Chết Đi Cho Rồi, Leonard Peacock – Những Đứa Trẻ Không Thể Tự Cứu Lấy Nhau

Chết Đi Cho Rồi, Leonard Peacock – Những Đứa Trẻ Không Thể Tự Cứu Lấy Nhau

Tại sao cuốn sách này lại không nổi tiếng? Tại sao nó lại không được người ta đón nhận nhiều hơn? Tớ cứ băn khoăn mãi điều ấy sau khi đọc xong cuốn sách với cái tên vô cùng gây tò mò này – Chết đi cho rồi, Leonard Peacock của nhà văn Matthew Quick.

Một điều đáng buồn là khi tớ biết tới cuốn sách này, nó đã không còn được bày bán trên thị trường nữa, cũng chẳng còn thấy ai nhắc đến nó, cứ như nó đã rơi xuống đâu đó dưới khe vực của sự lãng quên, nằm lẫn cùng với những quyển sách hoặc đáng quên hoặc vô tình bị bỏ lại khác.

Thực ra tớ cũng không định đọc nó cho lắm, vì đề tài Young Adult hiện đã hơi trẻ so với tớ rồi, cũng vì những cuốn sách cũng thể loại với nó như “Bắt trẻ đồng xanh”, “Điệu vũ bên lề” hay “Ngựa chứng đầu xanh” vốn đã không hợp với tớ từ đầu. Nhưng vì trót lỡ đọc được vài chương đầu và thấy quá ấn tượng với cách kể chuyện của tác giả, tớ đã phải lặn lội lê la khắp các hội ebook để xin về bằng được bản mềm cuốn sách này.

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Tớ hoàn thành cuốn sách Chết đi cho rồi, Leonard Peacock vào lúc ba giờ sáng, với đôi mắt tèm lem từa lưa nước mắt, cũng cái đầu ngổn ngang đầy ự những ý nghĩ đan xen. Đau xót, phẫn nộ, bất lực, đồng cảm, nhẹ nhõm, yêu thương,… Cũng đã khá lâu rồi mới có một tác phẩm đem lại cho tớ ấn tượng mạnh mẽ và phức tạp đến thế. Đây là một câu chuyện ngắn, không thật sự trọn vẹn, nội dung cũng không phải quá mức độc đáo (Vì tớ đã từng gặp motip này khá nhiều rồi), nhưng cách kể chuyện của tác giả, cách tác giả xây dựng nhân vật chính Leonard thật sự vô cùng tuyệt vời.

Leonard – cậu bé tuổi teen của chúng ta – ở đầu cuốn sách là một người đang có ý định tự sát – Một ý nghĩ mà đôi khi, ở lứa tuổi bấp bênh chơi vơi, một vài người tre cũng đã từng nghĩ đến. Nhưng với Leonard, đó không phải là một ý nghĩ thoáng qua, mà là một kế hoạch đã cháy âm ỷ trong đầu cậu từ rất lâu, rất lâu, và ngày càng được thúc đẩy nhờ căn bệnh tâm lý cậu đang mắc phải. Tuy tác giả không nói kỹ, nhưng vì câu chuyện được kể bằng lời của Leonard, ta cũng chẳng khó khăn gì mấy để nhận ra rằng cậu đang thực sự cần một bác sĩ tâm lý.

Không phải tự nhiên mà Leonard lại nghĩ đến việc tự sát, cuộc đời cậu là tập hợp của những vấn đề quá sức chịu đứng với lứa tuổi. Cậu có một bà mẹ phù phiếm vô tâm với những người cha dượng đào mỏ, cậu đang phải hứng chịu nạn bạo lực học đường, và cũng đang phải vật lộn với chính căn bệnh tâm lý của mình nữa.

Càng về cuối, ta sẽ còn khám phá thêm nhiều điều kinh khủng mà cậu phải chịu đựng. Đáng buồn thay, cậu gần như phải đơn độc chống chọi lại tất cả những vấn đề này, khi xung quanh cậu là những người lớn vô tâm và cậu thì không thể hoà nhập với những người bạn cùng trang lứa.

Cảm giác cô đơn, lạc lõng ở cái tuổi lưng chừng giữa người lớn và trẻ con vô cùng đáng sợ. Khi ấy, ta chưa đủ trưởng thành đẻ biết cách đối mặt thông minh, cũng không còn trẻ con để suy nghĩ nhẹ nhàng tươi sáng. Ta chất vật định nghĩa bản thân, chơ vơ đi tìm lẽ sống. Một đứa trẻ bình thường thậm chí còn cảm thấy khó khăn, với Leonard mọi việc còn gian nan hơn gấp bội.

“Chúng tôi vẫn chỉ là những đứa trẻ, và bây giờ vẫn thế. Bạn đầu thể nào trông đợi những đứa con nít tự cứu lấy nhau, đúng không?” – Khi đọc đến cậu này, tớ thật sự đã khóc rất nhiều. Dù có thông minh đến đâu, Leonard vẫn chỉ là một đứa trẻ, vẫn bất lực trước hoàn cảnh của mình. Việc cậu tự sát giống như là phương thức cuối cùng để tự cứu lấy mình. Còn những người lớn đã vô tâm trước lời cầu cứu của cậu, những người lớn đã làm tổn thương đến những đửa trẻ như cậu, họ không có tư cách để phán xét cậu.

Tên tiếng anh của cuốn sách Chết đi cho rồi, Leonard Peacock là “Forgive me, Leonard Peacock”, tớ tự hỏi không biết đó có phải là lời xin lỗi muốn gửi đến Leonard hay không? Phải chăng những người lớn, hay là thế giới lạnh lùng này, muốn xin lỗi vì đã để cậu ấy cô độc, xin lỗi vì đã chẳng thể giúp đỡ cậu sớm hơn? Hay xin lỗi vì đã vô tâm mang cậu ấy đến với thế giới này? Dẫu đó có là phép nhiệm màu đến đâu đi chăng nữa.

Dù đã lựa chọn từ bỏ cuộc sống, nhưng Leonard không phải một kẻ hèn nhát, yếu đuối hay bất tài vô dụng. Cậu là một đứa trẻ thông mình với óc hài hước sâu sắc, ta sẽ nhận ra điều này ngay ở cách cậu kể về cuộc đời mình và cách cậu nghĩ về mọi thứ. Cậu nhìn thấy được vẻ đẹp ở những thứ người khác cho là gàn dở, lỗi thời, cậu có tâm hồn nhạy cảm đủ để rung động trước những bộ phim hay và những bản nhạc du dương. Thậm chí cậu còn rất dung cảm khi đã đứng lên bảo vệ bạn học của mình khỏi kẻ bắt nạt, dù bản thân cậu cũng là một nạn nhân. Tớ không nghĩ việc tìm đến cái chết của Leonard là một biểu hiện của sự yếu đuối, chỉ là cậu đã cảm thấy quá mệt mỏi với cuộc sống ngột ngạt cô độc này, đến nỗi muốn bỏ đi thật xa, đến nơi nỗi đau không còn giày vò nữa.

Người ta luôn nói rằng những người muốn tự tử đôi khi lại là những người ham muốn sống nhất. Chỉ cần có thứ gì đó níu kéo, họ sẽ có động lực để ở lại. Có lẽ đấy là lý do Leohard muốn gửi bốn món quà cho những người xung quanh mình ngay trong ngày cậu định tự tử. Là ông lão hàng xóm thường xem cũng cậu những bộ phim xưa, là người thầy với những bài giảng hay tuyệt vời, là cậu bạn thường chơi nhạc cho cậu nghe trong giờ nghỉ trưa, và là cô gái cậu từng gặp trên đường.

Dường như với mỗi lần gặp giỡ, mỗi món quà, bên trong cậu vẫn luôn đợi chờ người ta hỏi lại, luôn đợi một cái cớ để thổ lộ nỗi lòng, để được người khác thấu hiểu và khuyên bảo. Đến tận cuối cùng, cậu vẫn mong có người ngăn cản cậu lại, nói cho cậu biết rằng mình không hề cô đơn, rằng ngày mai rồi sẽ tới, mọi việc rồi sẽ ổn. Có lẽ, cậu vẫn luôn tràn đầy tình yêu với cuộc sống này, dù nó luôn đem tới cho cậu những vết thương đầy mình.

Đây là câu chuyện về nỗi đau của tuổi trẻ, về nỗi tuyệt vọng và những khổ đau. Cậu có thể nghĩ rằng từ đầu đến cuối câu chuyện chỉ có một màu bi luỵ. Nhưng trái lại, cuốn sách này tràn ngập những câu đùa đến từ óc hài hước độc đáo và cách nhìn nhận thông minh của Leonard. (Tớ khó mà không cảm mến cậu, và tớ nghĩ cậu có lẽ cũng thế). Và dầu có tăm tối thế nào, cuối con đường hầm vẫn sẽ có niềm hy vọng. Dù rằng người lớn nhiều khi thật tệ, những cũng có những con người sẵn lòng lắng nghe, thấu hiểu và chở che những đứa trẻ bị tổn thương, như cách mà ông Walt hay thầy Herr Silverman – những người lớn tuyệt với trong truyện – đã làm.

Dù cậu có đang ở độ tuổi của Leonard hay không, tớ cũng rất muốn đề cử cuốn sách này đến cậu. Một cậu chuyện của đau thương và tuổi trẻ, của hy vọng và tương lai. Biết đâu, cậu lại có thể tìm thấy mình trong đó, tìm thấy những hoang mang lạc lối, những trăn trở suy tư, cả niềm đau và nỗi buồn của một thời lưng chừng thanh xuân. Thật đáng tiếc biết bao khi cuốn sách này lại không có được sự nổi tiếng như nó nên có. Hy vọng trong tương lai, tớ sẽ có cơ hội được mang bản giấy của em sách này về dinh.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn:

error: Content is protected !!