Chiến binh cầu vồng: Khi mà cây xương rồng không thể nở hoa!

Mình khá thích thể loại văn học viết về tuổi thơ, vì thế khi nhìn thấy quyển Chiến binh cầu vồng, mình đã quyết định mua luôn, mua vì thể loại và vì bìa sách nữa.

Thường thì mình rất không thích những bìa sách có hình người thật hoặc hình lấy từ trong phim ra, nhưng bìa cuốn Chiến binh cầu vồng lại khác, mình thấy nó đẹp, quả thật là rất đẹp, hình ảnh hai cậu bé gây cho mình một cảm xúc mạnh và ấn tượng.

chien binh cau vong
Và khi đọc xong, mình thấy quyết định mua quyển này của mình hoàn toàn chính xác, và rằng là mình đã mua được một quyển sách hay.

Chiến binh cầu vồng kể về tuổi thơ, những năm tháng vượt mọi gian khổ để có thể được đi học của 10 đứa trẻ nghèo ở một hòn đảo giàu nhất Indonesia. 10 đứa trẻ học tại trường làng Muhammadiyah xiêu vẹo, rách nát, áo không đủ cúc, nhưng nơi đó có thầy Harfan và cô Mus, hay con người tận tụy hy sinh cả cuộc đời và tuổi thanh xuân của mình để đem cái chữ đến cho những đứa trẻ bản xứ nghèo khổ.
Lintang thông minh giỏi toán xuất chúng, Mahar giàu trí tưởng tượng và đầy tính sáng tạo nghệ thuật, Sahara thẳng thắn có chút ương ngạnh, Trapani sáng láng thường không để ý đến bài học hay nói về mẹ mình, Samson to khỏe mắc bệnh thần kinh số 5  =)))))), A Kiong có cái đầu hình hộp luôn đối đầu với Sahara, Kucai mang đậm tính của những người lãnh đạo, Syahdan nhỏ người nhưng ăn rất nhiều, Harun mắc hội chứng Down luôn kể câu chuyện về con mèo của cậu, và cuối cùng là Ikal, nhân vật tôi hay mơ mộng.

10 đứa trẻ với tính cách khác nhau, có đứa rất thích học muốn học thật giỏi để giúp bố mẹ thoát nghèo, hàng ngày vượt tám chục cây số, qua những đầm lầy đầy cá sấu để đến lớp, có đứa lại chẳng đam mê học đến vậy, có đứa đến lớp chỉ vì những trường khác chúng không đủ điều kiện để theo…. Nhưng tất cả chúng đều hàng ngày đến trường không thiếu buổi nào, đi làm bán thời gian để có thể vừa học vừa phụ bố mẹ. Trước khi đến trường chúng đều chỉ nghĩ sau này chúng rồi cũng giống bố mẹ chúng làm culi, thợ nạo dừa, hay người đánh cá, nhưng sau khi đến trước chúng đã dám ước mơ, chúng mơ tới những giấc mơ cao hơn, đẹp hơn.

Cao trào của truyện có lẽ nằm ở phần trường học, hay đúng hơn là căn nhà chênh vênh rách nát của tụi nhỏ bị ép phải phá bỏ. Một căn nhà mục nát và 10 đứa trẻ nghèo khó thì ai quan tâm chứ? Học làm gì cho tốn tiền, về đi nạo dừa có phải có tiền không? Ngay cả bản thân chúng, đi học cũng không phải toàn bộ là vì đam mê, vậy thì làm sao chúng và thầy Harfan cô Mus có thể giữ lại được ngôi trường?

Ngôi trường có bị đe dọa mới thấy thầy Harfan và cô Mus tận tụy như thế nào. Một người thầy già vẫn chăm chỉ dạy không lương cho lũ trẻ, thậm trí còn tích cóp từng đồng lo cho lũ trẻ. Một cô giáo trẻ bỏ qua cơ hội thăng tiến với tương lai rạng rỡ, hy sinh cả tuổi thanh xuân của mình để về dạy ở một ngôi trường mà suýt bị đóng cửa vì không đủ học sinh. Dù bị cám dỗ, bị đe dọa nhưng thầy và cô vẫn luôn cố gắng hết sức để dẫn dắt khuyên nhủ những đứa học trò của mình đi học đầy đủ, vẫn luôn chống chọi với các thế lực muốn đập bỏ ngôi trường cũ kỹ này, tất cả đều chỉ vì tâm huyết vì tình yêu thương những đứa trẻ nghèo khó ở hòn đảo này.

Giọng văn Andrea Hirata rất nhẹ nhàng, mặc dù toàn bộ câu chuyện là những khó khăn gian khổ chồng chất nhưng mình không hề cảm thấy nặng nề, nửa đầu quyển sách còn tràn ngập tiếng cười với những trò nghịch của tụi nhỏ, với hình ảnh Kucai nhìn người này mà mắt đậu lên người kia, và tất nhiên không thể thiếu tình yêu ngây ngô tuổi học trò.

“Hoa cúc
A Ling ơi, hãy ngước nhìn lên bầu trời
Những chùm mây trắng xóa đang trôi lững lờ về phía em
Đó chính là những đóa hoa cúc anh dành tặng em.”

(Bài thơ tỏ tình của Ikal).

Tụi nhỏ tuy nghèo nhưng luôn cố gắng sống vì ước mơ của mình, hơn trên hết, tình bạn của chúng thật đáng ngưỡng mộ. Mình cũng có những người bạn như vậy, những người bạn vượt qua cánh đồng đi học cùng nhau, những người bạn cùng nhau đi mò cua bắt ốc, cởi áo đùm ốc để rồi rơi mất cả áo lẫn ốc, những người bạn cùng mình câu cá nhặt nhựa đi bán…

12 năm sau, cũng là phần buồn nhất của câu chuyện, mình đã khóc sướt mướt. Câu nói ám ảnh mình nhất là câu của Lintang:”Buồn là gì, Ikal. Ít nhất thì mình cũng đã giữ lời hứa với cha, là mình sẽ không làm nghề đánh cá.”, như sát muối vào tim vậy, rất xót xa. Khi mà tất cả chúng đều vùng vẫy cố gắng vì ước mơ hay đơn giản chỉ vì thoát khỏi cái nghèo, những rồi vòng xoáy cuộc đời, những going bão vẫn thổi bay tất cả. “Chiến binh cầu vồng” như cây xương rồng vậy, một cây xương rồng mạnh mẽ kiên cường, những không phải cây xương rồng nào cũng có thể nở hoa, khiến người đọc cảm thấy đau đớn thay…..

Nhưng, dù có thế nào đi chăng nữa, thì quãng thời gian những đứa nhỏ đi học tại trường làng Muhammadiyah là quãng thời gian vui vẻ nhất của chúng, đó là những năm tháng diệu kỳ không bao giờ quên. Kết quả có như thế nào chăng nữa, kỷ niệm vẫn là những thứ tồn tại mãi mãi. Như mình, và cả các bạn cũng vậy, hiện tại có thể những người bạn thân thủa ấu thơ mỗi người một phương, người tất bật lo cho con, người đi làm sớm tối, người thì vẫn chênh vênh giữa cuộc đời này, có thể đi chệch hoàn toàn khỏi quỹ đạo mà chúng ta đã từng đặt ra, nhưng những hoài bão, những ký ức trẻ thơ vẫn sẽ mãi còn đó, và khiến mỗi khi chúng ta nghĩ về nó đều sẽ mỉm cười.

Bài viết từ cộng tác viên Quỳnh Hồ

You May Also Like

About the Author: Cộng tác viên

Bài viết này được đóng góp bởi một cộng tác viên. Vui lòng xem thông tin chi tiết về tác giả trong bài viết. Tìm hiểu thêm về cách trở thành cộng tác viên tại đây .

2 Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *