An lạc từng bước chân – Cho một cuộc sống tỉnh thức

Cuộc đời là chuỗi những vui buồn lẫn lộn. Ít có ai rơi vào trạng huống phải đối diện với những nỗi đau, sự mất mát mà không bi quan, chán nản. Người mạnh mẽ có buồn nhưng cơ bản vẫn làm chủ được cảm xúc của mình; kẻ yếu đuối thì khổ đau, vật vả, có khi họ không thể vượt qua để tiếp tục sống tốt. Tránh tất cả những nghịch cảnh trong đời thì có thần thánh mới mong làm được. Vì đó là điều không tưởng, nhưng tránh được cảm xúc bi quan khi đối diện với nghịch cảnh thì một người bình thường cũng có thể làm được.

Ngày tôi bước chân vào giảng đường đại học. Bao khó khăn, vất vả cả về kinh tế lẫn xã hội, vật chất lẫn tinh thần như cứ bủa vây, muốn đè bẹp những con người nhỏ bé. Tôi rơi từ thất vọng này đến thất vọng nọ. Tôi đã muốn buông. Buông tất. Mặc kệ đời đưa ta về đâu. Thế rồi tôi tìm đến sách. Đủ thể loại, giáo dục, y tế, văn học, nghệ thuật, tôn giáo… Tôi ngấu nghiến đọc, không phải để giết thời gian mà để tìm thứ gọi là hạnh phúc mà mình không tìm thấy bấy lâu. Khi tôi tiếp cận với An lạc từng bước chân của Hòa thượng Thích Nhất Hạnh, mọi thứ trong tôi đã chuyển biến. Một ngày tình cờ gặp lại người bạn này, tôi nghĩ mình có trách nhiệm giới thiệu đến mọi người để mong những ai luôn chìm đắm trong khổ đau nhìn thấy ánh sáng dù chỉ là le lói.

Nguyên nhân hàng đầu dẫn đến cái chết là… ngừng thở. Ấy là câu nói vui nhưng đó đúng là bản chất của sự sống. Khi được hỏi con người sống được bao lâu? Nhiều người cho rằng con người còn ăn là còn sống, người khác lại nói nước uống quan trọng hơn. Người triết lí một chút thì nói sau giấc ngủ và tỉnh dậy an lành là biết mình còn sống. Suy cho cùng mọi lí lẽ đều ít nhiều hợp lí. Nhưng chung quy lại đời người chỉ gói gọn trong khoảnh khắc hít vào – thở ra. Hai bước của chu trình tuần hoàn ấy nếu vắng một thì hiển nhiên cuộc đời vắng bóng ta.

An lạc từng bước chân - Cho một cuộc sống tỉnh thức

Chính vì thế mà tác giả quyển sách đã nhận định Hơi thở như cây cầu nối giữa thân và tâm, nối để tâm hồn có nơi trú ngụ và thể xác tồn tại giữa thế gian. Cơ thể con người đã là một tuyệt tác và hơi thở chứa đựng sự mầu nhiệm bên trong tuyệt tác đó. Khi ta hít vào, ta biết ta tồn tại; khi ta thở ra, ta biết ta tồn tại. Từng giây phút tồn tại và lắng sâu vào hơi thở ấy, tự nhiên ta thấy mình hạnh phúc.

Hằng ngày, ta cứ sống vội vã, vô chừng. Ăn mong ăn cho mau để đi rửa chén. Rửa chén ta cũng rửa vội vàng để còn làm việc khác. Mọi thứ cứ cuốn ta đi. Ta vô tình để mất mình mà không hay biết. Cũng vì vậy mà ta thấy đời sống sao hối hả, vội vàng quá đỗi. Ta cứ tồn tại từng ngày, lướt qua bao nhiêu điều hạnh phúc và kì diệu quanh ta. Đến lúc chẳng may ta đau răng, nhức đầu chẳng hạn, ta thấy đời nhạt tếch và ước gì cái răng không đau, cái đầu không nhức. Cái răng không đau, cái đầu không nhức thì hạnh phúc biết bao.

Nói được vậy nhưng khi ta khỏe mạnh thì ít khi ta nhận ra mình đang được hưởng hạnh phúc. Hóa ra hạnh phúc nào có xa xôi!

Nếu chúng ta sống tỉnh thức, nghĩa là ý thức được hạnh phúc ngay từ việc nhỏ nhất – hít ra, thở vào – ta tự khắc có được hạnh phúc.

Đời người không hạnh phúc bởi không có điểm dừng. Dừng lại không phải là một hình thức phản kháng đời sống hiện tại, không phải là thái độ chống trả mà là một nghệ thuật sống. Khi chế tạo ra bom nguyên tử, người ta hả hê với thành quả của mình. Thế nhưng họ không dừng lại, họ tiếp tục cái việc mang tính chất hủy hoại đó. Tương tự, khi vứt rác ra môi trường, ta cứ vứt và dường như chưa bao giờ có ý định dừng lại. Chúng ta đang biến thế giới này từng bước trở thành nơi không đáng sống nữa. Cần dừng những cái nguy hại lại để tạo cơ hội cho những cái tốt lành phát triển.

Chúng ta không phủ nhận sự tiện lợi từ nền văn minh hiện đại mang lại nhưng song song đó, nền văn minh ấy cung cấp cho chúng ta mọi tiện nghi để đánh mất chính ta. Ta lệ thuộc vào mọi thứ. Không có mạng, không có điều hòa, không thiết bị định vị… ta thấy đời ta thật vô nghĩa! Sao lại thế khi ta có đầy đủ điều kiện của hạnh phúc: một thân thể, một tâm hồn, một nơi để ngủ, một công việc để làm… và một bầu không khí để thở. Chúng ta ai ai cũng có thể tự tìm thấy hạnh phúc cho mình từ những chất liệu giản đơn ấy.

Nếu mục đích của đời bạn là hạnh phúc thì hãy thôi bỏ quên chính mình đi, việc cần làm là sống tỉnh thức trong từng giây phút ta tồn tại.

Vài dòng cảm nhận cá nhân không thể chuyển tải toàn bộ lời nhắn nhủ quý báu từ những quyển sách như An lạc từng bước chân kết tinh tri thức nhân loại. Cuộc đời bạn cần hương vị gì, cứ tìm lấy và tự bổ sung vào cuộc sống của mình. Và cũng đừng quên những quyển sách có thể mang đến hương thơm, trái ngọt cho cuộc đời mỗi chúng ta.

Leave a Reply