Cô Gái Brooklyn Và Câu Chuyện Về Cuốn Sách Trinh Thám Có Cái Tên Đậm Mùi Ngôn Tình

“Anh vẫn nhớ như in thời khắc đó: Những ánh vang lấp lánh trong mắt em, khuôn mặt em rạng ngời, những ngọn tóc em bay trong gió, những ngón tay xinh xắn của em ngõ nhịp lên bảng điều khiển của xe”

“Con là cô gái rạng rỡ chạy trên cát ấm ở Palombagga. Con là làn gió đang đập vào những cánh buồm của con tàu ra khơi. Biển mây vô tận đến chóng mặt bên ngoài cửa sổ máy bay. Con là ngọn lửa niềm vui cháy lên trong lễ Thánh Jean. Những viên đá cuội lăn trên bãi biển Étretat. Chiếc đèn lồng ở Venice vẫn bền bỉ sau những cơn bão tố.”

Các cậu nghĩ những câu trích dẫn trên sẽ được lấy ra từ tác phẩm thuộc thể loại nào? Nếu câu trả lời là lãng mạn tình cảm, các cậu chỉ đúng một nửa thôi. Nửa còn lại nằm vắt chân sáng một thể loại hoàn toàn khác: Trinh thám. Những câu trích dẫn trên đều được tớ ngẫu nhiên chọn ra từ tác phẩm Cô gái Brooklyn của nhà văn người Pháp Guillaume Musso.

Thành thật mà nói, khi biết tác giả là người Pháp thì tớ cũng không còn ngạc nhiên trước cái tựa đề nghe như tiểu thuyết tình cảm, lối hành văn bay bổng và những chi tiết lãng mạn sẽ xuất hiện như nấm sau mưa trong cuốn sách nữa. Điều tớ thật sự chờ mong khi bắt đầu đọc quyển sách này nằm ở việc tác giả sẽ kết hợp như thế nào giữa hai thể loại vốn không hợp bát tự. Làm sao để khi chìm đắm trong câu chuyện tình yêu bay bổng, người đọc vẫn còn nhớ ra họ đang đọc về một vụ án, hoặc giữa những lúc truy tìm hung thủ căng thẳng, những nhân vật vẫn có thời gian để yêu đương sầu cảm mà không khiến tớ gai mắt.

Tớ không thể nói rằng Cô gái Brooklyn đã thỏa mãn những kỳ vọng ấy của tớ, nhưng trong một giới hạn nào đó, nó đã làm tốt nhất có thể rồi. Ít ra, đối với cái đứa không thạo về trinh thám như tớ, Cô gái Brooklyn là một cuốn sách đáng nhớ và dễ chịu.

Nhân vật tiêu đề của câu chuyện, Cô gái Brooklyn Anna đã mất tích ngay trước thềm lễ cưới của mình, sau một trận cãi vãi nảy lửa. Điều này khiến Raphael, vị hôn phu của cô kiêm nhân vật chính, phát điên vì lo lắng và hối hận. Cùng với sự giúp đỡ của một tay cảnh sát đã nghỉ hưu tên Marc và những manh mối vô cùng mơ hồ, Raphael lao vào cuộc tìm kiếm Anna, tìm lại tình yêu mà anh đã vô tình để tuột khỏi tầm tay.

Cuộc tìm kiếm này sẽ dẫn họ tới những cánh cửa đóng kín đang cất giữ cả bi kịch của quá khứ lẫn hận thù của hiện tại. Rốt cuộc Anna là ai? Những điều cô nói với Raphael trước khi biến mất là sự thật hay dối trá? Cô tự bỏ đi hay bị ai đó bắt cóc? Tội ác nào đang được che giấu? Những bí mật nào đang che phủ quanh cô? Tại sao cô lại là “Cô gái Brooklyn”? Và liệu cô và Raphael có thể đến bên nhau lần nữa? Mở đầu câu chuyện đặt ra vô vàn những nghi vấn, gợi trí tò mò cho người đọc, khiến họ không cẩn thận mà bị cuốn vào cùng với Raphael và Marc trong cuộc tìm kiếm của anh.

Tác giả có một lối viết truyện khá thông minh. Ông vừa khéo che giấu được những hạn chế của trinh thám và lãng mạn, đồng thời cũng biết kết hợp những điểm mạnh của cả hai thể loại này với nhau, tạo nên một combo khá chất lượng. Tớ đã lo rằng liệu vụ án của Cô gái Brooklyn có đủ sức nặng để khiến tớ quan tâm hay không? Hay lại phải ngậm ngùi đóng vai phụ cho tuyến tình yêu tình báo của nam nữ chính. May mắn thay, vụ mất tích và hành trình tìm lại Anna đủ ly kỳ hấp dẫn, có những bí ẩn đan cài lẫn nhau và có cả những cú plot twist cứ chực chờ nhảy ra bất cứ lúc nào. Càng về sau, quy mô của câu chuyện càng lớn, không gian được mở rộng và mối quan hệ của các nhân vật cũng từ đó mà chồng chéo lên nhau nhiều hơn.

Tuy vậy, tác giả có cách dẫn dắt từ tốn nhẹ nhàng, đi từ cái nhỏ tới cái lớn, khiến cho một người dẫu lơ đễnh như tớ vẫn có thể kịp theo dõi và hiểu chuyện gì đang xảy ra với các nhân vật, không đến nỗi bị rối với quá nhiều cái tên na ná nhau. Những chi tiết thừa không có nhiều, và hàm lượng lãng mạn thật ra cũng được tiết chế hơn những gì tớ tưởng tượng. Nếu muốn thì cậu thậm chí còn có thể coi nó là một cuốn tiểu thuyết trinh thám có yếu tố lãng mạn, hơn là một tác phẩm văn học lãng mạn có yếu tố trinh thám. Cái kết của câu chuyện này tuy có gì đó không thỏa mãn, không trọn vẹn và ẩn chứa nhiều niềm day dứt, nhưng với tớ thì nó là cái kết không thể nào hợp lý hơn. Suy cho cùng thì đời cũng đâu có như mơ, vì mơ cũng chua thấu mây xanh mà.

Tớ sẽ không nói quá nhiều về các nhân vật để tránh spoil. Những điều tớ có thể nói về mặt mặt này chỉ là mỗi nhân vật dù là chính diện hay phản diện đều có vừa đủ đắt diễn để phô bày các đặc điểm chủ yếu của mình cho người đọc nhận biết, đặc biệt là tuyến phản diện với đa dạng kiểu nhân vật. Họ có cá tính, có tình cảm và có những động cơ riêng hết sức rõ ràng. Hầu hết các nhân vật đều có hành động và lời nói nhất quán với thiết lập ban đầu của họ.

Trong tuyến phản diện, trùm phản diện cuối là một hình mẫu tuy không quá mới nhưng được xây dựng khá ấn tượng, thậm chí còn khiến tớ cảm thấy khá sợ hãi khi đọc đến cuối. Nam chính cũng là một dạng nhân vật dễ gây thiện cảm, vai trò thám tử của anh và cộng sự được viết khá tròn trịa, tuy có đôi chỗ cá nhân tớ cảm thấy nhân vật có hơi võ đoán, cũng hơi ăn may.

Có một điều thú vị mà tớ đã nhận ra sau khi tìm hiểu đôi chút về Guillaume Musso chính ra ông rất hay đưa những nhà văn trở thành nam chính trong các tác phẩm của mình. Nam chính Raphael trong Cô gái Brooklyn cũng là một nhà văn nổi tiếng, có lẽ vì thế mà câu chuyện qua giọng kể của anh có chút gì đó bay bổng lãng mạn, cũng có chút gì đó nhẹ nhàng và đong đầy cảm xúc. Nếu như ví trinh thám của Higashino Keigo như trà xanh, Trinh thám của Conan Doyle như Cà phê đen, thì trinh thám lãng mạn của Guillaume Musso giống như socola nóng vậy, mọi cung bậc cảm xúc đều có đủ cả.

Nếu cậu cũng đang là một chiếc chiếu mới trong lĩnh vực trinh thám, Cô gái Brooklyn có lẽ là một sự lựa chọn khá phù hợp để bắt đầu. Thậm chí nếu cậu đã từng trải vài lần rồi, lâu lâu đổi gió sang một thể loại trinh thám mới cũng không phải là điều gì không tốt. Tớ không rõ vì sao Guillaume Musso cùng những tác phẩm của ông lại không quá nổi tiếng ở Việt Nam? Có lẽ do cái bìa quá xấu, có lẽ do cái tên chẳng gợi quá nhiều máu trinh thám trong lòng độc giả chẳng? Tớ chẳng biết nữa. Có lẽ phải để sau khi đọc thêm một vài tác phẩm khác của ông tớ mới biết được câu trả lời.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: