Aung San Suu Kyi – Biết Sợ hãi để Tự do!

9 năm trước, vào cái thời mà tôi vẫn còn cắp sách đến trường, hàng ngày vui đùa cùng bè bạn. Chúng tôi chập chững những ngày đầu biết đến Facebook. Mấy thằng con trai thì cuối tuần rủ nhau, tụ họp chơi game. Đám con gái xúm lại bàn về Kpop, phim Hàn. Mỗi ngày chúng tôi vui đùa với nhau trong sự bảo bọc của gia đình, sự dạy dỗ của thầy cô, hưởng sự bình yên của xã hội và được đất nước bảo vệ.

Thời điểm đó, dù có tưởng tượng đến thế nào, tôi vẫn sẽ không bao có thể nghĩ được rằng, năm 2010, vẫn còn một quốc gia trên thế giới mới chính thức được giải phóng, thoát khỏi sự kìm kẹp của chính quyền quân sự, chính thức thống nhất quốc ca, quốc kỳ và tên gọi – Myanmar.

Vào những năm 1960, Myanmar được coi là một trong những quốc gia giàu mạnh nhất khu vực Đông Nam Á, nhưng chỉ sau 25 năm độc tài, Myanmar đã trở thành nước lạc hậu nhất. Các cuộc biểu tình, bạo động diễn ra hàng ngày. Bà Aung San Suu Kyi (Suu) như được trao một sứ mệnh trở thành người thủ lĩnh, dẫn dắt cả nước đứng lên theo chủ nghĩa Dân chủ để dành lấy đất nước từ tay bạo quyền.

Bà Suu là một người dễ khiến cho mọi người xung quanh yêu mến tính cách lạc quan, hài hước của bà trong mọi hoàn cảnh. Bà luôn nhìn thấy khía cạnh hài hước trong những thứ mà chúng ta coi là bình thường. Bà luôn biến những thứ khó khăn trở nên nhẹ nhàng và thực hiện nó theo cách đơn giản nhất. Có lẽ nhờ tính cách này đã giúp bà mạnh mẽ vượt qua những năm tháng khó khăn về sau.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Các bạn có một cái đầu, và đầu không phải chỉ dùng để gật gật. Các bạn đã gật suốt 26 năm rồi. Giờ là lúc các bạn dùng đầu để suy nghĩ…

– Aung San Suu Kyi –

Nếu như Bác Hồ đã phải bôn ba suốt 30 năm tuổi trẻ để tìm đường giải phóng dân tộc Việt Nam, thì Aung San Suu Kyi đã mất 21 năm cuộc đời chịu sự quản thúc của chính đất nước mà bà đấu tranh để giành lại.

21 năm bà Suu chịu sự giam cầm bởi một tội danh vu khống bởi chính quyền Miến Điện “gây nguy hiểm cho đất nước”.

21 năm bà bị giam cầm ngay trong chính ngôi nhà của mình, không được gặp người thân trong nhiều năm, không được giao thiệp với bất cứ ai bên ngoài.

21 năm bà đã lựa chọn chịu sự quản thúc để ủng hộ, đồng hành cùng người dân Myanmar thay vì sang Anh và đoàn tụ với chồng con.

Hãy thử tưởng tượng nếu bạn chỉ có một việc đơn giản là sáng dậy ăn ngủ, hít thở, không có việc gì để làm ngoài nghe đài, đọc sách, tối đến lại đi ngủ. Chuỗi ngày này bạn có thể sống liên tục trong suốt 1 tháng, 1 năm hay 10 năm?

Bà Suu đã chọn sống cuộc sống đó trong suốt 21 năm. Đó là một sự lựa chọn vĩ đại, một sự hi sinh cao cả và là một niềm tin bất diệt vào sứ mệnh giải phóng đất nước.

Trong thời gian quản thúc, bà nói chính việc suy nghĩ tích cực và “thiền” mỗi ngày đã giúp bà luôn tỉnh thức để quan sát và kiểm soát cảm súc.

Mỗi sáng, bà đều dành 1 tiếng đồng hồ để thiền, định tâm. Với những áp lực mà bà phải phải chịu đựng về cả thể chất và tinh thần, tôi tin bà đã không để 21 năm này trở nên lãng phí. Nó không phải đơn thuần là một sự chịu đựng, mà đúng hơn nó là một hành động đấu tranh “âm thầm” và “bền bỉ”.

Nếu không có 21 năm này, bà có lẽ đã không giành được giải Nobel Hoà Bình bình vì những đóng góp trong phong trào bạo động vì dân chủ.

Nếu không có 21 năm này, bà chưa chắc đã chiến thắng chính quyền độc đoán của Miến Điện.

Nếu không có 21 năm này, bà chưa chắc đã có một tinh thần đủ vững mạnh để tiếp tục con đường chiến đấu vì dân tộc trong suốt những năm tháng sau đó cho đến tận ngày nay.

Cho đến ngày hôm nay, bà vẫn luôn tiếp tục đấu tranh để: nhân dân Myanmar hưởng hạnh phúc.

[Aung San Suu Kyi và Nelson Mandela] đều nổi bật ở đức tính khoan hoà, tinh thần độ lượng và ý chí không gì lay chuyển được. Cả hai đều hiểu rõ một vấn đề mà tất cả chúng ta cần phải hiểu: ngày mà họ bước ra khỏi trại giam, ra khỏi nơi quản thúc, không phải là ngày mà cuộc đấu tranh chấm dứt. Đó mới chỉ là điểm bắt đầu của một giai đoạn mới. Vượt qua quá khứ, chữa lành vết thương cho đất nước, xây dựng một nền dân chủ đòi hỏi cuộc chuyển đổi từ biểu tượng đấu tranh thành một nhà chính trị.

– Hillary Clinton –

Leave a Reply