Cô Gái Trên Tàu – Kẻ Lang Thang Để Quên Kỉ Niệm

Cô gái trên tàu của Paula Hawkins mang phong vị của một cuốn tiểu thuyết tự thuật đầy u buồn xen lẫn yếu tố lý kỳ của tiểu thuyết trinh thám. Cả hai yếu tố đan xen vào nhau tạo nên một câu chuyện vừa bí ẩn vừa ám ảnh về tình yêu của nhân vật “tôi” trong tác phẩm. Vì tình yêu có thể khiến cho người ta hạnh phúc nhưng cũng có thể hủy hoại bất cứ ai.

Cô gái lang thang trên tàu

Cuốn tiểu thuyết Cô gái trên tàu kể về cô gái Rachel sau khi đổ vỡ hôn nhân thì trở thành một kẻ nghiện rượu và ngày đêm ám ảnh vì vụt mất đi hạnh phúc. Cô lao vào trong cơn men rượu như một kẻ điên dại chỉ cố để quên đi nỗi đau trong quá khứ. Rồi cô gái ấy trở thành một kẻ thất nghiệp và tan biến mất đi mọi mục tiêu trong đời. Cứ thế ngày ngày qua ngồi trên tàu điện hàng giờ đồng hồ như một kẻ đi lang thang vô định không còn phương hướng. 

Cuộc sống như vậy, cái cách mà tôi đang sống, khó khăn hơn rất nhiều vào mùa hè, khi có rất nhiều ánh nắng ban ngày, và cực ít bóng tối, khi mọi người cùng ra ngoài, vui vẻ và náo nhiệt. Nó làm bạn kiệt sức, và khiến bản thân cảm thấy tồi tệ vì không tham gia.

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Những chuyến tàu ấy cô đi mỗi ngày chỉ với đích đến là nhà của người chồng cũ là Tom, nhìn thấy anh từ xa. Nay người chồng ấy đã có một gia đình hạnh phúc với người vợ mới là Anna và một đứa con nhỏ. Họ hạnh phúc với nhau như chưa hề có cô trong đời, họ xem Rachel như một kẻ xa lạ, một kẻ bám đuôi, một kẻ điên dại cứ ngủ quên trong hạnh phúc của quá khứ năm nào.

Tôi nhắm mắt lại và để bóng tối ngự trị và lan toả đến khi nó thấm đượm từng cảm giác của nỗi buồn về một thứ gì đó tồi tệ: một kí ức, một hồi tưởng.

Tom gọi điện cho Rachel chỉ với một mục đích duy nhất là bảo rằng cô đừng đến nhà anh nữa, đừng phá hoại hạnh phúc của anh nữa, đừng làm phiền anh nữa. Quá khứ năm đó anh cũng đã quên rồi, hạnh phúc của anh bây giờ không có Rachel, Tom chỉ nữa mong cô đừng như một kẻ điên mà đi tàu hàng giờ đồng hồ để đến nhà anh, để nhìn thấy anh từ xa. Những điều ấy với anh giờ đã không còn một chút ý nghĩa gì nữa.

Những người tình cờ gặp gỡ

Mỗi ngày cô gái Rachel vẫn kiên trì đi trên con tàu điện ấy. Đó có lẽ đã trở thành điều duy nhất nếu cô lại với cuộc sống này, một chút hi vọng mong manh dù biết rằng sẽ chẳng đi đến đâu đi nữa. Cô gái vẫn nghiêng đầu tựa trên cửa kính nhìn của toa tàu, ngắm phong cảnh xung quanh. Thỉnh thoảng bắt gặp hình ảnh quen thuộc như những nơi mà cô từng đi đến cùng với người chồng cũ năm xưa.

Ngày xưa, chúng tôi có thể sẽ lái xe tới rừng Corly để cắm trại, dành cả buổi chiều nằm dài trên cái chăn dưới ánh nắng lốm đốm, cùng nhau uống rượu. Chúng tôi có thể sẽ nướng thịt cừu, hoặc đến vườn hoa hồng và ngồi trong vườn, tận hưởng ánh ban mai và cồn tới tận chiều muộn, rồi cùng nhau về nhà, tay trong tay, ngủ gật trên ghế sô pha.

Cái khác biệt là một người ôm ấp những hoài niệm ấy trong lòng đến chết cũng không quên được. Còn một người thì đang hạnh phúc bên tình yêu mới đã xóa sạch những kỷ niệm ấy trong đầu từ lâu. Cô gái Rachel khờ dại cứ giữ chặt thứ kỷ niệm ấy ở trong lòng trong khi người đứng ở bên kia vốn dĩ đã buông tay từ năm nào.

Có một thứ tình cờ trong những lần đi tàu điện của Rachel đó chính là tàu thường nhìn lại rất lâu ở một tuyến đường vì giờ đó thường có kẹt xe. Những lúc mà tàu dừng lại rất lâu vì tắc đường ấy cô lại thường xuyên thấy trên ban công cửa ngôi nhà bên đường, có một đôi tình nhân xa lạ mà cô không quen biết. Mỗi lần tàu dừng lại ở đó là Rachel lại trông thấy họ, cử chỉ ánh mắt mà họ trao cho nhau thật ấm áp biết bao khiến cô nhìn theo một cách ngưỡng mộ.

Tôi tựa đầu vào khung cửa sổ, nhìn những ngôi nhà trôi qua như một đoạn phim ngắn. […] Có gì đó rất thoải mái khi nhìn cảnh người lạ sống an toàn trong ngôi nhà của họ.

Những lần từ trên tàu cô nhìn thấy họ một cách tình cờ ấy đã xảy ra như một thông lệ. Cuối cùng Rachel nghĩ rằng nên đặt cho họ một cái tên để cô khắc ghi như một kỷ niệm đẹp trong lòng cho một cuộc gặp gỡ từ một phía này. Cô gọi người phụ nữ là Jess và người đàn ông Jacson, cái tên mà cô cho rằng thật đẹp thật xứng đáng giành hạnh phúc của hai người, thứ hạnh phúc mà cô không thể có được.

Làm gì có ai đặt tên cho những người mà mình không quen biết mà chỉ tình cờ nhìn thấy mỗi ngày. Những Rachel lại làm thế như một niềm vui nhỏ trong cuộc sống của mình. Trong mắt của cô tình yêu thật cao đẹp biết bao nhiêu và những người yêu nhau xứng đáng có được sự trân trọng.

Họ sống hạnh phúc, tôi có thể thấy được điều đó. Họ chính là những gì mà tôi đã từng, họ là Tom và tôi, năm năm trước. Họ là những gì tôi đánh mất, là những gì tôi muốn trở thành.

Những mảnh ghép kì lạ

Vì bản thân Rachel cảm thấy rằng mình đã đánh mất đi hạnh phúc nên cô luôn âm thầm đứng phía sau nhìn người chồng cũ là Tom và âm thầm chúc phúc cho đôi trẻ mà cô tình cờ gặp là Jess và Jacson. Nhưng cái mà Rachel không ngờ là một ngày kia Jess mất tích một cách bí ẩn. 

Sự mất tích của Jess đã cuốn Rachel vào một thứ mê cung bí ẩn. Rachel vốn thường xuyên say rượu và chìm đắm trong đau khổ quá khứ nên thường xuyên không thể nhớ được bản thân đã làm gì, đã đi đến đâu. Và cái cách mà Rachel nhìn thấy Jess mỗi ngày khi đi trên tàu cũng vô cùng mơ hồ. 

Rachel bắt đầu phải nếm trải mọi thứ đau khổ khác. Đó chính là những lời cô nói không nhận được sự tin tưởng của bất cứ ai. Chẳng ai có thể tin rằng Rachel đã gặp gỡ Jess tình cờ khi ngồi trên tàu như thế thế trong khi Jess chưa hề biết đến sự tồn tại của cô. Và cô thấy được trong đôi mắt của chồng cũ của mình đã dấy ra một sự nghi ngờ, một sự không tin tưởng. 

Chẳng có gì đau đớn và bào mòn người ta giỏi bằng sự nghi ngờ.

Tom luôn cho rằng chính cô đã làm cho Jess biến mất, rằng cô là một kẻ nguy hiểm điên rồ. Đến cuối cùng có cố gắng bao nhiêu thì chồng cũng cô cũng chưa bao giờ thật sự tin tưởng cô. Đến cuối cùng thì người đàn ông ấy cũng chưa bao giờ đứng về phía cô một lần.

Tôi nhớ rồi, tôi đã khóc. Tôi nói với anh rằng tôi vẫn còn yêu anh, và sẽ luôn như vậy. Làm ơn, Tom, xin anh đấy, em cần nói chuyện với anh. Em nhớ anh.

Cuốn sách Cô gái trên tàu được viết dựa trên điểm nhìn của tất cả các nhân vật trong tác phẩm. Vì vậy nên sự thật gần như bị lu mờ, mọi thứ trở nên bí ẩn. Cuốn tiểu thuyết mở đầu bằng một nỗi đau vừa mơ hồ của ám ảnh và kết thúc bằng một thứ ám ảnh đến khó quên. Đến cuối cùng thì tình yêu là thứ mà không ai có được một cách trọn vẹn. 

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: