Cảm Nhận Câu Chuyện Buồn Và Sâu Sắc Từ Cuốn Sách Khi Lỗi Thuộc Về Những Vì Sao

Mình đã đem lòng thắc mắc khi cầm trên tay cuốn sách Khi lỗi thuộc về những vì sao của John Green. Tại sao là lỗi của vì sao? Hãy mở lòng, dùng tai để nghe, trái tim để cảm nhận câu chuyện buồn và sâu sắc này nhé!

“Dữ dội, dịu êm, nhiều tiếng cười và cũng lắm nước mắt”- đó là câu giới thiệu đặc sắc được in trên bìa của cuốn sách và cũng là tất cả những gì mình cảm nhận được từ khi tò mò lật mở trang sách đầu tiên, trang thứ hai, thứ ba… cho đến khi gập hẳn lại cuốn sách. Nó được mình khám phá đến những trang cuối cùng, và khi khép lại, trong mình có nhiều suy nghĩ, một câu nói không nhớ xuất phát từ đâu cứ ám ảnh mình mãi:“ Ta chỉ tìm thấy sự sống trong cái chết..”. Phải vậy không? Tin mình đi, một khi gập cuốn sách lại, bạn sẽ không thể kìm được mà lại một lần, một lần nữa lại mở nó ra. 

Nội dung cuốn sách Khi lỗi thuộc về những vì sao là câu chuyện xoay quanh nhân vật nữ chính Hazel. Hazel mới 16 tuổi thôi, và thật bất hạnh, em đang mang trong mình bệnh Ung thư tuyến giáp. Nếu chỉ là U tuyến giáp thôi thì tiên lượng bệnh rất tốt, nghĩa là nếu phát hiện sớm và cắt bỏ thì bệnh gần như sẽ khỏi hẳn. Nhưng khối u của cô ấy đã di căn sang phổi. Và bạn biết đấy :

“Bệnh Ung thư là một ngành kinh doanh có tốc độ tăng trưởng đáng kinh ngạc, đó là ngành kinh doanh của thần chết”. 

Điều ấy thật nguy hiểm, đang từng từng ngày đe dọa em, dọa sẽ chia cắt em với thế giới thực tại- nơi có ba mẹ yêu thương em vô điều kiện và họ sẵn sàng chiến đấu, giằng co với tử thần để giữ em bên mình. Cuộc sống của em cứ thế vận hành theo từng lời chẩn đoán của các bác sĩ ở bệnh viện nhi.

Rồi một ngày, sau khi thỏa thuận thành công với mẹ, em đã đồng ý tham gia Hội Tương Trợ Bệnh Nhân Nhi Ung Thư , và chính nơi đây em đã gặp Augustus, cậu chàng thiếu niên 17 tuổi cũng là thành viên trong Hội. Trái tim thiếu nữ đã rung động trước cậu chàng “đẹp trai”, thông minh, có giọng nói trầm ấm “làm da mình có cảm giác hơn. Từ đây, câu chuyện về cuộc chiến đấu với bệnh tật dày vò bên trong cơ thể hai đứa trẻ và khát khao được sống, được yêu thương mở ra…

Dữ dội – là tính từ miêu tả cơn đau dường như quá sức chịu đựng đối với một cơ thể còn non nớt. Ừ thì, ở độ lưng chừng đó, chúng ta đang vui vẻ cắp sách đến trường, tự do thỏa thích làm điều mình muốn, chạy nhảy, hay đôi khi là mần những chuyến đi xa cùng lũ bạn thân. Nhưng Augustus thì không được như vậy, cậu mắc bệnh U xương ác tính hơn một năm nay. Niềm đam mê bóng rổ cùng khả năng thiên bẩm, chiều cao hơn người, cậu  đã gặt hái về biết bao Cup, huy chương…

Giờ đây, tồn tại song song với cậu là những tế bào U, chúng sống như thể để hành hạ cơ thể vật chủ bất kể đêm ngày… Một bên chân của cậu là chân giả. Nếu thích, nó có thể tước đoạt cả chân bên kia. Thật quái ác. Và ở những ngày giai đoạn cuối, ngày mới chào đón cậu với những cơn đau nhức nhối, cậu nôn ra khi cố gắng ăn vào một cái gì đó. Cậu tè dầm và loay hoay trong chính vũng nước do mình tạo ra…

Không nỗi đau nào giống nỗi đau nào. Với Hazel , đó là những cơn đau như thắt ngực mỗi khi em cố gắng hít thở. Và bên người em, 24/7 đều có máy trợ thở cạnh kề, tầm quan trọng của nó thật quá rõ ràng, là công cụ tách em với làn ranh giới sống-chết. Nó còn là nỗi đau âm ỉ như dao đâm khi chứng kiến người mình thương ngày một xa mình, mãi mãi…

Nếu ví cơn đau như những cơn sóng biển hung dữ dâng trào nhấn chìm hết thảy mọi cảm xúc, khát khao thì tình yêu ngọt ngào, đầy lãng mạn giữa hai cô cậu thiếu niên giống như dòng suối êm ả, dịu hiền. Sông rồi cũng đỗ ra biển, dung hoà làm một. Niềm hạnh phúc của phần hồn đã phần nào chữa lành nỗi đau của phần xác.

Trước đó, họ đã có những phút giây vui vẻ bên nhau. Đi dã ngoại, cùng nhau xem phim, đọc sách…cùng nhau làm những việc cả hai cùng thích. Và một chuyến bay “giống như những đứa trẻ bình thường” khác, một chuyến bay gần như không được phép xảy ra đối với bệnh tình Hazel lúc bấy giờ cuối cùng đã cất cánh như là để thực hiện ước nguyện cuối cùng của em – đến một vùng đất khác để gặp tác giả và tìm câu trả lời cho đoạn kết trong cuốn sách mà em yêu thích. Đọc đến đây, mình đau đớn nghĩ, thần chết sẽ cướp mất Hazel từ Gus, nhưng không, Gus đã đi trước…

Xen lẫn bi kịch mà số phận đã sắp đặt sẵn cho những con người thông minh, thiện lành. Thì cùng với câu chữ nhẹ nhàng, linh hoạt, đầy nghệ thuật, tác giả đã vẽ nên những bức tranh về cuộc hẹn hò lãng mạn mà cuộc nói chuyện tích cực, hài hước là gam màu tươi sáng, chất liệu là những lần đập phá đồ đạc một cách điên cuồng để “cảm nhận nỗi đau”. Bức tranh ấy có bi, có hài. Và mình nghĩ, cuộc sống như vậy là đủ. Tuy ngắn ngủi nhưng được sống bên cạnh người yêu thương mình, được sống hết mình với người mình yêu thương, cháy hết mình dù ngày mai có ra sao đi nữa. Đúng là lỗi thuộc về những vì sao, phải không nào?

Bài review được đóng góp bởi cộng tác viên Nguyễn A Bộ

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: