Chuyện con ốc sên muốn biết vì sao nó chậm chạp: Nếu như không hỏi, bao giờ ta mới biết được câu trả lời

Tôi biết đến nhà văn người Chi Lê, Luis Sepúlveda, qua cuốn sách rất thú vị “Chuyện con mèo dạy hải âu bay” mà tôi chẳng nhớ được là mua từ lúc nào. Cuốn sách kể về chuyện một chú mèo bất đắc dĩ phải nhận lấy trách nhiệm ấp nở, nuôi dưỡng và tập bay cho một chú bồ câu mồ côi mẹ từ lúc còn chưa nở. Đấy là một câu chuyện thấm đẫm triết lý giáo dục rất nhân văn và  sâu sắc. Và tôi đã thấy rất cảm mến lối kể chuyện ngụ ngôn rất duyên dáng của tác giả.

Ấn tượng ban đầu như vậy nên ngay khi biết được một cuốn sách khác của ông đã được dịch ra tiếng Việt và vừa mới phát hành, tôi đã không ngần ngại mà đặt ngay về. Đó là cuốn “Chuyện con ốc sên muốn biết tại sao nó chậm chạp” mà tôi sẽ giới thiệu với bạn ngay sau đây. Là một câu chuyện ngụ ngôn ngắn, chỉ vừa vặn nhâm nhi cùng với cốc cà phê buổi sáng. Nhưng dư vị đậm đà mà nó mang lại không dễ gì quên được.

chuyen con oc sen muon biet tai sao no cham chap

Câu chuyện bắt đầu dưới những tán cây ô rô hay còn được biết đến với cái tên bồ công anh. Tại đây, có một đàn ốc sên đang sinh sống cùng nhau. Chúng có tập quán là ăn tối cùng nhau. Cùng gọi nhau là sên, con nào cũng gọi những con khác là sên. Thỉnh thoảng cũng gây ra hiểu lầm vì khi một con sên này gọi một con sên khác thì những con ở gần đó cũng cùng quay đầu lại. Nhưng đa số chúng không bận tâm mấy.

Chúng biết rõ một số đặc tính khác của giống loài mình. Ốc sên chậm chạp, lặng lẽ, vì vậy khá là mong manh trước cuộc sống. Và hầu hết chúng cũng không hề thắc mắc, chúng xem đó là lẽ thường, là hiển nhiên. Chúng hoàn toàn hài lòng với cuộc sống hiện tại, không cần tên riêng, cũng không cần biết về nguyên nhân tại sao chúng lại chậm chạp đến vậy.  Rồi đến khi có một chú ốc sên liên tục hỏi những con khác về những thắc mắc đó thì cả đàn không những không tỏ ra quan tâm mà thậm chí còn giận dữ đuổi chú ra khỏi đàn.

Vậy là chú ra đi. Hành trình tìm cho mình một cái tên riêng cùng với tìm hiểu nguyên nhân vì sao mình chậm chạp của chú bắt đầu. Đầu tiên, chú gặp bác Cú biết rất nhiều chuyện, vì bác sống trên cành cây dẻ gai cổ thụ nhất và cao nhất. Bác Cú đã giải thích cho chú tại sao chú chậm chạp. Có lẽ, chính là vì quá khứ, những ký ức, những trải nghiệm mà chú lưu giữ đã quá nặng so với cơ thể nên chú ốc sên không thể đi nhanh được:

cháu là một chàng ốc sên trẻ tuổi và tất cả những gì cháu đã thấy, tất cả những gì cháu đã nếm trải, cay đắng và ngọt bùi, mưa gió và nắng cháy, giá lạnh và bóng đêm, tất cả những gì điều ấy theo cháu, tất cả những điều ấy đè nặng, và vì cháu quá bé nhỏ nên khối nặng ấy khiến cháu chậm chạp”

Rồi chú gặp một cụ Rùa, nó hỏi cụ Rùa tại sao cụ Rùa cũng chập chạp như vậy, thì cụ lại bảo vì chẳng việc gì phải vội cả, cụ có hàng đống thời gian. Ừ thì vì thấy mình có nhiều thời gian nên cụ sống chậm, có lẽ thế, cụ sống được lâu ơi là lâu cơ mà. Cụ rùa kể cho chú nghe về cuộc sống trước đây khi ở cùng con người. Cụ kể lại nỗi buồn và thất vọng của cụ về cách mà một số người đối xử với những con vật cưng khi họ dần lớn lên.

Cụ Rùa, tên là Trí Nhớ, còn tặng chú một cái tên, Dũng Khí. Cụ bảo:

khi một người đặt ra một câu hỏi rắc rối đại loại như “Liệu có cần phải đi nhanh không?” Hoặc “Phải chăng thực sự cần có nhiều vật chất để được hạnh phúc?” thì người ta gọi kẻ ấy là người có dũng khí.

Nhưng cụ rùa còn dạy cho ốc sên Dũng Khí nhiều hơn, rằng người có dũng khí không đơn giản là biết tìm câu trả lời cho những câu hỏi rắc rối hay không biết sợ hãi. Người có dũng khí cũng biết cảm nhận nỗi sợ, nhưng họ không để nỗi sợ nhấn chìm lấy mình, mà thay vào đó, chế ngự được nó và tiếp tục dấn bước.

Đi cùng với cụ rùa Trí Nhớ, ốc sên nhìn thấy con đường, những căn nhà, những cỗ máy, những chiếc ô tô. Chú biết được rằng con người rồi sẽ tiếp tục mở rộng lãnh thổ của họ ra đến tận cánh đồng nơi cả đàn ốc sên đang sinh sống. Một nguy cơ đang đe dọa sự sống của cả đàn ốc sên

Chú ốc sên Dũng Khí, mặc dù đã từng rất tổn thương vì thái độ của cả đàn khi chú liên tục thắc mắc những câu hỏi rắc rối. Giờ đây, khi biết được cả đàn sẽ lâm nguy, chú vẫn quyết định quay về, để thông báo cho đồng loại của mình về hiểm họa mà con người sẽ mang lại với cánh đồng ô rô.

Trên đường quay về, chú còn thông báo cho đàn kiến, chuột chũi, bọ hung để bọn chúng biết về mối nguy mà di tản.

Và đến khi về với đàn ốc sên của mình, Dũng Khí đã đưa những thành viên trẻ của đàn đến nơi ở mới. Những con ốc sên lão làng, với sự tự tin tuyệt đối về hiểu biết của chính mình, và mặc dù đã leo lên tận ngọn cây để nhìn về phía những tòa nhà mà con người đang xây lấn dần về phía cánh đồng thì bọn chúng vẫn không chịu tin tưởng chú. Có lẽ, chúng không nhìn ra được những sự thật mới mẻ bằng đôi mắt của mình nữa, chúng chỉ nhìn thấy những gì mình đã hằng tin tưởng. Thế nên những con ốc sên già cỗi nhất quyết định ở lại. Nhưng rồi cũng chỉ một số ít trong những con đi cùng Dũng Khí đến được nơi ở mới, an toàn. Trên hành trình mới của những chú ốc sên trẻ, cũng có những con dừng lại giữa đường bởi sự kiên định bị hao hụt dần bởi quá mệt, và đói. Quả là, để bắt đầu một hành trình đã khó, vậy mà để tiếp tục khi chưa thể nhìn thấy đích đến rõ ràng thì cũng chẳng dễ dàng gì.

Mọi sự khởi đầu khi chú ốc sên Dũng Khí đặt ra những câu hỏi thắc mắc về lẽ thường tình. Rồi bỏ qua sự lạnh nhạt của những thành viên xung quanh, tự lên đường tìm kiếm những câu trả lời. Và rồi, trong hành trình của mình chú còn phát hiện được điều có ích cho đồng loại. Một câu chuyện có vẻ là dành cho bọn trẻ con, và tác giả cũng viết vì muốn trả lời một câu hỏi của cháu mình đấy. Nhưng dù đã được xem là người lớn, tôi cũng thích những câu chuyện kể như thế này. Vì những bài học gắn với những hình ảnh trong câu chuyện thường dễ lưu giữ trong tâm trí hơn những lý thuyết khô khan. Và những câu chuyện ngụ ngôn thì bao giờ cũng chứa đựng nhiều bài học. Nên khi vô tình nhớ về câu chuyện ta thường nhớ luôn cả những bài học ẩn giấu bên trong.

Tôi từng đọc được đâu đó có người bảo rằng “Bất cứ thứ gì tồn tại trên cõi đời này điều có ý nghĩa riêng của nó”. Bao gồm cả sự chậm chạp. Trong câu chuyện, nếu không vì chậm chạp chú ốc sên Dũng Khí đã không gặp bác rùa Trí Nhớ, để biết về mối hiểm nguy đang đe dọa nhiều loài vật. Nếu không chậm chạp chú đã đi thật nhanh về đàn và sẽ không kịp nhìn thấy đàn kiến bé nhỏ, không gặp được chuột chũi, bọ hung để thông báo cho chúng. Nếu như ai đó luôn đòi hỏi phải gấp gáp mọi lúc, hãy nhắc họ về sự tồn tại của những chú ốc sên.

Giọng văn của cuốn sách nghe rất dịu dàng, nhẹ nhàng và êm ái như một cơn gió thoảng. Nếu như bạn đang muốn tìm một cuốn sách để thư giãn lúc nhàn rỗi, hay để tim mình lắng lại đôi phút giữa những âm thanh tấp nập, rộn rã ngoài kia thì “Chuyện con ốc sên muốn biết tại sao nó chậm chạp” một lựa chọn khá vừa vặn.

Và biết đâu khi đọc, bạn còn khám phá ra nhiều bài học mà tôi chưa kịp thấy.

You May Also Like

Thông tin tác giả: Sô Ni

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *