Học cách sống qua quyển sách Biết sống – Biết nói – Biết viết – Biết đọc

“Song song với lối sống của bạn có ít nhất một lối sống trọn vẹn hơn, tinh tế hơn và vui vẻ hơn” – Biết sống

“Thuyên, sao em cắn vỏ trái chôm chôm?”
“Không cắn sao ăn được?”

“Ở vỏ trái chôm chôm có cái rãnh nhỏ, em đặt hai ngón trỏ dọc theo chiều rãnh đó, ấn xuống, rồi tách vỏ ra”

“Ồ,… Thế à!”

“Phải biết học ăn, học nói, học gói, học mở chứ!”

Hôm nay Chí sẽ giới thiệu đến các bạn một quyển sách có tựa đề dài như vậy đó: “Học ăn, học nói, học gói, học mở”. Tuy vậy, đó là cái tựa thôi, quyển sách ít nói tới chuyện ăn uống lắm mà bàn về nghệ thuật sống qua những lập luận nhỏ để hướng người đọc đến “Biết sống, biết nói, biết viết, biết đọc”. Tất cả những phần này tạo nên một giá trị nhân bản đáng kể để dựa vào đó bạn đọc có thể hoà nhập vào xã hội một cách tế nhị, nhìn nhận sự việc một cách tinh tế và yêu thương một cách sâu sắc.

Với quyển sách này, Chí sẽ giúp các bạn tiếp cận khái quát qua các khái niệm quan trọng qua đó giúp bạn nhận ra được giá trị mà tác giả quyển sách muốn nhắn gửi. Ở đây, tác giả không kỳ vọng bạn đạt được điều gì hay có thay đổi gì với lối sống hiện tại của bạn, nhưng họ muốn bạn thấy: “Song song với lối sống của bạn có ít nhất một lối sống trọn vẹn hơn, tinh tế hơn và vui vẻ hơn”.

À, cần nói thêm một xíu nữa. Quyển sách “Học ăn học nói học gói học mở” này được dịch từ những tài liệu của các thạc sĩ văn chương và các nhà văn người Pháp – Nhóm người khai mở một phong cách sống mới ở Việt Nam đầu thế kỷ 20. Văn hoá của người Pháp cũng có những thời kỳ phát triển và hưng thịnh từ những năm trước công nguyên. Ngày nay, nước Pháp được xem là Trung tâm Văn hoá – Nghệ thuật của Châu âu. Do đó mà lề lối và nghệ thuật sống của người Pháp được rất nhiều các học giả, nhà giáo Việt quan tâm, đây cũng là cơ sở ra đời của quyển sách “Biết sống” này!

Trước khi vào nội dung quyển sách thì bạn hãy đọc và suy ngẫm về những dòng chữ in ngoài bìa này:

Biết sống – Biết viết – Biết đọc – Biết học

Biết sống

“Biết quên mình, hoà nhập và đem hạnh phúc đến cho người khác. Đồng thời, biết cân bằng thâm tâm của chính mình”

Biết sống không phải chỉ biết những quy tắc về cuộc sống, hay những mánh khoé để lấy lòng người khác để có lợi cho chính mình. Biết sống là hiểu thật sâu sắc những giá trị nhân bản nhất từ đó thực hành từng chi tiết nhỏ thông qua việc quan sát, tương tác với từng nhóm người cụ thể. Chúng ta dễ dàng nhận biết được một người sống phải phép từ những điểm riêng của họ:

Luôn lịch sự với người khác, thể hiện sự quan tâm và mong muốn giúp đỡ họ một cách không vụ lợi. Họ thường âm thầm khắc phục những lỗi nhỏ trong các “tác phẩm” của bạn và nói với bạn rằng:

“Ôi! Tác phẩm của cậu đã rất hoàn hảo ấy”. Họ nhẹ nhàng giúp bạn sửa đổi những câu chữ hoặc nhừng từ dễ bị hiểu lầm, dễ gây tổn thương đến người khác.

Đề cao tính kỷ luật cá nhân, sự nhẫn nại, sự tôn trọng sự khác biệt ở người khác. Với họ luôn có sự tương tác hai chiều: làm gương cho người khác và lấy người khác làm gương cho mình để sửa đổi và hoàn thiện bản thân. Có thể bạn xem thường họ và cho rằng họ là những người khô cứng, không sáng tạo nhưng bạn không biết rằng trong lúc bạn đánh giá họ thì họ đang tìm những sự khác biệt ở nơi bạn – họ tiếp cận sự khác biệt đó – họ chấp nhận sự khác biệt đó và tìm cách hoà hợp với bạn. Đây là phần nghệ thuật sống mà bất cứ quyển sách nào về kỹ năng điều nhắc đến, nhưng ở đây cụ thể hơn rất nhiều.

Ví dụ như: Bạn có thói quen tắm trước lúc đi ngủ buổi tối (khoảng 23 giờ) và dường như tắm xong thì khoảng hai tiếng sau bạn mới ngủ được – bạn hài lòng với việc Chơi điện thoại trong hai tiếng đó. Người bạn Lịch sự và Nhẫn nại ở cùng phòng với bạn sẽ không phê phán “cái lối tắm – chơi – ngủ” thiếu khoa học của bạn, họ đơn giản chấp nhận rằng bạn sẽ thức khuya và phiền họ bởi âm thanh và ánh sáng màn hình điện thoại. Thay vì phê bình họ sẽ trò chuyện với bạn về những tác hại của việc thức khuya và dùng điện thoại, về việc tắm lúc nửa đêm có thể gây giảm huyết áp và dẫn tới hôn mê khi ngủ,… Qua đó, bạn sẽ cảm nhận được tình thương và sự tôn trọng ở họ.

Không đẹp thì phải thơm: Nghệ thuật sống không phải là chắp vá những giá trị con người với nhau mà làm chủ từng giá trị một. Có thể nói ngắn gọn là “nghèo cho sạch, rách cho thơm”. Luôn cảm thấy đầy đủ và hoài lòng với bản thân mình. Không so sánh mình với những người khác “thành công” hơn hay “thất bại” hơn. Biết vị trí của mình ở đâu và luôn nâng đỡ những người bên cạnh. Từ “đẹp” trong câu trên nghĩa là sống đẹp, sống có giá trị. Nếu bạn chưa sống đúng với giá trị của mình thì ít nhất cũng phải “thơm” – “thơm” chính là sự hoà nhập với mọi người, tôn trọng và tin tưởng họ. Để mỗi khi họ “ngửi” thấy bạn thì họ sẽ đến gần bạn và phát hiện ra những nét đẹp ở bạn. Nghệ thuật sống thật ra chỉ đơn giản như vậy.

“Biết quên mình, hoà nhập và đem hạnh phúc đến cho người khác. Đồng thời, biết cân bằng thâm tâm của chính mình”

Để biết sống người ta phải học cách nói, cách viết và học cả cách học!

Biết nói

Có người cười tôi vì tôi than thở: “Giao tiếp với học trò nhiều lúc khó khăn, không biết nó có hiểu điều mình nói hay mình có hiểu chính xác điều nó nói hay không!” Và đáp tôi:

“Đứa con nít 3 tuổi rưỡi đã biết nói chuyện!”

Sự thật không phải thế! Nói chuyện và biết nói là khác nhau hoàn toàn. Anh ngồi uống café nói đủ chuyện đông tây là khác, khi anh đi giao tiếp với khách hàng là khác, khi anh ra mắt nhà vợ là khác, và khi anh giao tiếp trong hoạt động giáo dục với học trò là khác,… Chỉ những người tinh tế và giàu kinh nghiệm thì mới có cách điều chỉnh phù hợp với nhiều nhóm người như vậy! Nói cũng phải học hơn nữa phải học rất kỹ nếu muốn thành công. Vì hết một nửa cuộc đời bạn đã nằm trong các hoạt động giao tiếp, từ công việc đến gia đình.

Tôi có thể lấy một ví dụ đơn giản: Bạn đang 30 tuổi, bạn sẽ rất khó nói “Con yêu Mẹ”, “Con thương Cha”,… Còn nói chuyện với những người trẻ, bạn gái, bạn trai bạn dễ dàng nói được “Anh thương em rất nhiều”,… Có phải không?

Vấn đề ở chỗ bạn đã được học (một cách thụ động) cách nói lời yêu thương với những người trẻ và hầu như bạn không học được cách nói lời yêu thương với chính Cha – Mẹ bạn. Nếu bạn muốn nói “Con yêu Mẹ” bạn phải học nói và nổ lực rất nhiều để “biết nói” cụm từ ấy.

Biết viết

Để viết được tốt hơn thì người viết phải lấy việc đọc sách làm trò giải trí, nâng tâm hồn mình lên một mức cảm nhận mới. Sức khoẻ tinh thần và đức hạnh của người viết làm nên một bài viết có nghĩa. Ôi! Chắc các bạn sẽ lại nói:

“Điều này thật dư thừa khi mà ở công việc hiện tại tôi chỉ cần viết email, tin nhắn thông báo!”

Với Chí, cách nhìn như thế là thiển cận và gần như là ngu dốt! Vì ngay cả một email, một mẩu tin nhắn ngắn cũng cần phải đặt toàn tâm của mình vào người tiếp nhận. Những câu chữ ấy được bạn tạo ra thì nó chính là sản phẩm của bạn! Và dĩ nhiên người khác đánh giá bạn qua chính những sản phẩm như thế. Ví dụ:

Những email cần viết cô động, nội dung công việc rõ ràng kèm theo thời hạn hoàn thành. Đặc biệt hơn là những email khen ngợi cần gửi đi sớm nhất ngay sau khi thành quả của nhân viên được xác nhận. Những email xin lỗi đối tác cần phải chân thành, hạ bớt cái chất “sếp” trong ngôn từ để họ cảm thấy thực sự được tôn trọng chứ không phải một lời “Xin lỗi” sáo rỗng!

Những câu chữ ấy được bạn tạo ra thì nó chính là sản phẩm của bạn! Và dĩ nhiên người khác đánh giá bạn qua chính những sản phẩm như thế – Biết nói – Biết viết

Biết học

Học đi đôi với hành! Trí óc của con người chỉ thông minh và sáng tạo khi chúng ta làm việc, mọi lý thuyết học được sẽ mất giá trị nếu chúng không được thực hành. Việc chuẩn bị cho tương lai rất quan trọng, không gì thay thế được điều này. Nếu tương lai là một tài sản và được chuẩn bị kỹ, có nền tảng ngay từ hôm nay thì chúng ta hoàn toàn có thể có cuộc sống vững chắc trong nhiều năm sau nữa, để làm được điều này thì cần trí óc, cần học. Học tập đúng cách cũng là cả một nghệ thuật.

Học tập có thể bắt nguồn từ đọc sách, rồi sau đó rút kết tư tưởng và mang vào thực hành, nhận phản hồi từ kết quả có được và sau đó hoàn chỉnh kiến thức để nâng cao hiệu suất học tập. Học được tốt hay không phụ thuộc rất nhiều vào việc biết học hay phương pháp học tập. Nên cái học đầu tiên của người khôn ngoan chính là “học cách học”.

Theo cách nhìn cá nhân của Chí, khoảng tầm 20 năm trước thì người ta sẽ có thành tựu nếu học tập qua sách vở, theo một người Thầy và chăm chỉ thực hành. Còn ngày nay, để đạt được thành tựu thì người ta phải học gấp bội lần như thế, kiến thức sách vở là không đủ, cái mà chúng ta cần hiện tại không phải là một “người Thầy” mà là một “người Trẻ tiến bộ” đã đi trước hướng dẫn. Vì thông tin cứ nhiều lên gấp bội sau mỗi ngày sách vở và những người Thầy lớn tuổi thường không theo kịp. Do vậy, bản thân mỗi người khi học được cách học tự khắc sẽ biết được mình cần điều gì và sẽ đi đến đâu. Khi đó, Biết sống, biết nói, biết đọc, biết viết sẽ dần hoàn thiện.

 

Lời kết:

Biết sống – Biết nói – Biết viết – Biết đọc sẽ gợi mở cho bạn rất nhiều hướng đi để hoàn thiện mình, làm đẹp bạn trong mắt những người khác. Bạn càng đẹp, càng thơm thì bạn sẽ càng quyến rủ. Luật hấp dẫn sẽ đưa bạn đến những người có cùng giá trị như thế và chắc chắn những kết nối ấy sẽ hữu ích với bạn.

Chúc bạn “Nhanh” Biết nói, biết đọc, biết viết – biết sống!

 

 

You May Also Like

About the Author: Cao Thiện Chí

Hiện tại tôi đang làm giáo viên dạy kèm tự do, đồng thời cũng bắt đầu viết lách trên mạng như một Writer và Copywriter. Tôi đang tìm hiểu sâu hơn Marketing-Copywriter để cải thiện khả năng viết của mình.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *