Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi – Ký ức tuổi thanh xuân ùa về

Thanh xuân năm ấy có năm chàng trai bất cần, nghịch ngợm dùng tất cả nhiệt huyết của mình để theo đuổi cô bạn xinh đẹp, học giỏi nhất lớp Thẩm Gia Nghi.

Cũng vào những ngày tươi trẻ ấy, có sự ngây dại, dịu ngọt của mối tình đầu và cái ấu trĩ, cứng đầu, chẳng chịu hiểu lòng nhau…

Và những tháng năm rực cháy không bao giờ quay trở lại đó, thiết nghĩ “Hỉ, nộ, ái, ố” chắc chắn sinh ra chính là dành cho những đứa trẻ ngốc nghếch…là chúng ta.

“Thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy một lần nữa”.

MUA SÁCH TRÊN FAHASA

Chúng ta đã bên cạnh nhau những ngày khờ dại…

Ai cũng có một thời thanh xuân mà đối với bản thân chúng ta, thật oanh liệt. Ta ngày ấy sống đầy hào sảng; sảng khoái nở nụ cười; thẳng thắn nói ra những suy nghĩ ban sơ, khờ dại; quyết liệt tranh cãi đến cùng những điều mà ta cho là đúng;…và cả những rung động đầu đời cũng đến thật tự nhiên và trong vắt.

Nhà văn Cửu Bả Đao đã khéo léo nắm bắt được những cung bậc cảm xúc của mỗi con người khi hoài niệm về thời tuổi trẻ. Ông lồng ghép những cảm xúc tình yêu ngây ngô vào những biến động gập ghềnh của tuổi 20 non nớt để khi gấp trang sách cuối cùng lại, người đọc cứ day dứt mãi…Hẳn họ đã thấy được một phần bản ngã của mình. Cuốn sách ví như một tấm vé trở về tuổi thơ, quãng đời tươi đẹp nhất mà thời gian đã đánh cắp…

Thanh xuân ấy có một Kha Cảnh Đằng vì muốn được cô bạn cùng lớp Thẩm Gia Nghi chú ý mà bày ra hàng trăm trò quậy phá để rồi bị thầy giáo phạt hết lần này đến lần khác. Con trai ở tuổi này ngộ lắm, vì một ánh nhìn của ai đó mà chấp nhận trở nên khác biệt, chỉ mong cô bạn ấy thấy mình nổi bật hơn một chút giữa hàng trăm tên con trai khác trong trường. Cậu con trai ấy có thể ấu trĩ đến mức tự nhận mình không thông minh, không học giỏi cũng chẳng có khiếu hài hước nhưng lại sẵn sàng vì một người mà xoay chuyển những diều không ra gì ấy. Vì Thẩm Gia Nghi mà đọc sách. Vì Thẩm Gia Nghi mà cạo đầu. Vì Thẩm Gia Nghi mà đậu đại học. Vì Thẩm Gia Nghi mà kiên nhẫn.

Thẩm Gia Nghi cậu biết không, mình là tên con trai kiên trì theo đuổi cậu lâu nhất đấy, mình đã dùng cả thanh xuân để bước đi phía sau cậu, chờ một ngày cậu quay lại và nở nụ cười…”

“Thẩm Gia Nghi cậu đừng trả lời, để mình được theo đuổi cậu lâu thêm một chút, nếu bây giờ cậu mà nói, mình sợ cả theo đuổi cậu mình cũng chẳng đủ tư cách nữa…”

Kha Cảnh Đằng cậu có biết không, không phải mình không thích cậu. Đã ngàn lần mình muốn quay lại để năm lấy bàn tay ấy nhưng tệ làm sao, chúng ta đang ở độ tuổi ngây ngốc và chông chênh nhất của đời người. Chỉ vì một chút hiểu lầm nhỏ bé cũng có thể làm ta thay đổi suy nghĩ về nhau. Không phải cậu không đủ tốt, là vì mình cảm thấy không chắc chắn. Điều tàn khốc nhất của tuổi trẻ là con gái luôn trưởng thành trước con trai và họ thấy sớm hơn những điều mà chính bản thân họ cũng chẳng thể hiểu, chỉ biết là đã đến lúc phải dừng lại. Tình đầu dù đẹp, kí ức dù long lanh nhưng chẳng phải ta đang dạm ngõ của tuổi trưởng thành hay sao, những cô bé, cậu bé ngoài kia…họ đang học cách lớn…

Để lúc trưởng thành, khi đã có tất cả, chúng ta lại lạc mất nhau…

“Cảm ơn thanh xuân đã cho tớ gặp cậu ở những tháng ngày tuyệt vời nhất”.

Kha Cảnh Đằng và Thẩm Gia Nghi ở bên nhau vào những tháng ngày rực rỡ nhất, khi mà họ tỏa ra hào quang của riêng mình. Họ nắm tay nhau qua mùa bao đông lạnh giá nhưng lại chẳng thế bước cùng nhau đến hết con đường đời. Để cuối cùng những kỉ niệm chỉ còn đọng lại trong vết mực ố phía sau chiếc áo trắng của tuổi học trò ngô nghê.

Nuối tiếc, day dứt hẳn là những cảm xúc rõ ràng nhất mà độc giả cảm thận được từ cuốn sách của Cửu Bả Đao. Ông muốn cho bạn đọc thấy được, tuổi trẻ đâu chỉ là quãng thời gian vùi đầu vào những cuốn sách giáo khoa, hàng trăm bài tập về nhà mà tuổi trẻ còn có tình bạn vĩnh cửu, tình đầu thơ ngây với hàng triệu những cung bậc cảm xúc khác nhau và tất cả chúng hòa quyện để tạo nên một bản nhạc tuyệt đẹp của đời người. Những rung động ngày trẻ có thể ở tuổi 20 bạn chẳng thể nhận ra, nhưng khi đã bước qua con đường tươi xanh ấy bạn mới gật gù và mỉm cười. Hóa ra tôi của thời bồng bột vẫn ở trong chính trái tim tôi của tuổi chín muồi. Và may mắn làm sao khi có những câu chữ giúp tôi quay về giai đoạn đẹp đẽ mà tôi đã lỡ bỏ quên ấy…

Tình yêu đầu đời giống như cơn mưa đầu mùa tháng 3, bất chợt đến rồi đi, mãi đọng lại quãng dư âm buồn bã. Nhưng dù có nuối tiếc đến đâu cũng cảm thấy thật ấm lòng vì thanh xuân ấy, ta đã dám dùng hết can đảm để yêu thương, bảo bọc một người. Cho dù vụng về đến đâu thì những điều ta đã trao đi luôn được người đó trân trọng mãi mãi…Khi yêu một người, bạn sẽ luôn chúc phúc cho họ…cho đến phút giây cuối của cuộc đời.

Thanh xuân là vậy đấy, có hào sảng, có nhiệt huyết, có nụ cười, có nước mắt và có cả hiểu lầm…nhưng sau tất cả, tôi của ngày ấy ơi, thật tự hào vì đã sống trọn vẹn như thế.

“Cảm ơn cậu vì đã thích tớ”.

“Tớ cũng thích tớ của ngày xưa vì đã thích cậu…”.

Leave a Reply