Cẩm Nang Đốt Nhà Các Văn Hào New England – Cá Không Ăn Muối Cá Ươn, Ngồi Cãi Goodreads Trăm Đường Đều Toang

Đầu tiên thì, đây là một bài bash.

Thứ hai, đây là một bài bash cả cuốn sách trên tiêu đề và đứa đã mua nó cho tớ, (người mà trùng hợp thay, cũng là tớ luôn), vì đã dám đạp lên dư luận, phung phí mấy chục ngàn tiền sách mang nó về từ Tiki. Tớ đã tự bảo mình rồi, hít mai thúy giấy ít thôi, chừa ra 500 đồng tỉnh táo với. Ấy thế mà hôm đó trái gió trở trời làm sao lại lỡ trượt tay bấm cho sách vào giỏ hàng, trượt tay thanh toán, trượt tay nhận hàng để rồi phải cố mà nuốt hết cuốn sách chán ngán này. Mà có phải tớ chưa từng được cảnh báo đâu. Vài trăm cái review trên Goodreads bằng cả tiếng mẹ đẻ lẫn mẹ ghẻ đều đã hết lời khuyên ngăn tớ rồi, thậm chí những người từng đánh giá cuốn này trên Tiki cũng đã rất hữu nghị mà nói cho tớ biết là đừng có dại gì mua em nó. Cơ mà, như một con trâu vừa bị bôi ớt vào lưng, tớ cứ đâm đầu vào làm điều ngược lại.

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Công bằng mà nói, Cẩm nang đốt nhà các văn hào New England không phải là không có điểm cộng gì. Nghe hơi biện minh, nhưng phải có gì đó kích thích thì tớ mới mua nó chứ. Ờ thì em nó có một visual thuộc hàng top trong gu thẩm mĩ của tớ, có cái tên rất hay kêu loẻng xoẻng, và tình huống cốt truyện nó giới thiệu cũng rất hứa hẹn: Một người đàn ông hơi ẩm IC hồi thiếu niên đã phải lĩnh án mười năm tù vì lỡ tay thiêu xừ nó căn dinh thự của một nữ sĩ nổi tiếng, kèm theo đôi nam nữ đang hành sự cấm nhi đồng trong đấy. Sau mười năm, ông ta ra tù và có được mười năm tiếp theo an toàn bên vợ đẹp con thơ, cho đến khi kẻ thù cũ tìm tới, phá banh ta lông gia đình nhỏ của ông ta, copy lại vụ án cũ của ông ta (đốt những căn nhà của những nhà thơ, nhà văn nổi tiếng), biến ông ta thành nghi phạm số một và khiến ông ta phải hành động lần nữa.

Nghe hứa hẹn đúng không, ngon lành đúng không? Tựa như một đứa con gái đầu bò lỡ vướng phải lưới tình của phắc boi, tớ đã lờ tịt những đánh giá của người đời, hăm hở lật ra những trang sách đầu tiên, vùi mình vào câu chuyện ấy với niềm tin ngất trời rằng dẫu có thể không quá hay, thì sách cũng chẳng thể nào quá tệ được.

Những trang đầu tiên của cuốn sách Cẩm nang đốt nhà các văn hào New England đã mở ra với đầy triển vọng, khi mà với giọng văn vô cùng hài hước, cách diễn đạt câu từ thú vị cùng một nhân vật chính có nét gì hao hao MR. Bean, cuốn sách đã ru tớ êm ru trong sự vui mừng khấp khởi rằng mình vừa tìm được chân ái. Câu chuyện được bắt đầu với quãng đời của nam chính kể từ khi bị tống vào tù đến khi được thả ra để tái hòa nhập cộng đồng, kiếm việc, lấy vợ và có con. Không có cao trào nào thật sự xảy ra nhưng vì sự hấp dẫn trong cách kể, những chương đầu tiên đã trôi qua trong thoải mái, gần như một bước chạy đà hoàn hảo để dẫn tới những điều đã được hứa hẹn ở phía sau. Ôi chao ở những ngày đầu hoa mộng ấy, tớ hăm hở lật từng trang sách, cố gắng đợi đến lúc vụ án xuất hiện, tớ trông chờ một sự bùng nổ, trong khi đang cố gắng đoán hướng tiếp theo câu chuyện muốn dắt tớ đi. Tóm lại, về mặt tạo không khí thì chẳng có gì để chê bôi em sách này cả.

Tréo ngoe thay, khi cú hích của cốt truyện, cái mà tớ vẫn hằng mong ngóng, lao tới húc vào mạn sườn tớ, mọi thứ đã dần trôi đi tuồn tuột vào vùng xám xịt ảm đạm nào đó chẳng thể quay đầu. Cuốn sách đột nhiên mất đi sự gọn ghẽ và nhanh chóng như lẽ ra nó phải có, và thay vì đi lên thẳng một đường đến điểm kết, nó bắt đầu đứng lại, đi lòng vòng, nằm vật xuống ăn vạ, hoặc kinh hoàng hơn, lạc xừ nó đường.

Sự kiện thì cứ xảy ra tằng tằng, nhưng nhân vật chính thì chẳng có một động thái gì đáng để gọi là điều tra chân tướng. Anh ta đi chỗ này chỗ nọ, làm cái này cái kia, nghĩ ngợi những điều lan man tận đẩu tận đâu, và cứ chốc chốc lại sa đà vào câu chuyện xưa của một nhân vật phụ nào đó, bỏ cái câu chuyện của anh bơ vơ lạc lõng suốt mấy trăm trang sách liền.

Anh ta cư xử như một đứa trẻ trâu trong lốt ông chú trung niên, và đáng buồn thay là phần lớn các nhân vật khác trong truyện cũng đều như thế. Chẳng một ai được sờ tay vào những thứ xa xỉ mang tên “Mục tiêu rõ ràng”, “Tính cách nhất quán”, “quá trình phát triển thuyết phục” hay “Động cơ hợp lý”. Họ cứ như những NPC vô hồn của một game rẻ tiền, được thả cho chạy loăng quăng trong một bối cảnh quá nghèo nàn, đích đến thì mờ mịt còn hố bom thì mọi nơi. Có khi đến chính bản thân họ còn chẳng hiểu họ vào đây làm cái quỷ gì nữa. Chính vì thế, tớ chẳng đồng cảm nổi với bất kì ai, nhất là nhân vật chính.

Tớ có cảm tưởng như trước khi viết cuốn sách này, tác giả đã nghĩ xong phần đầu và cuối, nhưng còn khúc giữa thì vừa viết vừa nghĩ, nghĩ ra cái gì có vẻ hay hay thì nhét vào, đang viết dở cái này sóng não lóe lên cái khác liền ôm cua sang đường khác, cuối cùng nấu thành lẩu thập cẩm luôn. Tớ không thể nào nhớ được thứ sức mạnh thần thánh nào đã khiến tớ có đủ kiên nhẫn mà cày tiếp cuốn sách này, khi cho đến tận ba phần tư cuối mà mọi thứ trong sách vẫn rối như canh hẹ, chẳng đâu vào đâu. Rốt cuộc, tớ đã đọc nó chỉ để cho xong mà thôi, chứ chẳng còn quan tâm mình đang đọc những thứ vô nghĩa gì nữa, vì làm quái gì có thứ gì đang để ngóng trông?

Thật tiếc cho sự hài hước của tác giả, và còn đáng tiếc hơn cho sự cố gắng của dịch giả Ace Lê, khi dịch giả đã bật skill điêu luyện hóa tiếng Việt lên một tầm cao mới để vuốt trơn láng quyển này mà vẫn chẳng gánh nổi quả cốt truyện nặng như tạ. Tớ nghĩ sự mượt mà trong câu dịch của Ace Lê thật ra mới là thứ hút tớ vào câu chuyện này lâu đến thế, và nếu không có sự mượt mà này, Cẩm nang đốt nhà các văn hào New England còn lâu mới ăn được con hai sao của tớ.

Tóm lại, các cậu ạ, khi cả Goodreads, Tiki và Fahasa đều thỏ thẻ nói với cậu rằng một quyển sách nào đó là chán, cậu hãy nghiêm túc cân nhắc đến lời khuyên của họ đi nhé. Đừng như tớ!

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: