Điều Kỳ Diệu Ở Phòng Giam Số 7 - Từ Yêu Thương Hóa Thành Màu Nhiệm

Điều Kỳ Diệu Ở Phòng Giam Số 7 – Từ Yêu Thương Hóa Thành Màu Nhiệm

Điều kỳ diệu ở phòng giam số 7 – Quả thật, Park Lee Jeong đã đem đến cho độc giả hơn cả một câu chuyện, hơn cả một cuộc đời và trên cả tình người, đó là những phép màu tạo nên từ trái tim ấm áp của người cha, từ tình phụ tử đáng quý. Với lối viết giản dị, với cách đan xen giữa kí ức của nhân vật chính với lời của ngôi kể thứ 3, đan xen giữa những sự kiện của quá khứ và hiện tại, giữa cảm xúc của những nhân vật với những đường giao nhau của các tình tiết gợi nút thắt – mở, câu chuyện dễ dàng khơi dậy sự đồng cảm nơi người đọc.

Điều Kỳ Diệu Ở Phòng Giam Số 7 - Từ Yêu Thương Hóa Thành Màu Nhiệm

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Người bố trẻ con

Yong Goo là một người đàn ông 36 tuổi nhưng chỉ mang trí tuệ của một đứa trẻ lên 6. Nhưng điều đó không có nghĩa là tình yêu mà Yong Goo dành cho Ye Seung – cô con gái duy nhất của anh kém phần vĩ đại so với bao ông bố khác. Dù trí tuệ không được bình thường nhưng những người thiểu năng như Yong Goo chẳng thể che giấu được nỗi buồn đã chôn chặt khi nghĩ đến những người thân yêu.

Với tính cách thật thà, cùng sự tốt bụng, Yong Goo luôn dành được cảm tình của mọi người xung quanh, thậm chí cảm hóa được những người có trái tim sắt đá. Còn với Ye Seung, cô bé lại trở nên già dặn trước tuổi, khiến người ta không thể phân biệt được, ai nào là người lớn, ai là trẻ con nữa. Cô bé luôn dặn dò bố đủ thứ và luôn cảm thấy hạnh phúc theo một cách riêng.

“Người bố vì đứa con mà trở thành kẻ ngốc, đứa con vì bố mà trở nên trưởng thành.”

Phép màu từ tình phụ tử

Một lời hứa tưởng chừng như đơn giản, lại bị đem ra làm cái cớ để uy hiếp một người đàn ông vốn đã ngờ nghệch, lại chỉ có cô con gái nhỏ là bảo bối. Lời hứa đó kéo Lee Yong Goo vào một vụ án giết người nghiêm trọng, khiến anh nghiễm nhiên trở thành tù nhân S4 – người sẽ đối mặt với án tử. Do trước đó đã từng có va chạm với bố của nạn nhân, cũng chính là Cục trưởng cục cảnh sát, càng khiến cho người ta không thể phủ nhận Yong Goo là hung thủ.

Ngồi trong sở cảnh sát, ông bố ngốc nghếch vô cùng hoang mang, nghĩ đến Ye Seung đang chờ ở nhà mà lại càng lo lắng. Đúng vậy, từ trước đến nay, rồi mãi sau này, dù trong hoàn cảnh nào, dù có phải đối mặt với cái chết, ông bố thiểu năng vẫn chỉ biết nghĩ về cô con gái nhỏ. Kể cả khi có một tia hy vọng lóe lên để giải oan cho chính mình, không phải ai khác chính Yong Goo là người đã dập tắt nó, để thắp lên một thứ ánh sáng khác – thứ ánh sáng của tình yêu bao la, thứ ánh sáng soi rọi vào cuộc sống của Ye Seung sau này, thứ ánh sáng bù đắp để cô bé có thể sống một cuộc sống hạnh phúc hơn.

Đứng trước bàn cân của cuộc sống, với một bên là con gái – dường như là đốm sáng le lói duy nhất giữa cuộc sống tăm tối của Yong Goo, một bên là đối diện với cái chết, anh ta chỉ biết suy nghĩ đâu mới là cách tốt nhất cho Ye Seung, đâu mới là cách khiến cô bé hạnh phúc. Cuối cùng, anh vẫn chấp nhận bước về phía cửa tử, nguyện mang tội danh để đổi lại cho con gái những điều tốt đẹp nhất. Và có lẽ, nếu được quay ngược thời gian 100 lần đi chăng nữa, ông bố ngốc vẫn sẽ quyết định như vậy, vì thứ đang đập trong lồng ngực Yong Goo mãi khắc ghi cái tên: Lee Ye Seung.

“Tuy không hoàn hảo về trí tuệ, nhưng không có nghĩa Yong Goo không thể là một người bố tốt. Lee Yong Goo – một người thần kinh không bình thường, nhưng chắc chắn trên thế gian này Yong Goo vẫn là một ông bố vĩ đại. Hay nói cách khác, cũng chính vì trí tuệ không bình thường nên mới có một tình yêu giản dị bao la nhường ấy với con gái của mình.”

Điều Kỳ Diệu Ở Phòng Giam Số 7 - Từ Yêu Thương Hóa Thành Màu Nhiệm

Phòng giam số 7: Nơi yêu thương cảm hóa con người

Câu chuyện trở nên trọn vẹn hơn rất nhiều với dàn nhân vật phụ. Không một chi tiết, không một nhân vật thừa thãi, mỗi nhân vật đều đóng vai trò là một mắt xích quan trọng của mạch truyện. Họ dường như mang một cảm xúc rất riêng, nhưng họ đều là con người, đều sẽ bị chinh phục bởi thứ tình cảm chân thành. Sự ngờ nghệch nhưng ấm áp mà Yong Goo đem đến cho phòng giam số 7 dường như đã khơi dậy bản tính lương thiện đã chôn chặt trong mỗi tù nhân ở đây, khiến họ trở nên gắn bó, trở thành những người thân thiết, gần gũi, không ngại ngần nâng những bước chân của Yong Goo mỗi khi anh tuyệt vọng.

Những thành viên của phòng giam số 7 đã cùng tạo nên một chi tiết rất đặc biệt, phải nói nếu không có nó sẽ là một thiếu sót rất lớn ở đoạn kết câu chuyện. Đó là khoảnh khắc hai bố con dần bay lên bầu trời với chiếc khinh khí cầu được chuẩn bị bởi các thành viên ở phòng giam số 7. Dưới ánh hồng lung linh huyền ảo của buổi xế chiều, hai bố con đã có khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong cuộc đời, khoảnh khắc Yong Goo tỉnh táo nhất, để nói ra những lời mà có lẽ anh sẽ chẳng còn cơ hội để bày tỏ.

Chiếc khinh khí cầu ấy, mang theo hy vọng to lớn của mọi nhân vật, hy vọng Yong Goo và Ye Seung có thể thoát khỏi u buồn tăm tối, mà sống một cuộc sống tốt đẹp hơn. Thế nhưng mong ước ấy không chạm được đến Chúa trời, chỉ để lại nỗi buồn khắc sâu vào trái tim mỗi người.

Yong Goo không chỉ cảm hóa một tù nhân luôn hống hách là Ba Park, anh còn đánh thức tình phụ tử của Min Hwan – đội trưởng quản lí trại giam. Nhân vật này cũng chính là một điểm sáng cho câu chuyện mà tớ rất thích, đây chính là nhân vật đại diện cho công lí, đại diện cho pháp luật, và cũng là người góp phần xây dựng vào vấn đề gốc rễ của câu chuyện: tình phụ tử.

Điều Kỳ Diệu Ở Phòng Giam Số 7 - Từ Yêu Thương Hóa Thành Màu Nhiệm

Happy ending cho mọi nhân vật – nhưng không có nghĩa là nước mắt ở đó không rơi

Tớ quyết định sẽ không spoil cái kết Điều kỳ diệu ở phòng giam số 7 cho những ai chưa đọc cuốn này, nhưng với tớ thì có lẽ đó là cái kết đẹp nhất, hợp lí nhất bởi nó truyền tải được hết thông điệp của câu chuyện, đồng thời mọi nhân vật nổi bật của câu chuyện đều được đón nhận và lan tỏa tình yêu thương. Xa hơn thế, câu chuyện còn phản ánh về điểm tiêu cực của pháp luật Hàn Quốc lúc bấy giờ, phản ánh vấn đề xã hội về sự kì thị người thiểu năng và sự thống trị của những người nắm trong tay quyền lực.

Câu chuyện Điều kỳ diệu ở phòng giam số 7 còn đem đến một góc nhìn khác về nhà giam, về những tù nhân, về những người đã từng phạm tội trong quá khứ. Tất cả những thứ ấy, hòa quyện lại với nhau, tạo nên một câu chuyện thật tuyệt vời, thật xúc động với thông điệp khiêm nhường mà to lớn.

“Không cao siêu, không thần thoại, chẳng anh hùng, cũng chẳng tình yêu sướt mướt, câu chuyện hướng độc giả đến thứ tình cảm bình dị mà vô cùng kỳ diệu: tình phụ tử.”

Bài viết chia sẻ từ Cộng tác viên Hương Giang

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: