Đảo Bảo Bệnh – Đông Lào Ở Vũ Trụ Song Song, Nơi Mà Người Ta Thật Sự Toang Vì Dịch Bệnh

Lại thêm một quyển sách nữa đến với tớ bằng cái lý do chẳng thể nào phù phiếm hơn. Vì tớ cứ bị hàng tá review trên mạng ám thị, vì tớ muốn ủng hộ hàng Việt Nam chất lượng cao, và chủ yếu là vì khả năng quản lý tài chính yếu như bún cứ liên tục bị Tiki, Fahasa và Shopee thay nhau công phá. Sao cũng được, ít nhất là trong đợt quay lô tô này, với con bài Đảo bạo bệnh mà tớ bốc được, mọi việc sau cùng cũng không đến nỗi hỏng bét.

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Có lẽ vào thời điểm này, khi Covid-19 đã phần nào được kiểm soát và cuộc sống đang dần trở lại bình thường, không khí chết chóc kinh hoàng của Đảo bạo bệnh không còn phả được quá nhiều sự đáng sợ vào tớ, như cách mà rất có thể nó sẽ làm được nếu ví tiền của tớ vào nửa năm trước chịu nhường nhịn tớ một chút. Nói thế không có nghĩa là nếu tách rời khỏi hiệu ứng từ hiện thực, giá trị hay độ hấp dẫn của cuốn sách sẽ hoàn toàn mất đi. Ngoài việc chứa đựng một đề tài khá thời sự, tác giả Đức Anh cũng đã trang bị thêm cho đứa con “Đảo bạo bệnh” nhà mình một vài vũ khí khá bén khác, một vài cái kiểu như là…

… Một lối hành văn gãy gọn và thuần Việt chẳng hạn! Khái niệm “Thuần Việt” muôn đời là thứ dễ dàng debuff sức mạnh của những cây viết trẻ. Từ kinh nghiệm của cái đứa từng viết lách một vài thứ ba lăng nhăng, tớ phần nào cũng hiểu rằng khi bắt đầu đặt bút viết một quyển tiểu thuyết, việc chịu ảnh hưởng từ những người đi trước là khó mà tránh được. Với một thể loại mà những vị tiền bối có tên có tuổi phần nhiều không nói tiếng Việt như trinh thám, việc câu văn viết ra cứ bị na ná bên Tây, bên Nhật hoặc bên Tàu cũng chẳng hiếm lạ gì. Hơn nữa, cá nhân tớ cảm thấy môi trường Đông Lào nhà ta cũng khó có thể tạo ra những vụ án hay những tên sát nhân kiểu Phương Tây, Hàn Quốc, Nhật Bản hay Trung Quốc, nên việc viết một cuốn trinh thám sao cho vừa đúng chất trinh thám (Tức là một vụ án đủ gay cấn, li kỳ, hóc búa), lại vẫn thật “đậm chất Việt Nam”, hoặc chí ít cũng đừng khiến người đọc khó chịu rồi chê bôi là bắt chước nửa mùa thật sự rất khó.

Ấy vậy mà tác giả Đức Anh đã làm điều đó mới tài tình làm sao. Tớ hoàn toàn nhận ra được đất nước của mình đang hiện lên rõ mồn một hình hài trong từng câu chữ, dù cho bối cảnh câu chuyện được đặt trên một hòn đảo (hình như là) không có thật. Cách hành văn của Đức Anh cho tớ một cảm giác hơi xưa xưa, cũ cũ, kiểu như cách viết của những nhà văn Việt Nam thế kỷ trước, đem tới sự thoải mái, dễ tiếp cận. Lời thoại nhân vật trong phần lớn trường hợp đều khá tự nhiên không bị quá lên gân, gượng gạo (Một phần có lẽ cũng vì tớ và tác giả đều là người Bắc nữa). Những chi tiết rất Việt Nam cũng hay xuất hiện, kéo câu chuyện về một vùng quen thuộc, không để nó đứt dây mà đi vào chỗ xa lạ, khó đồng cảm. Tuy những tình tiết trong truyện đều hơi ly kỳ và mãnh liệt quá với cuộc đời bằng phẳng của tớ, nhưng không hiểu sao tớ luôn cảm thấy ở đâu đó trên cái đất Đông Lào này, một câu chuyện như vậy hoàn toàn có thể xảy ra.

Hoặc kiểu như

… Một câu chuyện đủ thú vị chẳng hạn! Câu chuyện được kể trong “Đảo bạo bênh” cũng chỉ gọn ghẽ trong giới hạn gần ba trăm trang khổ 13×20,5 (Một buổi chiều là xong cơm), không lê thê, không lằng nhằng, dứt khoát y như cách tiền của tớ bỏ tớ đi. Một hòn đảo biệt lập và nghèo nàn, một bà cụ điên bị giết, một căn chung cư cũ với những kẻ thuê phòng ăn bí mật mà sống, hay một anh cảnh sát trẻ quyết tâm tìm ra sự thật. Tất cả những cái đó hầu như không hề mới, ngay cả với đứa không hay đọc trinh thám như tớ. Nhưng khi ném nó vào bối cảnh bị dịch bệnh đe dọa, nó lại có vẻ hấp dẫn khó hiểu. Kiểu như nhân vật chính đang phải thi gan với virus, phải chạy đua với thời gian để hoàn thành vụ án vậy. Dịch bệnh đôi khi là yếu tố ngăn trở, đôi khi lại giúp đỡ quá trình phá án. Vụ án được triển khai khá tốt, ít ra tác giả đã làm tớ tò mò và đoán không được cái kết, nhưng giá như mà những tình tiết làm rối vụ án đừng được cho vào nhiều như vậy, câu chuyện đã có thể gọn ghẽ hơn nữa. Plot twist không quá bùng nổ, nhưng khá thú vị và hợp lý. Tớ không đoán được cái kết, nhưng cũng không đến nỗi nổ não vì bất ngờ.

Đây có thể coi là tiểu thuyết thuộc dạng trinh thám hình sự, nhưng yếu tố “hình sự” hầu hết lại chỉ do nam chính và trợ thủ của anh gồng gánh, quy trình phá án kiểu “Cảnh sát hình sự” khá mờ nhạt (Tớ lại khá chờ mong đoạn đó, kiểu “Bằng chứng thép” ấy, nhưng cũng dễ hiểu nếu đặt trong bối cảnh dịch bệnh). Cách nam chính phải xoay xở với những gì mình có cũng khá được. Tuy nhiên việc hơi phù thuộc vào yếu tố bên ngoài để thúc đẩy cốt truyện có khiến nam chính trở nên hơi bị động với tớ. Thậm chí những yếu tố giúp nam chính phá án cũng không hẳn nhờ nghiệp vụ của anh ta cơ. Có thể với nhiều bạn thì đây là điểm cộng, nhưng với tớ thì hơi nhiều trùng hợp quá (Đời thật thì thế quái nào dễ ăn thế!).

Dù một vài sự trùng hợp đến từ môi trường biệt lập trên đảo tính ra cũng hợp lý, nhưng một vài chỗ khác thì ăn may thật luôn. Nó khiến tớ phải tự hỏi, nếu không có sự trùng hợp ấy, liệu nam chính sẽ phá án bằng cách nào? Dù thế, về tổng thể thì nó là một vụ án khiến tớ thấy thỏa mãn.

Nếu muốn nói thêm điều gì để phàn nàn về cuốn sách, thì đó là hệ thống nhân vật. Ừ thì nam chính và nam hỗ trợ cũng tạm ổn, không bị ảo tung chảo cũng không vô dụng. Anh nam chính tuy skill tán gái có hơi phế, nhưng được cái không vì gái mà mất hết nhân phẩm, vẫn có lý trí (Dù đôi khi cũng mất tí chút). Nam hỗ trợ cũng là dạng nhân vật kiểu chị tổng đài chuyên ẵm vai gỡ rối tơ lòng riêng cho nam chính, chuẩn vai người cha mà bất cứ nam chính trẻ tuổi nào cũng nên sắm cho mình lấy một người. Họ không có nhiều nét mới, nhưng bằng cách kể thú vị, họ cũng không bị quá nhàm chán. Những nhân vật phụ hầu hết đều được đầu tư background khá công phu, dường như thông qua họ, tác giả đang muốn gửi gắm một thông điệp xã hội nào đó, một thực trạng cần bị lên án nào đó, hay một góc khuất trong tâm lý con người nào đó.

Và đây chính là vấn đề! Nghe vụ triết lý có vẻ hay đấy, nhưng nó làm tớ bội thực. Cảm giác như với một dung lượng quá ngắn thì tác giả đang cố để nói quá nhiều, mà những điều được thêm vào ấy, thực ra có vẻ hơi thừa thãi cho cốt truyện. Và cũng chính cái sự “triết lý” ấy khiến đôi khi lời thoại của một vài nhân vật trở nên khá gượng gạo, khá kịch, làm mất đi tính tự nhiên kiểu văn nói mà tớ nghĩ rằng tác giả vốn có thể làm rất tốt. Khi tớ định đọc một tác phẩm trinh thám hình sự, cái tớ hy vọng là quá trình điều tra phá án, chứ không phải là triết lý nhân sinh hay tính phản ánh hiện thực xã hội. Với tớ, bản thân vụ án đã là khá đủ để tác giả gửi gắm điều mình muốn nói rồi. Hoặc cứ lồng ghép ý nghĩa nhân văn cũng được, nhưng kin kín hơn chút thì tớ nghĩ sẽ tốt hơn.


Thế thì, các cậu có nên đọc Đảo bạo bệnh không? Theo tớ là có, khi cậu không phải là một mọt lâu năm đã thấm nhuần sự hardcore của thể loại trinh thám đông tây kim cổ, khi cậu chỉ đơn thuần tìm một câu truyện có chút thú vị, tìm lại chút cảm giác kinh hoàng những ngày Covid-19 còn đang múa lụa giữa phố phường, hay chỉ đơn giản là muốn thử một thể loại mới. Đảo bạo bệnh chưa phải là một tuyệt tác với tớ, nhưng sau khi đọc xong nó, tớ vẫn cảm thấy tương đối thỏa mãn và dễ chịu, đến mức đã phải cân nhắc đến chuyện đọc tiếp hai tác phẩm trinh thám khác của Đức Anh đấy! Mong rằng “Tường lửa” và “Thiên thần mù sương” sẽ không khiến tớ thất vọng.

p.s: Sách của nxb Công An Nhân Dân cơ mà chẳng có tý tác phong quân đội nào. Gáy bo bên tròn bên bẹt, trang sách dính keo tùm lum mà bìa còn bị gập lệch nữa. Hay tại nhân phẩm của tớ kém quá nhỉ?

One Response

  1. Đức Anh

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: