Cốt cách phụ nữ – Tình yêu là tỉnh táo, là hết mình, là biết điểm dừng

“Duyên là do trời định, phận là do mình nắm giữ
Bạn muốn bình yên, trước tiên phải thấu hiểu bản thân”

Là một trong những người phụ nữ khiến nhiều người khác ngưỡng mộ, Huyền Trang Bất Hối thực sự đã đạt được cảnh giới mà người khác không dám chạm. Trong “Cốt cách phụ nữ” bạn đừng mong sẽ có những câu chuyện cổ tích màu hồng, gieo cho bạn những màu sắc đẹp đẽ của tình yêu. Nó chính là một cuốn tản văn chỉ khiến bạn bật khóc vì những trái ngang, những sự thật phũ phàng vì tình yêu sẽ bị cuộc đời mạt sát.

Cốt cách phụ nữ - Tình yêu là tỉnh táo, là hết mình, là biết điểm dừng

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Huyền Trang Bất Hối viết cuốn sách này dường như chỉ dành cho phụ nữ. Đặc biệt là những người phụ nữ yếu đuối, dễ dàng đắm chìm vào tình yêu và khó dứt ra khỏi nó. Cô viết chỉ vì một mong muốn, ai giống như mình ngày xưa chỉ biết khóc vì đàn ông, đau khổ vì đàn ông thì ngày nay hãy tỉnh ngộ.

Tác giả đánh đổi những kinh nghiệm, những bài học đắt giá trong cuộc sống để tôi luyện cốt cách phụ nữ. Hạnh phúc hay đau khổ, vui hay buồn, nước mắt của bạn, không dành sự quyết định cho một người ông. Nếu họ chỉ là thoáng qua trong cuộc đời bạn, hãy xem xét lại vị trí của chính mình, trọng lượng của chính mình trong cuộc đời mình.

Đàn bà yêu lâu, đàn bà dại?

“Phụ nữ yêu vì tiền thì thường bị đồng tiền điều khiển.
Phụ nữ yêu vì tình thường bị tình yêu xoay vòng.
Nhưng hai đối tượng khi dừng vội một người ngẩng cao đầu; một người đi phía sau cúi đầu ê chề.
Tiền mua được đàn bà hám danh, nhưng không mua được chữ tình mà chỉ có tâm trao nhau mới sáng.”

Bởi vậy đàn ông có sức đề kháng mạnh thì liệt vào dạng “hiếm”. Vì đàn ông tốt đến mức nào cũng có lúc bị lạc lối. Mà đàn bà con gái, chung quy muốn lâu bền, càng yêu lâu mắt càng mờ. Thế nên, càng yêu lâu hãy nhớ một chân lý: duyên ngắn hay dài, trước là do trời định, sau thì do nguời vẽ.

Cốt cách phụ nữ - Tình yêu là tỉnh táo, là hết mình, là biết điểm dừng

Tất cả đều do mình.

Tôi thấy “Cốt cách phụ nữ” giống như một cuốn nhật ký được Huyền Trang Bất Hối phổ lại cuộc đời mình theo một khúc nhạc buồn thì đúng hơn là tản văn. Chắc chắn sẽ có người nói, “đọc cuốn sách này khiến tôi như bị trầm cảm theo, mất niềm tin vào tình yêu”. Nhưng đối với riêng tôi, có yêu ai hết lòng, yêu trọn vẹn thì khi tổn thương mới càng sâu nặng. Từ đó, mới thật sự trưởng thành và chín chắn trong bài toán mang tên tình yêu.

Càng yêu sâu, người ta sẽ nhớ nhung đủ thứ rồi đâm ra vẩn vơ như người điên. Người điên thì thường mất lý trí, mất kiểm soát, mất đi quyền tự do cho chính mình. Huyền Trang Bất Hối chỉ nêu ra những người đàn bà khổ vì tình nhưng mạnh mẽ, kiên cường, liều lĩnh đến phát sợ. Những câu chuyện trong “Cốt cách phụ nữ” không dành cho những người bình thường, những người chưa say men tình yêu, nó dành cho người đàn bà đã lỡ dở nhiều lần, vẫn chưa tìm được tình yêu chân thực.

Yêu chính mình chưa bao giờ muộn

Trên đời luôn có những người đàn bà vì tình yêu mà bi lụy. Những người chưa trải qua tình yêu sẽ không bao giờ biết. Đàn bà dễ dàng trao tình cảm thật thì rất dễ bị tổn thương. Họ gần như không có sức phòng thủ khi bị bạn đời phản bội.

Trong “Cốt cách phụ nữ”, Huyền Trang Bất Hối chưa một lần thôi khuyên bảo những người phụ nữ ấy hãy mạnh mẽ lên. Hãy vì cốt cách phụ nữ của mình mà sống, mà tin, mà yêu lại lần nữa. Và khi đã có cho mình những trải nghiệm khổ đau mà không ai biết được, hãy lớn khôn nhưng đừng khép kín trái tim lại.

Cốt cách phụ nữ - Tình yêu là tỉnh táo, là hết mình, là biết điểm dừng

Đừng bao giờ sống vì một ai khác ngoài mình. Như thế không hề vĩ đại, đó chính là phụ thuộc, là đồ ký sinh trên cuộc đời người khác. Sống như thế, dù mối tình có đẹp đẽ ra sau, cũng sẽ có ngày tan vỡ. Đấy là quy luật tình yêu. Và cũng đừng diễn kịch với trái tim mình. Bạn sẽ không bao giờ diễn giỏi bằng người đàn ông đâu. Hãy nhớ, yêu là tỉnh táo, là hết mình, là biết điểm dừng.

Huyền Trang Bất Hối đơn thuần chỉ gửi gắm đến phụ nữ chúng ta một trái tim hôi hổi tình yêu và những bài học đắt giá. Nên khi bạn đang khóc vì một ai đó mình thương, hãy cầm cuốn sách này lên, cùng với một ly trà nóng bên cạnh, nghe vài lời thơ Xuân Quỳnh vẫn tự hát với mình ngày nào xa xăm:

“Chả dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em, anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay”
(“Tự hát” – Xuân Quỳnh)

Leave a Reply