Đem buồn hong khô dưới nắng – Có buồn cũng phải buồn thật đẹp

Trong quá trình trưởng thành của mỗi người hẳn sẽ gặp không ít lần chênh chao, không ít lần trải qua những nỗi buồn đau hay thất vọng. Vậy chúng ta phải đối diện với chúng như thế nào? Cuốn sách Đem buồn hong khô dưới nắng sẽ giúp bạn.

Tác giả của cuốn sách Đem buồn hong khô dưới nắng – Quốc Thái là một cây bút trẻ. Anh chỉ mới 19 tuổi và hiện là sinh viên của trường Đại học Khoa Xã hội nhân văn TP. HCM. Đây là cuốn sách đầu tay của anh, chứa đựng đầy những khát khao và suy tư tuổi trẻ. Nó sẽ thay ta nói hộ lòng mình, nói hộ những cảm xúc không tên, khích lệ ta vững bước. Cùng mạnh mẽ tiến về phía trước.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Có ai đó đánh rơi nỗi cô đơn

Yêu! Tình yêu tuổi trẻ là một liều thuốc thử nhưng có khi sẽ là liều thuốc vĩnh viễn. Có người may mắn trong thuở “hoa niên thơ mộng” gặp đúng người, một người phù hợp với mình. Nhưng đa số lại không phải vậy. Đau đớn nhất có lẽ là khi bị phản bội. Là người ta không thương mình nữa, mà đi thương một người khác. Một người buông tay mình khi thấy bàn tay nắm không còn chặt. Một người nhận ra trái tim vẫn còn neo đậu bến cũ nên dùng dằng chẳng ở cũng chẳng đi…

Những người cô đơn, người ta sợ lắm những giông bão ngoài kia. Sợ những cơn mưa làm cảm lạnh trái tim. Nên họ cứ ủ mãi thanh xuân của mình trong vỏ bọc của bạn thân mà không bước ra nhìn đời.

Sau khi chia tay, nếu có thứ gì còn sót lại thì đó là kí ức. Kí ức mãi hằn sâu trong trái tim đã vỡ tan của những con người. Kí ức dày vò ta và cứ mỗi lúc ta lại thẫn thờ mặc cho kí ức xâm chiếm. Vậy hãy cứ gói nó vào một góc trong lòng. Chúng ta không thể quên đi quá khứ thì tìm cách sống chung với nó. Đón nhận tất cả với sự an yên của mình.

Hãy sống cho mình, đừng mãi sống cho người

Em giấu buồn sau nắng

Cất đợi chờ vào mây

Qua mấy mùa hoang vắng

Là bình yên chốn này

Ngày mình rời xa một người, hẳn như nó là ngày buồn nhất trong cuộc đời mình. Chưa phải đâu. Mọi sự gặp gỡ đều có duyên cơ của nó. Cũng như mọi sự phân li đều có lí do. Và đôi khi gặp gỡ cũng chính để phân li. Vậy thì gặp gỡ để làm gì? Cứ coi như chưa hề có nhau trong đời, như vậy sẽ tốt biết bao? Nhưng một người khiến ta từng dốc lòng yêu thương và dâng hết niềm tin vào. Họ đã đồng hành cùng ta một chặng đường dài, chẳng phải cũng tốt sao?

Người ra đi mãi mãi mang theo những năm tháng vụng dại của em đi. Từ nay em sẽ sống vì mình, sẽ để con tim lành lặn và thanh thản đập những nhịp vững vàng. Em sẽ lại gặp gỡ và lại tiếp tục yêu thương. Vì có ai cấm được trái tim ngừng yêu thương đâu chứ.

Có bạn bè cạnh bên cùng sẻ chia những buồn vui gian khó, chúng ta sẽ không bao giờ có cơ hội “cô đơn”. Qua đi một tình yêu, chỉ có Ế là quãng thời gian đẹp đẽ nhất. Hãy xinh đẹp hơn, thoải mái và luôn vô tư trong cuộc sống!

Ngày hạnh phúc gọi tên

Rồi thì hạnh phúc đó

Sẽ rơi vào tay em

Nỗi buồn theo cơn gió

Bay về miền xa xăm

Hạnh phúc đến từ những điều thật nhỏ nhặt và tự nhiên. Có thể là khi bạn may mắn gặp được ai đó, để họ có thể cạnh bên hong khô những nỗi buồn cho bạn. Có thể là những lần gặp gỡ tâm sự của đám bạn thân thiết. Nhưng hạnh phúc nhất là ngõ nhỏ dẫn lối ta đi về, nơi ta vẫn thương trìu mến gọi là gia đình.Chẳng có ai yêu thương và trân trọng ta như cách mà cha mẹ đã từng. Chẳng có ai luôn giơ hai bàn tay sần sùi, gầy guộc kéo ta lên khỏi những hố cách, vực ngăn.

Sau tất cả, nhà luôn là chốn bình yên sau cuối đợi ta quay về.

Rồi sẽ có lúc, con người ta sau những bộn bề ngoài kia, sẽ tự trở về, tự tìm cho mình một bình yên thật sự. Để những nỗi buồn khô ráo, tự bốc hơi đi mất và sẽ chẳng có lý do gì để lưu lại nơi đây

Tôi cầu mong cho các bạn tự mình thực hiện được điều ấy!

Leave a Reply