Đôi điều về việc “đọc” sách nói

Là một con “mọt sách”, tôi đã hạ quyết tâm sẽ trải nghiệm nhiều kiểu đọc sách khác nhau nhất có thể. Chính vì vậy, tôi đã đôi lần thử nghiệm “đọc” sách nói, hay chính là những bản ghi âm người đọc một cuốn sách.

Tôi biết có rất nhiều bạn cho rằng sách nói không thực sự là “sách”, nhưng tôi cho rằng ý kiến này không hoàn toàn chính xác. Đầu tiên, mặc dù là một tệp âm thanh chứ không phải văn bản chữ, thông tin trong tệp này hoàn toàn trùng khớp với thông tin của một cuốn sách. Tiếp theo, mặc dù bạn không sử dụng mắt để đọc, bạn sử dụng tai để nghe với cùng một mục đích là tiếp nhận câu chuyện. Với nội dung sách và mục đích đọc giữ nguyên, tôi tin rằng sách nói hoàn toàn có thể được coi là một cuốn sách.

Ban đầu, sách nói sinh ra với mục đích giúp cho người khiếm thị tiếp cận được với sách. Ngày nay, do một số sự tiện lợi nhất định mà sách nói đem lại, nó đã trở nên thịnh thành hơn rất nhiều. Những sự tiện lợi có thể kể tới như sự tiết kiệm thời gian khi vừa nghe vừa có thể làm việc khác,  có thể mang theo bên mình một cách gọn nhẹ, hay giúp giảm bớt hoạt động của mắt.

Sách nói có thể được tìm thấy ở trang Sách nói dành cho người mù (tiếng Việt) hay Audible (tiếng Anh). Trong khi các trang sách dành cho người mù đều là phi lợi nhuận nên miễn phí, đa phần những trang sách nói khác đều phải trả một khoản phí nhất định. Ngoài ra, youtube cũng cung cấp một số đầu sách nổi tiếng cả tiếng Việt lẫn tiếng Anh. Nếu như bạn mới thử qua sách nói, những trang sách miễn phí có thể sẽ là một khởi đầu hợp lý!

Cá nhân tôi không thích sách nói so với sách giấy. Tôi mới chỉ nghe sách nói có hai lần, một tiếng Việt và một tiếng Anh. Cả hai lần này đều khiến tôi cảm thấy chán nản và mệt mỏi.

Mặc dù nó giúp tôi tiết kiệm thời gian nhưng lại cũng làm suy giảm hiệu quả của những công việc tôi làm, ví dụ như vừa đọc sách vừa dọn nhà sẽ rất khó tập trung cao độ. Chưa kể, vừa nghe sách vừa di chuyển (đi bộ, lái xe,…) đều rất nguy hiểm! Tiếp đến là vấn đề về giọng đọc của người ghi âm: không phải giọng đọc lúc nào cũng hợp với câu chuyện, và lại chỉ có một giọng duy nhất xuyên suốt cuốn sách. Điều này làm tôi cảm thấy không thoải mái bởi lẽ cảm xúc khi đọc của tôi bị phụ thuộc vào giọng đọc này quá nhiều, trong khi lẽ ra phải phụ thuộc vào nội dung cuốn sách.

Giọng đọc cũng có khi khiến tôi không thể phân biệt giữa lời thoại và lời dẫn truyện, hay lời thoại của các nhân vật khác nhau! Tuy “nghe” sách thì không mỏi mắt, nhưng nghe nhiều thỉnh thoảng lại bị váng đầu, chóng mặt, đặc biệt là khi đã mất tập trung. Ngoài ra, tôi không thể tua cuốn sách nếu muốn đọc nhanh hơn, vì không thể biết được đoạn mình tua có phải một đoạn quan trọng hay không! Nói tóm lại, sau khi thử qua sách nói được một vài lần, tôi đã quyết định tạm dừng và quay trở lại với sách chữ do khá thất vọng.

Lời kết, tôi hy vọng rằng bài viết này giúp bạn hiểu rõ hơn về sách nói cũng như có được một cái nhìn mới mẻ về thể loại này. Mặc dù chính tôi lại không có hứng thú với sách nói, tôi cho rằng những độc giả của bài viết này vẫn sẽ cho sách nói một cơ hội, thử đón nhận nó và rút ra những cảm nhận của riêng mình. Dù sao đi chăng nữa, được “nghe” một cuốn sách chắc chắn sẽ là một trải nghiệm thú vị và vô cùng độc đáo!

Bài Review được đóng góp bởi Cộng Tác Viên Tran Phuong Nga

Leave a Reply