Anh có thích nước Mỹ không? – Gửi tặng tuổi thanh xuân ai rồi cũng trải qua

Ai đó từng nói với tôi rằng, tuổi trẻ như những chuyến tàu xa, là những chuyến đi chưa biết nơi đâu là bến đỗ cuối cùng. Trên chuyến tàu mang tên tuổi trẻ ấy, đủ hạnh phúc khi có biết bao người đi cùng ta, đủ cô đơn khi nhận ra ai cũng thật xa lạ. Tuổi trẻ, khoảng thời gian đầy vấn vương, là nơi chôn giấu những năm tháng thanh xuân đẹp nhất cuộc đời mỗi chúng ta ở đó. Tìm về với những trang viết chứa đầy tâm sự của tác giả Tân Di Ổ trong tiểu thuyết Anh có thích nước Mỹ không?, ta như tìm thấy một phần tuổi trẻ của chính mình; cùng khóc, cùng cười, cùng được mất với những hạnh phúc và khổ đau mỗi nhân vật phải trải qua. Họ đã yêu hết mình, khóc hết mình, để sau này, khi quay đầu nhìn lại mới hay tuổi trẻ là sai lầm. Nhưng cũng là những kỷ niệm tuyệt vời không thể lãng quên.

Một Trịnh Vy_Ngọc diện Tiểu Phi Long mạnh mẽ, bốc đồng, sẵn sàng theo đuổi, chinh phục người mình yêu dù bản thân là con gái. Một Nguyễn Nguyễn xinh đẹp, tài năng, cam tâm ngồi tàu nhiều tiếng đồng hồ từ thành phố G đến thành phố S để được gặp Triệu Thế Vĩnh – người cô yêu. Một Lâm Tĩnh cầu toàn đến lạnh lùng, chỉ vì không biết giải quyết chuyện gia đình như thế nào nên đã để lại Ngọc diện Tiểu Phi Long mà đi không một câu từ biệt. Một Trần Hiếu Chính khó tính đến khó ưa, luôn lo sợ tòa nhà cuộc đời sẽ sai lệch, dù chỉ là một xen-ti-mét. Là Lão Trương, là Tăng Dực, là Thi Khiết… chỉ biết yêu thương nhưng không hề được đáp lại. Mỗi con người, mỗi ước mơ và hi vọng riêng. Nhưng khi trải bao bao sóng gió xô bồ của thời gian, mọi thứ đều vô tình rơi vỡ. Không ai có thể níu giữ một thời tuổi trẻ tươi đẹp ở lại.

Ai đã từng đọc qua Anh có thích nước Mỹ không ?, có lẽ sẽ không bao giờ quên được tình yêu giữa Trần Hiếu Chính và Trịnh Vy. Và tôi cũng như vậy. Tình cờ nghe ai gợi nhắc về tuổi thanh xuân, tôi lại khẽ mỉm cười nghĩ về nhân vật Trịnh Vy mà mình yêu mến. Một cô gái sẵn sàng đánh cược, chấp nhận chịu thua, với mong muốn chinh phục người cô yêu mà quên đi cả thể diện của mình.

“Từ nay trở đi, anh mà nói Tôi không thích cậu, thì có nghĩa là anh đang nói Anh rất thích em; nếu anh nói Cậu không thấy mệt à, tức là nói Em rất xinh xắn; nếu anh nói Rốt cục cậu định làm gì, tức là anh muốn nói Anh nhớ em, nếu anh nói Vô duyên tức là Được gặp em tuyệt biết bao!“.

Trịnh Vy đấy, ngang ngược và bướng bỉnh. Nhưng có lẽ vì vậy mà anh chàng khô khan như Trần Hiếu Chính cũng phải rung động trước tình cảm chân thành của cô. Hơn hai năm anh và cô hạnh phúc bên nhau, khoảng thời gian đáng nhớ nhất của một thời tuổi trẻ. Ánh trăng sáng, chú Tiểu Phi Long bằng gỗ, nụ hôn đầu, lần đầu tiên của anh và cô, từng cái ôm, từng ánh mắt, từng nụ cười… Tất cả như tạc vào tâm hồn cô. Cho đến khi anh ra đi tìm tương lai ở một đất nước xa xôi, cô cũng không bao giờ quên được.

Nếu như nói tình cảm Trịnh Vy dành cho Lâm Tĩnh là yêu thương trẻ con, thì tình cảm cô dành cho Trần Hiếu Chính chính là mối tình đầu ngây thơ vụng dại. Nhưng có lẽ, tình đầu bao giờ cũng dở dang như người ta thường nói.

Hai người đàn ông Trịnh Vy yêu, một người là Lâm Tĩnh, một người là Trần Hiếu Chính. Hai lần cô tưởng chừng hạnh phúc nằm gọn trong lòng bàn tay, chỉ cần nắm lại là giữ được. Nhưng cả hai lần, nước Mỹ đều cướp đi của cô hạnh phúc ấy. Một nỗi sợ vô hình âm thầm ám ảnh cô. Khi trưởng thành rồi, gặp người con trai nào cô đều không kìm được mà cất tiếng hỏi: “ Anh có thích nước Mỹ không ? ”. Không ai hiểu câu hỏi ấy mang ý nghĩa gì. Chỉ có cô, riêng cô hiểu mà thôi.

Cuộc đời lặng lẽ chảy trôi như một dòng sông phẳng lặng, lớp bụi thời gian âm thầm phủ mờ đi tất thảy. Trịnh Vy, Trần Hiếu Chính, Lâm Tĩnh, Nguyễn Nguyễn… và tất cả những người trẻ đều trưởng thành. Ngọc diện Tiểu Phi Long ngây thơ, thẳng thắn ngày nào dần trở nên bình thản trước muôn trùng sóng gió. Cô quen dần với cuộc sống cô đơn. Học cách tự mỉm cười hong khô niềm đau nhiều năm còn chất chứa.

“Giống như trái tim của chúng ta, một thời rộn ràng trong ngực, nóng bỏng đến mức không lúc nào yên, sốt sắng muốn đi tìm người chia sẻ, chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó nó sẽ lạnh giá, lạnh giá đến mức chúng ta phải khép chặt mình, rụt rè cảnh giác, chỉ sợ không giữ được hơi ấm mong manh còn sót lại”.

Cho đến một ngày, hai người đàn ông cô yêu thương cùng lúc quay trở về, khiến cô chơi vơi giữa bao xúc cảm giằng xé trong tâm hồn. Một người cô dành trọn tình cảm suốt 17 năm. Một người đi cùng cô những năm tháng thanh xuân đẹp nhất của cuộc đời. Cô biết chọn ai đây, khi cả hai đều muốn mang lại hạnh phúc cho cô, dù muộn màng?

Lâm Tĩnh nói, anh không nhận mình là người vĩ đại, nhưng việc anh muốn mang lại hạnh phúc cho Trịnh Vy chưa bao giờ là điều giả dối. Còn Trần Hiếu Chính, anh sẵn sàng từ bỏ tất cả, chỉ cần cô muốn, chức Phó giám đốc anh cố gắng để leo lên lâu nay cũng không cần nữa, anh chỉ cần cô thôi. Nhưng từ bỏ tất cả giờ đây liệu có còn ý nghĩa, khi tình yêu cô dành cho anh từ lâu đã nguội lạnh sau bao nỗi đau anh mang lại? Thì ra sau khoảng thời gian dài kiếm tìm, trải qua bao thăng trầm của cuộc sống, Lâm Tĩnh và Trần Hiếu Chính mới hiểu được điều gì quan trọng nhất trong trái tim đầy tham vọng của họ. Tôi không trách Lâm Tĩnh một thời đã rời bỏ Tiểu Phi Long mà đi. Cũng không muốn trách Trần Hiếu Chính vì tương lai bản thân mà bỏ rơi người phụ nữ của đời mình. Bởi nếu tuổi trẻ là sai lầm, thì nỗi ân hận về sau chính là cái giá quá đắt phải trả.

Thời gian trôi qua đã khiến con người ta thay đổi. Nếu một thời, Tiểu Phi Long từng thích Lâm Tĩnh đến đâu, từng yêu Trần Hiếu Chính nhiều đến dường nào, thì giờ đây đối với cả hai cô đều lạnh lùng né tránh. Ngay chính cô cũng giật mình khi nhận ra sự thay đổi của bản thân.

“Trịnh Vy thất vọng, nỗi thất vọng của cô không chỉ bắt nguồn từ Lâm Tĩnh, mà bắt nguồn từ bản thân cô nhiều hơn, cô đã để mất báu vật quan trọng nhất của mình, quay đầu lại định đi tìm, mới phát hiện ra mình không hề biết nó đã bỏ mình đi từ lúc nào – báu vật này có tên là “sự can đảm”.

Mỗi lần đọc, mỗi lần bạn sẽ hiểu thêm về sự tàn khốc của cuộc đời. Nó khiến người ta không còn giữ được chính mình nữa.

Nếu như những tiểu thuyết khác cho đọc giả phút cuối được cười vui, thì Anh có thích nước Mỹ không? lại lấy đi của ta biết bao giọt nước mắt và suy ngẫm.

MUA SÁCH TRÊN FAHASA

Lâm Tĩnh, Trịnh Vy, Trần Hiếu Chính khiến ta nghĩ về cuộc tình tay ba đầy cam go. Nhưng thực ra có một người đã bỏ cuộc từ khi chưa bắt đầu, đó chính là Trần Hiếu Chính. Nếu như Trần Hiếu Chính can đảm hơn thì anh đã không bỏ lỡ một xen-ti-mét sai lầm của đời mình. Anh cứ ngỡ không có một xen-ti-mét sai lầm ấy, tòa nhà cuộc đời anh sẽ vững trải biết bao. Nhưng cuối cùng anh mới hiểu, khi thiếu đi mới khiến tòa nhà của anh sụp đổ hoàn toàn. Lâm Tĩnh có được Trịnh Vy, bởi anh biết tiến, lùi và tấn công đúng lúc.

“Anh là người của chủ nghĩa hành động, khi anh mong muốn có một đồ vật hoặc một người nào đó, chỉ cần có cơ hội, anh sẽ không bỏ qua, vì thế nếu không gặp được em trong đám cưới của Ngô Giang, anh cũng có ý định đi tìm em”.

Lâm Tĩnh kiên trì như vậy, làm sao Trịnh Vy có thể không lay động? Nhất là khi cô đã cô đơn quá nhiều năm. Anh đã ở bên cạnh cô khi cô cần một bờ vai để dựa vào. Khiến cô cảm giác anh như tấm khiên vững trãi, che chắn cho cô khỏi muôn trùng sóng gió. Cho dù trong tim cô luôn tự hỏi, cô có thật sự yêu anh? Nhưng có yêu hay không liệu có còn ý nghĩa? Bởi khi trưởng thành rồi, thứ người ta cần không còn là cảm xúc của con tim, mà là sự bình yên của hiện tại. Nếu như Trần Hiếu Chính là người cô gửi trao trọn vẹn tình cảm của mối tình đầu tiên, thì Lâm Tĩnh mới là người đủ khả năng che chở cho cô, cùng cô đi hết đoạn đường còn lại.

Lần theo mạch cảm xúc của truyện, một hình ảnh luôn ám ảnh tôi là hình ảnh cây hòe già ở Vụ Nguyên, nơi Tiểu Phi Long đã chôn giấu những kỉ vật tình yêu tuổi trẻ của mình ở đó. Cô quay trở về nơi đây sau bao năm cách xa. Bởi vì cô nhớ. Nhưng không ai biết được, cô nhớ những kỉ vật kia hay nhớ về thanh xuân đã qua của mình. Cây hòe già sau bao năm vẫn bình lặng tỏa bóng, thời gian với nó dường như phi nghĩa lý, nhưng có lẽ những con người kia đã thay đổi quá nhiều. Tuổi trẻ qua đi và chúng ta quen dần với cuộc sống bình dị ngày hôm nay.

“Từ phía rất xa Trịnh Vy đã nhìn thấy Trần Hiếu Chính, anh đứng dưới gốc cây hòe, quay lưng về phía cô, không biết trong lòng đang nghĩ gì. Trịnh Vy dừng chân, đứng nhìn theo bóng anh, có cảm giác anh còn lẻ loi hơn trước. Không ngờ anh cũng có mặt ở đây, hóa ra cây hòe già ở Vụ Nguyên không chỉ là giấc mơ của một mình cô”

Trần Hiếu Chính xuất hiện ở Vụ Nguyên, tôi hiểu anh đã hối hận biết bao khi đánh mất người con gái luôn ngự trị trong trái tim mình. Nhưng hối hận thì sao khi quyết định của anh trước đây đã gây nên tất cả? Tình yêu chưa bao giờ là sai, mà chỉ sai khi chúng ta không biết trân trọng. Trịnh Vy lặng lẽ rời xa Vụ Nguyên, nơi một thời cô từng ước được cùng người mình yêu đặt chân đến. Nhưng dù là Lâm Tĩnh hay Trần Hiếu Chính cũng đều không có mặt. Nhưng ngày hôm nay, cô biết mình đã thực hiện xong lời hẹn với tuổi thanh xuân. Dù không trọn vẹn. Cũng đồng nghĩa với việc tuổi xuân của cô không quay trở lại, thêm một lần nào nữa.

Nhiều người bảo rằng, kết thúc câu truyện buồn, ảm đạm và thê lương. Họ muốn Trịnh Vy và Trần Hiếu Chính có thể quay trở về bên nhau; muốn Nguyễn Nguyễn được hạnh phúc bên Lão Trương – người yêu thương cô nhất. Nhưng tôi thì khác, đối với tôi, khi người Trịnh Vy chọn là Lâm Tĩnh; khi Nguyễn Nguyễn mãi mãi ra đi và Trần Hiếu Chính, Lão Trương ôm nỗi tiếc nuối đến cuối đời không phải một kết thúc buồn. Mà kết thúc ấy mở ra cho mỗi nhân vật một tương lai mới.

Bởi tôi biết, sự lựa chọn nào cũng có lý do của nó. Bởi tôi tin, Lâm Tĩnh đủ khả năng mang lại hạnh phúc cho Trịnh Vy. Và bởi tôi hiểu rằng, hạnh phúc đôi khi đơn giản là tìm thấy sự yên bình. Tình yêu Trịnh Vy dành cho Trần Hiếu Chính sẽ không bao giờ nhạt phai. Cô sẽ mãi yêu anh, nhưng tình yêu ấy giờ đây đã chôn vùi nơi tận đáy con tim. Trước đây cô từng sợ anh và cô đi mãi mà không tìm thấy nhau. Và giờ đây anh và cô đã thực sự lạc mất nhau, cô vẫn cảm thấy lòng mình thanh thản. Tuổi trẻ ấy dễ tha thứ đến nhường nào.

“Bất giác Trịnh Vy cảm thấy vô cùng thanh thản, cô tha thứ cho người đàn ông đã từng phụ bạc cô đó, cũng tha thứ cho tình yêu vô cớ của mình thuở nào. Cô đã từng vun tưới những năm tháng thanh xuân đẹp nhất của đời mình lên người đàn ông đó, dành trọn nụ cười và nước mắt, để tình yêu đâm chồi nảy lộc, cho dù cuối cùng không đơm hoa kết trái, nhưng điều này có gì quan trọng, kể cả không có Trần Hiếu Chính, tuổi xuân của Trịnh Vy cũng sẽ không bất hủ đời đời. Giống như cố hương là nơi con người ôn lại thuở hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm, khi bạn ôm nó vào lòng nó sẽ chẳng đáng một xu, chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa- những người đã từng yêu và làm tổn thương chúng ta, đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân chúng ta”.

Tuổi thanh xuân, là ước mơ, là hi vọng, là yêu thương nồng cháy trong con tim. Là Trịnh Vy, là Trần Hiếu Chính, là Lâm Tĩnh… là tất cả chúng ta, tất cả những ai đang còn trẻ sẽ một lần trải qua. Trang sách đã khép lại, nhưng những cảm xúc trong tôi vẫn còn đọng lại, mãi mãi. Là đớn đau, là hạnh phúc, và sau cùng là sự tiếc nuối khôn nguôi. Tôi cảm nhận được mình như bị mất thứ gì đó chính tôi không thể lí giải. Câu chuyện đã giúp tôi nhận ra nhiều điều, giúp tôi học cách trân trọng khoảng thời gian thanh xuân ngắn ngủi rồi mai đây sẽ qua. Hãy cứ yêu, cứ khóc, cứ khổ đau hết mình, trước khi con tim sợ hãi co mình trong băng giá. Và để sau này, khi quay đầu nhìn lại, không phải tiếc nuối nói một lời: “Giá như…”

Bài Review được đóng góp bởi Cộng Tác Viên Lạc Hiểu Vy

Leave a Reply