Đầu Óc Ở Nơi Nào – Câu Chuyện Trần Trụi, Nghiệt Ngã Của Cô Bé Bị Liệt Não

Đầu Óc Ở Nơi Nào Book Cover Đầu Óc Ở Nơi Nào
Sharon M.Draper
Hà Lê

Đầu óc ở nơi nào, một câu chuyện chân thực và trần trụi về những bất hạnh của các em thơ, những đứa trẻ không may mắn sinh ra với cơ thể khiếm khuyết.

Đầu óc ở nơi nào, một câu chuyện chân thực và trần trụi về những bất hạnh của các em thơ, những đứa trẻ không may mắn sinh ra với cơ thể khiếm khuyết.

Melody, Cô Bé Có Cơ Thể Khiếm Khuyết Ngay Từ Lúc Lọt Lòng

Melody Brooks, một cô bé bị mắc chứng liệt não. Em không thể giữ thăng bằng và luôn phải “cột chặt” vào chiếc xe lăn. Mọi sinh hoạt của em đều phải gắn liền với sự trợ giúp của ba mẹ, người thân. Ngay cả viết lách, trò chuyện cũng không. Song Melody cực kỳ thông minh. Em có một trí nhớ tốt và dễ dàng khắc sâu mọi thứ. Cô bé có niềm đam mê ngôn từ mãnh liệt, dễ dàng ghi nhận và tiếp thu chúng. Em yêu những bản nhạc đồng quê. Em “thèm” được như các bạn cùng tuổi có thể nói chuyện về đủ thứ trên đời, mặc những bộ quần áo hợp mốt… Những điều tưởng như quá đỗi giản dị ấy với chúng ta lại là khát khao, là niềm ao ước của Melody.

Bằng trí thông minh của mình, Melody đã xuất sắc giành được quán quân của một cuộc thi Đố vui tại trường. Giữa những lời chúc mừng của bố, của mẹ, của bác hàng xóm, chị Catherine ấy lại là sự nghi hoặc, dè bỉu về chiến thắng của em. Ai mà biết được con bé đó có gian lận hay không chứ? Người ta không tin em, họ nói với em bằng những lời cay độc như xé tim em. Thật may, sự kiên cường đã giúp em vượt qua và tiếp thêm can đảm hơn. Và rồi, như một sự chứng minh năng lực, em đã liên tiếp chiến thắng nhiều cuộc thi ở quy mô lớn hơn. Thế nhưng, sự bất hạnh tiếp tục ập đến. Melody vẫn không được bạn bè công nhận. Họ kháo nhau nhiều tin đồn thất thiệt, không hay về em. Cô bé mỏng manh ấy một lần nữa như rơi vào vòng xoáy tuyệt vọng…

Bất Hạnh Chồng Chất 

Melody chỉ là cô bé mười một tuổi nhưng dường như, mọi bi kịch, sự đau khổ đều trút xuống đầu em. Đúng, em bị liệt não nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc em bị thiểu năng trí tuệ, không thể nói nhưng em có thể suy nghĩ với những điều đẹp đẽ và tuyệt vời nhất. Ở cái tuổi ăn, tuổi lớn ấy, em bị thầy giáo dị nghị, những người bạn mà mình luôn tin tưởng phản bội, quay lưng… Liệu sự tàn khốc và đau khổ bao giờ mới có thể ngừng cuốn lấy cô bé ấy?

Đôi lúc có những việc chúng ta phải bình tĩnh và sự im lặng khi đó là cách giải quyết vấn đề tốt nhất: Nếu càng cố tìm cách giải thích chỉ khiến bản thân trở nên thật ngô nghê, đáng thương và thất vọng.

Có lẽ, điều mình mến nhất ở Melody chính là nghị lực phi thường của em. Mình biết, không phải ai ở lứa tuổi ấy cũng có thể đứng dậy và vững bước sau những cú sốc tinh thần lớn như vậy. Dù cơ thể em không may mắn bị khiếm khuyết, nhưng cô gái ấy của chúng ta không vì vậy mà đầu hàng trước cuộc sống, sẵn sàng biến lời chê bai, coi thường trở thành động lực. Và hơn hết, chúng ta không thể không nhắc đến bố mẹ, bác hàng xóm tốt bụng và chị Catherine đã luôn ở bên động viên, chăm sóc Melody. Tình yêu thương kì diệu ấy chính là sự chở che, bảo vệ em.

Từ khi tôi còn rất nhỏ – có lẽ chỉ mới vài tháng tuổi – ngôn từ đã như một món quà êm dịu, ngọt ngào mà tôi uống lấy như uống nước chanh. Chúng làm cho mớ suy nghĩ và cảm xúc hỗn độn của tôi trở nên có ý nghĩa. Bố mẹ luôn bao bọc tôi bằng tiếng nói chuyện. Họ tán gẫu và nói này nói nọ. Họ nói bằng lời và bằng thanh âm. Bố hát cho tôi nghe. Còn mẹ thì thầm sự mạnh mẽ của mình vào tai tôi.

Lời Kết 

Quả thực, tác giả Sharon M. Draper đã rất thành công trong việc miêu tả nội tâm cô bé Melody, đưa người đọc đến với những trang văn hay, xúc động nhất. Đầu óc ở nơi nào như một ngọn lửa thắp lên ý chí về nghị lực vươn lên trong cuộc sống. Melody là một cô gái bé nhỏ nhưng tâm hồn, ý chí của em thì vô cùng mạnh mẽ và lớn lao. Dù bạn là một đứa trẻ hay người lớn, mình tin rằng Melody luôn là tấm gương sáng mà chúng ta cần học tập và noi theo. 

“Chắc chắn sau khi đọc xong, ta sẽ nhìn thế giới bằng một cặp mắt khác hẳn.”- Tờ Publishers Weekly nhận xét.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: