Ác quỷ Nam Kinh – Sự thật về cuộc thảm sát năm 1937

Ác quỷ Nam Kinh là một cuốn sách viết về cuộc thảm sát ở Nam Kinh, Trung Quốc vào năm 1937. Được lấy bối cảnh khi quân Đế quốc Nhật Bản chiếm đóng Trung Quốc, vào lúc bấy giờ đã có bao nhiêu cuộc thảm sát đầy khốc liệt mà những người dân Trung Hoa vô tội phải hứng chịu. Đây là một cuốn historical fiction pha lẫn kha khá các yếu tố kinh dị khiến người đọc khó có thể dứt ra được từng câu chữ.

MUA SÁCH ÁC QUỶ NAM KINH TRÊN TIKI

Câu chuyện sẽ theo chân cô sinh viên Grey, hiện đang là một sinh viên Anh nhưng do ám ảnh về những câu chuyện ở Nam Kinh từ nhỏ, cô dành phần lớn quan tâm của mình dành cho câu chuyện này. Bất ngờ phát hiện ra sự tồn tại của một đoạn phim về cuộc thảm sát này, cô đã cất cánh bay đến Tokyo để tìm được Sử Trùng Minh- người được coi là đang giữ đoạn phim này. Từ chối và phủ nhận là có đoạn phim, Sử Trùng Minh nói rằng mình không có gì để chia sẻ cho cô xem cả.

Tuy nhiên, bằng sự kiên trì của Minh, Grey đã một phần thuyết phục được ông, đổi lại cô sẽ phải giúp đỡ ông trong việc tìm ra một sự thật. Càng dấn thân vào quá khứ bấy nhiêu, cả hai ngày càng phải đối mặt với những sự thật tàn nhẫn bị chôn vùi. 

“ Tôi chỉ muốn cô hiểu rằng nhắc tới quá khứ như là đặt một quả cầu phốt pho dưới một bầu trời nhiều mây. Quá khứ sẽ biến đổi năng lượng. Năng lượng gió và lửa. Chúng ta cần phải tôn trọng những gì có sức công phá mạnh mẽ! Và cô đang yêu cầu xông thẳng vào quá khứ không đắn đo? Đó là một nơi vô cùng nguy hiểm. Cô phải chắc là cô thực sự muốn tới.”

Nửa đầu truyện diễn biến có phần khá chậm chạp, Grey bị từ chối cho phim đoạn phim năm xưa và tại đất Tokyo xa quê nhà này, cô không có chút tiền trong túi buộc Grey phải đi làm tiếp viên tại một hộp đêm ở Tokyo. Tại hộp đêm này Grey đã gặp được ông Fuyuki- một ông trùm xã hội đen già, tàn tật. Để tìm được bí ẩn trong quá khứ, Grey buộc phải theo dấu chân của Fuyuki.

Có thể nói tuy dàn nhân vật trong truyện không quá nhiều nhưng mỗi nhân vật đều để lại được những ấn tượng riêng. Hơn thế nữa, họ còn đại diện cho những câu chuyện nhỏ trong một bức tranh rộng lớn Nam Kinh này. 

1. Grey- cô sinh viên người Anh quyết tìm ra sự thật về Nam Kinh

Trong khi những sinh viên khác đang còn tập trung vào việc tốt nghiệp hoặc học cao học thì Grey chỉ nghĩ tới Nam Kinh, về ám ảnh từ khi còn bé. Ngay từ bé Grey đã bị mọi người nghi ngờ về câu chuyện của mình và thậm chí còn nghĩ cô bị điên. Bị xa cách gia đình, Grey hoàn toàn bị bị mọi người xa lánh và thậm chí còn bị đối xử bất công bằng , bị khước từ những gì mà cô bé luôn cho là đúng. 

“… Bố mẹ chỉ có mình con, nhưng mẹ rất lấy làm tiếc vì phải nói với con rằng con đã nhầm lẫn. Bố mẹ cũng đã viết thư thông báo cho nhân viên y tế chịu trách nhiệm theo dõi trường hợp của con về việc này.”

Điều này cũng giống như những bậc cha mẹ thời nay khi mà họ dành quá ít thời gian cho con cái họ dẫn đến chính sự xa cách, cô lập trong gia đình. Chính sự không thấu cảm, áp đặt của cha mẹ lên con cái đã khiến cho con họ có những ảnh hưởng không tốt từ nhỏ.

Vốn bị nghĩ là điên nhưng Grey lớn lên với thành tích học tập rất tốt, hầu hết các môn cô đều được A và còn tự học tiếng Nhật, tiếng Trung, cô đã thi đậu vào khoa châu Á của Đại học London. Đây chính là bước đệm của Grey có thể tiến tới con đường tìm ra sự thật về Nam Kinh. Chỉ khi biết được đoạn phim về cuộc thảm sát ở Nam Kinh đang được giáo sư Sử Trùng Minh nắm giữ, cô đã nhanh chóng bay đến Tokyo. Để đạt được mục đích, cô phải tiếp cận ông trùm Fuyuki, chấp nhận dấn thân vào nguy hiểm để đi tìm sự thật. Grey đã phải đối mặt với Ogawa- mụ y tá của Fuyuki. Những phân đoạn miêu tả sự nguy hiểm của Ogawa khiến người đọc phải nghẹt thở lại mà cảm thấy sự nhỏ bé của Grey.

“ Máu tôi như đông lại. Mụ Y Tá. Chỉ có thể là mụ ta, đang tiến lại gần tới chỗ rẻ bên hành lang trước mặt. Mụ ta có vẻ vội vã vì chiếc bóng lớn lên rất nhanh, càng lúc càng in hình cao hơn trên bức tường, cho tới khi gần chạm đến trần nhà…. Tôi cài chốt cửa và ngồi xuống nắp bồn cầu vì hai chân không còn đứng vững nữa. Làm sao mà Sử Trùng Minh lại mong đợi tôi làm chuyện này cơ chứ?”

Chịu vô số đợt tấn công từ mụ y tá, từ khi ở trong nhà vệ sinh cho tới “chuyến viếng thăm” đột ngột vào ban đêm tại nhà riêng, Grey dù trong hoàn cảnh nào vẫn cố gắng đến cùng nhằm tìm ra sự thật. Cho dù thử thách có khó khăn gian nan đến mấy thì cô gái nhỏ bé này vẫn trụ đến cùng, và thậm chí phát hiện ra những bí mật vượt trên sự hiểu biết của bản thân.

Cũng giống như lịch sử vậy, cho dù chúng có bị chôn vùi thì những sự kiện tàn nhẫn sẽ đều bị đem ra ánh sáng, tội ác buộc phải trừng trị.  Grey chính là đại diện cho những sự thật khao khát được làm sóng tỏ trong cuộc thảm sát năm xưa. Là tiếng nói của những người dân vô tội mong muốn giành lại công lí cho người thân của mình. Những tội ác quân phát xít Nhật gây ra với người dân Trung Hoa không thể tha thứ được, chúng phải thực thi công lí. Tác giả Mo Hayder tin chắc điều đó, và cũng chính là cảm hứng để bà viết nên cuốn Ác Quỷ Nam Kinh.

2. Sử Trùng Minh- vị giáo sư với bí mật năm xưa

Vốn là một vị giáo sư nghiên cứu về ngôn ngữ học, dù đã ngoài bảy mươi nhưng Sử Trùng Minh vẫn đảm nhiệm vị trí giảng dạy ở trường Todai- trường đại học danh giá nhất Nhật Bản. Nhưng ẩn sau vẻ ngoài hào nhoáng đó, là những bí mật của ông. Hầu hết Sử Trùng Minh không có quá nhiều vai trò trong việc tìm hiểu bí mật của Fuyuki, nhưng những lời kể của ông trong quá khứ dần dần bóc tách sự thật của đoạn phim thảm sát năm xưa.

Đúng vậy, truyện sẽ được viết theo hai dòng thời gian chính: Thời điểm hiện tại qua lời kể của Grey và thời điểm năm 1937 qua lời kể của Sử Trùng Minh. Đây không phải là một cách kể truyện mới mẻ nhưng nó hoàn toàn thích hợp ở cuốn sách này khi mà hai dòng thời gian cách xa nhau nhưng tác giả Mo Hayder đã thể hiện một cách xuất sắc, kéo hai dòng thời gian lại gần nhau hơn và cả hai cùng xen kẽ kể chung một câu chuyện.

Chủ yếu những cảnh flashback của Sử Trùng Minh diễn tả sự khó khăn của những năm tháng xưa, về độ tàn nhẫn của quân phát xít Nhật hay cái chết luôn thường trực với những người dân Trung Hoa.

“Một người phụ nữ đang kéo một chiếc xe thồ về phía cổng Thượng Nguyên. Chiếc xe chất đầy chăn đệm, đồ đạc và các bao tải đậu nành. Nằm trên cùng là xác một người đàn ông, gần như trần truồng. Có thể đó là chồng bà ta, cũng có thể là một người họ hàng chưa có tiền mai táng. Hãy nhìn cảnh tượng đó xem. Mọi người trở nên rồ dại hết cả rồi hay sao? Muốn bỏ thành phố này tới mức không thèm chôn người chết ở đây nữa?”

Những hoàn cảnh đáng thương được miêu tả qua góc nhìn của ông, người đọc nhiều khi phải cảm thấy rợn người bởi những chi tiết mà tác giả miêu tả quá thực. Cứ như thể chúng ta đang được sống lại vào năm 1937 đó, khi mà xác chết được dồn thành đống, người chết không được chôn, thức ăn thiếu thốn,…. Chúng ta đều biết hậu quả của chiến tranh mang lại, nhưng lại khó có thể hình dung độ tàn khốc của nó, chỉ khi đọc Ác Quỷ Nam Kinh thì những chi tiết đó được tác giả miêu tả một cách trần trụi, chân thật đến mức đáng sợ!

Đứng trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc đấy, ai ai cũng căm ghét quân địch. Lồng trong đó là ngọn lửa yêu nước rực cháy, mỗi người dân Trung Hoa đều muốn giành lại độc lập cho bản thân và tổ quốc.  

“Tôi chợt cảm thấy tức giận. Họ đang trốn tránh, lẩn vào trong như con gấu ngủ đông, tan biến trong chính bản thân. Dân tộc Trung Hoa phải đổi màu ư? Người Trung Quốc chúng tôi, cả một dân tộc, một quốc gia hèn nhát, lạc hậu, chúng tôi đang tan biến vào chính đất đai của mình. Chạy và trốn như những con tắc kè hoa giấu mình trên các vách đá tại sa mạc Gobi. Chúng tôi thà tan biến và chui xuống đất còn hơn là đứng thẳng lên và nhìn thẳng vào quân Nhật.

Thời điểm bấy giờ ai cũng mong muốn giành lại độc lập, nhưng ai ai cũng sợ phải đứng lên đấu tranh. Một đất nước lớn mạnh, lâu đời như Trung Hoa phải chịu sợ khuất phục trước quân lính Nhật Bản sao? Có thể nói vị giáo sư đáng kính Sử Trùng Minh của chúng ta chính là đại diện cho những sự thật của năm xưa, không hề muốn được nhắc lại chút nào nhưng người dân Trung Hoa vẫn luôn muốn được Nhật Bản thừa nhận tội ác của họ và mong muốn thế giới công nhận, ủng hộ điều đó.

3. Ogawa- Mụ y tá

Xuất hiện với vai trò là y tá kiêm vệ sĩ của ông trùm xã hội đen Fuyuki, Ogawa lại trái ngược với vai trò của một y tá, được miêu tả một cách rất đáng sợ. Không có khả năng mủi lòng trước nạn nhân, không phân biệt xấu hay tốt, được “xưng tụng” là quái vật Saitaman, mụ y tá hoàn toàn trở thành một huyền thoại sống ở Nhật.

“Nếu xem xét tới khía cạnh bệnh lý, công thêm chứng rối loạn giới tính của mụ ta thì chẳng có gì là lạ khi mụ ta có vẻ thích thú với việc tô điểm cho các tội ác của mình.”

Đúng vậy, Ogawa được miêu tả là một người “thích” tô điểm tội ác. Nó khiến cho Grey cảm thấy choáng váng bởi độ siêu phàm mà mụ ta có thể gây ra, không thể tin được tội ác này có thể gây ra bởi một người phụ nữ.

Không những thế, những màn “rượt đuổi” giữa Ogawa và Grey có thể dễ dàng khiến người đọc cảm thấy thót tim khi đang xem những bộ phim hành động kinh dị trên màn ảnh Hollywood. Từ lần trạm chán đầu trong nhà vệ sinh, cho đến cuộc viếng thăm tại nhà của Grey. Thử tưởng tượng vào một đêm tối trời bạn phát hiện ra nỗi ác mộng ám ảnh đang lang thang trong hành lang nhà bạn, đe doạ tính mạng của bạn thì bạn có thể làm gì? Thậm chí ở 1/3 cuối truyện mức độ tàn nhẫn độc ác của mụ ta càng được thể hiện rõ, độc giả sẽ bị hút hồn vào màn truy đuổi và cầu mong sự an toàn cho Grey. 

Mụ y tá Ogawa hoàn toàn đại diện cho tội ác năm 1937 ở Nam Kinh xưa. Những cuộc thảm sát dã man của quân lính Nhật, những màn tra tấn độc ác thời bấy giờ đều được thể hiện qua một người phụ nữ kì quặc trong truyện. Mặc dù xuyên suốt truyện không có lấy một lời thoại nào cho mụ nhưng những ai đã đọc truyện sẽ cảm thấy độ tàn bạo, nguy hiểm trong đấy.

4. Junzo Fuyuki- ông trùm xã hội đen.

Hiện lên là một người đàn ông đầy nguy hiểm dù đã ngoài tám mươi, Fuyuki là nỗi ác mộng của cả hai nhân vật chính. Được coi như là phản diện chính của truyện, nhưng Fuyuki không có nhiều đất diễn như Ogawa, chủ yếu là những cảnh xuất hiện trong hộp đêm và qua lời kể của vị giáo sư. Nhiệm vụ của Grey là đánh cắp thứ bí dược- một chất lỏng với thứ bột màu nâu, đổi lại cô sẽ đạt được mong ước của mình. Đây là một nhiệm vụ khó, phần vì độ nguy hiểm của lão ta, phần vì xung quanh lão là bao kẻ còn nguy hiểm hơn.

Mình còn nhớ trong sách giáo khoa lớp 12 có một bài đọc thêm mà khá ít người quan tâm, đó là bài Thuốc của Lỗ Tấn. Truyện chủ yếu phê phán những mê tín dị đoan. Người Hoa xưa tin rằng khi bị bệnh lao, thì tẩm máu của tù nhân ăn cùng bánh bao là sẽ  khỏi bệnh. Tuy nhiên kết thuốc truyện thì rất buồn và nó phản ánh một điều rằng xã hội xưa vẫn còn tồn tại rất nhiều hủ tục, u mê thiếu hiểu biết. Nhân vật Fuyuki ở đây cũng vậy, càng về cuối chúng ta sẽ càng được khám phá ra bí mật bị chôn vùi. Sự mê tín đã khiến cho Sử Trùng Minh phải vật vã khổ sở thế nào.

Tóm lại dù chỉ xuất hiện trong một vài đoạn, nhưng Fuyuki hiện lên là một nhân vật đại diện cho cái ác, cho sự u mê mê muội của những kẻ tin vào mê tín, mà thậm chí ở xã hội hiện đại ngày nay vẫn còn một số cá nhân như vậy.

Kết

Truyện cực kì thích hợp với những độc giả mong muốn đọc về cuốn sách có chủ đề chiến tranh, pha một chút kinh dị thriller trong đó. Là một cuốn sách mang tính phản đối cuộc thảm sát ở Nam Kinh năm 1937, người đọc sẽ có cái nhìn rõ hơn về thảm kịch năm xưa và ảnh hưởng, dư chấn của nó tới tận hiện tại.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: