“Bố Già” – Những phẩm chất của một người đàn ông

Liệu bạn có giống như tôi ngay khi vừa đọc tên của cuốn sách đã không khỏi hồ nghi về cái mác “tiểu thuyết kinh điển” của nó? Bố Già – Một cuốn sách viết về thế giới ngầm Mafia và những trụy lạc của xã hội nơi những việc làm bất chính đem lại món lợi nhuận kếch xù lại có thể làm nên tên tuổi?

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Tiến sĩ Lê Thẩm Dương từng liệt kệ những cuốn sách không thể bỏ qua khi đã làm người và “Bố Già là một trong số đó (ngoài ra còn có “Thép đã tôi thế đấy”, “Chiến tranh và hòa bình”). Sau khi đọc xong hơn sáu trăm trang sách dài, tôi đã cảm thấy tiến sĩ nói đúng, tôi đã không phí thời gian của mình và tôi thấy vui vì sự hoài nghi lúc đầu của tôi đã sai. Có những lí do để cuốn sách “giang hồ” này có thể giúp ta áp dụng và thành công trong nhiều lĩnh vực khác trong đời sống. Ngoài ra nó còn giúp ta thấy được một xã hội Mỹ nhập nhằng đen trắng.

Nghệ thuật của sự điềm tĩnh của Bố già Corleone

Tại sao Vito Corleone lại có thể trở thành ông trùm và đưa thế lực của gia đình Corleone đứng đầu trong giới giang hồ New York? Tại sao đao thủ phủ Santino Corleone con trai ông trùm lại chết. Đó chính là yếu tố khác biệt để làm nên một người lãnh đạo.

Người ta nói thời gian có thể giúp con người ta lớn lên nhưng chưa chắc khiến họ trưởng thành và có một loại trưởng thành gọi là: Bình tĩnh trước việc lớn, không so đo việc nhỏ nhặt. Thân là một ông trùm, nhưng đã có lần Vito đã phải ngồi nhẫn nhục suốt tám tiếng đồng hồ để thuyết phục đối tác và nghe những lời xỉ vả, không nói lấy lại một câu, không dùng vũ lực. Vậy nên người ta thường nói Bố già có tài ăn nói thuyết phục người khác. Tính cách này của Bố già khiến tôi lưu tâm, thành công hay không, do thái độ quyết định một phần.

Tôi nghĩ tôi may mắn có được cái bản tính này. Chẳng là tôi luôn không vội vàng và nóng nảy. Cuộc sống mà, phải có những chuyện tưởng chừng như là một con sóng lớn bất ngờ ập đến muốn cuốn lấy ta và dĩ nhiên ta sẽ chết nếu không bình tĩnh tìm cách thoát ra, những lúc như thế tôi thường “tĩnh lặng” một chút, đưa ra tất cả phương án và những rủi ro để giải quyết.

Santino hay còn gọi là Sonny thì không được như bố hắn. Sinh ra bản tính nóng nảy, hấp tấp, việc gì cũng đòi sử dụng bạo lực. Nhưng có một sự thật rằng người ta khẳng định địa vị, quyền thế, sự thành công bằng đầu óc cao hơn bắp thịt. Lấy ví dụ trong việc huấn luyện và thuần phục một con sư tử hung hãn trong sở thú.

Ông Hediger, giám đốc của những sở thú trong nhiều năm đã từng viết: “Khi hai con thú gặp nhau, con nào có thể đe dọa được đối thủ sẽ được công nhận có địa vị xã hội cao hơn, và điều này không phải lúc nào cũng phụ thuộc vào một cuộc đánh nhau; có nhiều khi chỉ cần một cuộc đối mặt là đủ”. Nắm được tâm lý này, người huấn luyện chỉ cần đi những bước chân quả quyết, thét ra những tiếng thét kì lạ (tiếng roi quất, tiếng còi thổi) và khiến cho con vật biết mình đứng ở đâu. Bạn cũng có thể tự liên tưởng đến việc nghĩ con người là trung tâm của vũ trụ và giao chiến bằng vũ lực với một con sư tử xem?

Giữ chữ tín

Mới vào đầu tác phẩm, ta thấy có một lời hay lặp lại của Vito Corleone: Corleone này đã hứa, đã nhận lời thì có việc gì không được? Lời nói chắc nịch quá, cứ như ổng là thánh, chỉ cần muốn là được. Johnny con đỡ đầu của ổng cũng hoài nghi lắm, không tin ổng sao giúp mình được, ngay đến những thằng con ổng cũng không tin nổi, nhưng từ nhỏ đến lớn tụi nó có thấy bố không giữ lời bao giờ? Theo tôi, ông già mang bản lĩnh một người đàn ông thật sự: quân tử nhất ngôn.

Còn việc ngoài khả năng của ổng thì sao? Ổng từ chối thẳng thừng. Ổng không muốn dính vô ma túy, ổng không muốn dùng thế lực để giúp đỡ tiếp tay Sollozo, vậy thì ổng từ chối. Vậy đó, mặc dù ma túy hốt bạc dễ như chơi nhưng dại gì. Điều quan trọng ta học được ở đây là đã hứa thì phải làm, còn không thì đừng hứa. Trong cuộc sống, ngoài phải giúp đỡ với tất cả sự quảng đại của mình, ta còn phải học cách lắc đầu.

Sau cùng gia đình vẫn là quan trọng nhất

Thử hỏi một Vito Corleone lương thiện như thế, lại dấn thân trở thành ông trùm của giới Mafia làm gì? Cũng vì quyền lợi của gia đình, cũng vì muốn những đứa con của mình sau này được sống sung sướng, học hành đàng hoàng, trở thành những luật sư, nghệ sĩ, bác sĩ… Cũng chính vì cái xã hội nhem nhuốc, Corleone biết mình không thể tồn tại được nếu như cứ làm ăn lương thiện và để nó đàn áp.

Cũng chính vì luôn yêu thương và đặt gia đình lên hàng đầu nên ông trùm rất ghét khi những thằng con nhăng nhít trai gái, như thằng Johnny khi nổi danh rồi bỏ vợ con chạy theo một con đào khác; hay thằng Fred con ruột ổng, cặp một lần 2 con một đêm. “Một người đàn ông không dành thời gian ở cùng với gia đình mình sẽ không bao giờ có thể là một người đàn ông chân chính”- Vito Corleone.

Dù là một ông trùm trong giới giang hồ nhưng về với gia đình, Corleone là một người trụ cột đúng nghĩa, đây là điều cần đáng học hỏi trong tác phẩm khi muốn trở thành một người đàn ông đích thực.

Bên dưới bề nổi của một nước Mỹ thịnh vượng

Chúng ta biết gì về nước Mỹ? Một quốc gia với sự hiện đại luôn đi đầu? Một quốc gia có nền kinh tế phát triển bậc nhất? Một đất nước đáng sống. Và tất nhiên tất cả chỉ là bề nổi của nó, nơi mà luật pháp và công lý đều không còn ý nghĩa, nơi mà chỉ những kẻ có quyền lực mới có thể tồn tại. Điều đó cũng dễ hiểu vì sao một tên cớm mẫu mực như Albert Neri cũng sau đó bước chân vào thế giới ngầm Mafia.

Đại úy Mc Closkey chính là hiện thân của một xã hội xem nhẹ sự công bằng. Hắn chỉ cần tiền không cần biết mục đích thân chủ lợi dụng quyền lực của mình là gì. Nhưng xét sâu xa hơn, cũng là vì đồng lương ít ỏi của nghề lính không đủ để trang trải được cuộc sống của gia đình hắn, hắn dần lún sâu và tha hóa.

Mỗi người sẽ đọc và có những bài học, cảm nhận khác nhau được rút ra từ tác phẩm, còn với tôi, trên đây là hiện thực và những bài học quý giá mà tôi đã học được từ “Bố già”. Nếu là một người đàn ông, tôi khuyên các bạn nên đến hiệu sách tìm mua và hãy đọc nó ít nhất một lần trong đời để tìm kiếm riêng cho mình một ý nghĩa sống mà nó mang lại.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: