Chiến binh cầu vồng – Tác phẩm có tầm ảnh hưởng sâu rộng nhất Indonesia

Có những ngày như thế… Những ngày mình cảm thấy ngán ngẩm và thậm chí là chán với việc học tập. Những trang bài tập như tra tấn mình mỗi ngày và mình luôn tự hỏi tại sao lại phải đi học? Rồi một hôm nọ, mình đọc được cuốn sách “Chiến binh cầu vồng”. Và mình bắt đầu suy nghĩ lại, cảm thấy bản thân tràn đầy động lực, thấy thật may mắn và hạnh phúc khi- được- đến- trường.

Chiến binh cầu vồng” là tác phẩm đầu tay của tác giả người Indonesia –  Andrea Hirata. Được viết dựa trên câu chuyện có thực về thời thơ ấu của chính mình. Cuốn sách đã đem lại sự chân thật cùng niềm xúc động sâu sắc tới bạn đọc. Hơn thế nữa, tác phẩm còn chứa đựng sức truyền tải mãnh liệt về giáo dục, con người và cả những vấn đề xã hội của đất nước ông những năm trước cải cách.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Ngày khai giảng và những thử thách kéo dài

Ngôi trường Muhamadiyal Belitong là ngôi trường lớn tuổi nhất ở nơi đây. Nó đang đứng trước nguy cơ phải đóng cửa vì thiếu học sinh. Cơ sở vật chất của trường thì không thể tồi tệ hơn nữa. Tưởng như một cơn gió cũng đủ thổi bay ngôi trường này. Ngày khai giảng đến với nỗi lo lắng ngập tràn của thầy hiệu trưởng Harfan, cô giáo trẻ Mus cùng với 9 bạn học sinh thay vì niềm vui và lòng phấn khởi như mong đợi. Khi mọi thứ gần như sắp kết thúc, sự xuất hiện của cậu bé Harun đã cứu vớt câu chuyện.

Tuy nhiên, chưa kết thúc ở đó, những khó khăn cứ thế chồng chất. Ngôi trường với những đứa trẻ và 2 thầy cô giáo phải rất kiên cường để đối mặt với những đợt thanh tra, kiểm tra. Những yêu cầu khắt khe về cơ sở vật chất. Những cuộc thi xếp thành tích thi đua giữa các trường với nhau. Những khó khăn về điều kiện kinh tế và cả những yếu tố tác động bên ngoài nữa…

Giống như ngôi trường này được dựng lên để phải đương đầu với tất cả sóng gió. Tại sao ngay cả nơi cao quý và thiêng liêng như trường học lại phải chịu những điều bất công đó?

Những người thầy cô trong truyện cổ tích

Ngôi trường cũ đổ nát với vỏn vẹn 10 bạn học sinh và chỉ có hai thầy cô đứng ra dạy tất cả các môn của tất cả các khối học. Họ đều là những con người yêu nghề và vô cùng tâm huyết. Những người giành toàn tâm toàn ý, cả sự nghiệp của mình cho giáo dục.

Thầy giáo Harfan đã dạy học từ ngày còn trẻ, thầy đã dựng lên ngôi trường lịch sử này. Thầy đã vác trên vai những khúc gỗ to và nặng để làm cột chống. Thầy dùng tiền bán hoa trong vườn nhà để trang bị sách cho các em. Những lời giảng của thầy có gì đó dịu dàng và bay bổng, để các em học sinh cảm nhận được không chỉ là ý nghĩa của những câu chữ thẳng đơ trên hàng giấy.

Cô Mus, cô giáo trẻ đã từ chối làm việc cho nhà máy PN đầy tiềm năng để thực hiện giấc mơ thuở bé của mình. Những giọt nước mắt lo lắng và xúc động đã làm nhòe đi lớp phấn của cô trong ngày khai giảng đầu tiên ấy. Cô yêu các em nhỏ, quan tâm, tỉ mỉ và yêu thương các em như một người chị cả. Những ngày cô phải một mình dạy học mà vắng đi bóng dáng của người đồng nghiệp đáng kính. Cô đã phải kiên cường và nén chặt nỗi đau của mình vào thật sâu trong tim! Để lại tiếp bước, lại cùng nhau cố gắng xây dựng những điều tốt đẹp hơn.

Khát khao và ước mong được học tập

10 đứa trẻ học tập tại Muhamadiyal là những Chiến binh thực sự. Chúng sinh ra tại vùng quê nghèo nhất đất nước và sống cuộc sống khổ sở đến cùng cực. Mặc dù nơi đây là mỏ khai thác tài nguyên giàu có, nhưng họ lại phải sống nghèo khổ trên cả đống tiền của. Những đứa trẻ nghèo hầu hết đều không có cơ hội đi học mà cùng cha mẹ làm thuê, đánh cá, làm công nhân,.. So với đi học, chúng có nhiều lựa chọn có vẻ dễ dàng hơn.

Nhưng giáo dục là một điều kì diệu. Học tập không phải để hơn thua so sánh hay đánh giá phẩm chất con người nhưng nó là quyền cơ bản của con người. Ai cũng có quyền được học tập, được trang bị kiến thức và trở nên thông tuệ. Điều 33 trong Hiến pháp Cộng hòa Indonesia đã viết:” Mọi công dân đều có quyền học tập.”

Khi cánh cửa tri thức mở ra, bọn trẻ đã háo hức và tung trải mọi thứ để có thể thu nhặt tất cả. Những điều được học không chỉ đã thay đổi nhận thức nhỏ hẹp mà còn góp phần làm đẹp tâm hồn của mỗi đứa. Rằng hãy đừng bao giờ từ bỏ hy vọng, đừng bao giờ từ bỏ học hành.

Những hạt ngọc quý báu

Ngay từ câu khẩu hiệu của trường: Làm điều thiện, không làm điều ác đã thể hiện điều đó. Mỗi người đều có những ước mơ cho riêng mình. Như Lintang muốn làm nhà toán học, như Mahar muốn trở thành nhà nghệ thuật,… Giữ vững niềm tin và khát khao để đạt được ước mơ, cuộc sống có thể đem lại hạnh phúc cho bạn. Có thể đến sau cùng, bạn không thể thực hiện được điều bạn hằng mong muốn. Nhưng hành trình bạn theo đuổi đam mê sẽ là thước phim giá trị để bạn hạnh phúc mỗi khi nhớ về.

Kết thúc câu chuyện là tương lai sau đó của các chiến binh cầu vồng. Có một niềm tiếc nuối âm thầm chảy qua, chạm khắc trong tâm khảm của bạn đọc. Nếu có gì đáng trách chỉ có thể là xã hội lúc bấy giờ đã quá vô tâm. Ước mơ bị bỏ lại phía sau bởi sự đè nặng của kinh tế gia đình, của những nỗi lo toan bộn bề của cuộc sống.

Còn mình, sau khi đi hết các chương truyện, mình thấy biết ơn cuộc sống hiện tại. Mình có cơ hội để được tới trường và tiếp thu kiến thức. Được tạo cơ hội để tham gia những cuộc thi trong trường và cả ngoài xã hội. Mình không phải vượt hàng chục cây số, trèo đèo lội suối để tới trường. Thế mà bấy lâu nay mình không hề ý thức được vinh dự ấy, vẫn mải mê tự giam mình trong suy nghĩ về nỗi khổ không có thực. Nếu các bạn đang thiếu động lực để phấn đấu học tập, “Chiến binh cầu vồng” là cuốn sách tuyệt vời dành cho bạn.

Leave a Reply