Cuộc đời của bạn sẽ kết thúc bằng một cái chết như thế nào?

Chắc hẳn khi bạn đọc tiêu đề bài viết, bạn sẽ nghĩ rằng tôi đang nói giảm, nói tránh về cái chết hoặc hàm ý ẩn dụ về ý nghĩa cuộc sống. Nhưng không, tôi đang nói về cái chết theo nghĩa đen, một cái chết thực sự.

Nếu bạn có từng vô tình coi qua bộ phim tài liệu “Hãy nhớ, mi sẽ chết” hay từng tới dự vở kịch Memento Mori của đạo diễn Marcus Vũ thì bạn chắc chắn biết, tất cả đều được truyền cảm hứng từ cuốn sách của tác giả Đặng Hoàng Giang – Điểm đến cuộc của đời.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Cuốn sách Điểm đến của cuộc đời nói về một cách tiếp cận ít người chấp nhận về cái chết. Thường mỗi người chúng ta đều nói chuyện vui với nhau câu cửa miệng: ai rồi cũng chết, nhưng trong thâm tâm hầu hết mọi người… đều sợ cái chết.

Mọi người đều sợ chết khi còn quá trẻ.

Họ sợ chết khi chưa trải nghiệm đủ cuộc sống.

Họ sợ chết khi chưa lo xong mọi thứ cho gia đình, con cái.

Họ sợ chết khi còn nhiều ý định chưa thực hiện được.

Và họ sợ chết đơn giản bởi vì: chết là hết.

Có một sự thực là, tất cả chúng ta sẽ không hề biết rằng mình sợ chết, cho tới khi họ “phải chết”.

Một ngày nếu bạn vô tình bị gãy tay, đi vô bệnh viện băng bó, bác sĩ chuẩn đoán bạn đã bị ung thư xương giai đoạn cuối, chỉ còn sống được 6 tháng nữa. Bạn sẽ không sợ chứ?

Một ngày bạn theo đoàn khám bệnh tổng quát của công ty, thực hiện các kiểm tra định kỳ. Bác sĩ xem kết quả xét nghiệm máu rồi nói bạn bị ung thư bạch cầu, phải nhập viện hoá trị ngay thì bạn sẽ sống được 3 năm nữa. Bạn sẽ không sợ chứ?

Ai rồi cũng sẽ sợ. Đó là tâm lý của tất cả chúng ta khi vừa biết tin. Nhưng cuốn sách “Điểm đến cuộc đời” hi vọng bạn sẽ không sợ hãi, chấp nhận sự thật là bạn sẽ chết, và hi vọng bạn có một thái độ đón nhận tích cực nhất.

Thái độ tích cực nghĩa là sao? Tôi sắp chết cơ mà, vì sao còn bắt tôi sống tích cực trong những ngày tháng cuối của cuộc đời? Tôi lo sợ, tôi phải chữa bệnh, tôi phải lo sắp xếp các công việc còn lại trước khi hết thời gian chứ?

Chắc chắn, ai cũng sẽ có những công việc phải làm trước khi không còn thời gian. Nhưng, quan trọng là bạn sống những ngày tháng ý nghĩa cuối đời. Trong hành trình đồng hành cùng những người cận tử ở những ngày tháng cuối cùng, tác giả Giang Đặng chợt nhận ra: rất nhiều trong số họ trở thành những người tốt đẹp nhất chỉ trong thời gian ngắn.

Họ thực hiện những nghĩa cử cao đẹp như mong muốn hiến tạng. Họ thực hiện những ước mơ mà những người trẻ còn không dám làm như tự đi phượt nhiều nơi, dù trước đó họ nằm liệt giường không thể di chuyển trong nhiều tháng.

Họ kịp nói lời chào tạm biệt với những người thân yêu, dặn dò và an ủi họ tiếp tục sống, tiếp tục nỗ lực để thực hiện những gì họ không còn cơ hội.

Họ hi vọng được nhận một “cái chết nhân đạo” để không phải chịu đau đớn và người thân không phải chịu cảnh cơ cực nữa, nhưng dĩ nhiên, hiện tại chính phủ Việt Nam hoàn toàn không cho phép.

Những hành động này khi đến tưởng như rất đơn giản, dễ thực hiện, nhưng thực ra rất khó nếu bạn đang ở trong hoàn cảnh của họ. Bạn sẽ bị hoảng loạn, lo lắng, tìm kiếm mọi phương thuốc cứu chữa, thử nhiều loại thuốc và rồi đa số họ đều chết trên giường bệnh mà không kịp trăn trối điều gì.

Và không phải khi bạn bị bệnh, biết mình sắp chết, bạn mới cần nhận thức về “sự chết”, mà hàng ngày, hàng giờ, khi bạn đang đi làm, khi bạn đang ăn, khi bạn đang vui vẻ trò chuyện với gia đình, người thân, bạn hãy luôn ghi nhớ rằng: rồi chính bạn cũng sẽ chết, có thể chết bất kỳ lúc nào.

Hãy tước khỏi cái chết cái mới mẻ và sự xa lạ, hãy chuyện trò và làm quen với nó, và để không gì xuất hiện thường xuyên trong các suy nghĩ của ta như cái chết.

— Học triết học nghĩa là học chết, Montaigne —        

Leave a Reply