Đời Về Cơ Bản Là Buồn Cười – Diễn Biến Thời Sự Đậm Chất Hài Hước

Vòng đời của người trưởng thành thường được nhận thấy là mệt mỏi đến rã rời. Chúng ta phải cố gắng kiềm nén cảm xúc mình lại, để từng trải sự đời nhiều hơn. Sau giây phút mệt chán chường ấy, khi trở về nhà, bỗng dưng có một người bạn làm dịu nỗi buồn. Chính nó đây, cuốn sách tranh Đời về cơ bản là buồn cười do Lê Bích “bụng phệ” sáng tác. Cuốn sách rất hay ở chỗ là tạo sự thoải mái cho người đọc, dù cho không phải là bookaholic.

Mở đầu chung về Đời về cơ bản là buồn cười

160 trang hài với hình vẽ ngộ nghĩnh được sắp xếp tổng hòa cùng các câu nói bất hủ. Nét nghệ thuật ấy làm nên độc đáo Đời về cơ bản là buồn cười. Nội dung truyện xoay quanh những vấn đề thời sự nhưng được đơn giản hóa. Bởi đây là sách tranh nên từ ngữ đơn giản, thú vị, không quá cầu kỳ. Cuốn sách đã thư giãn đầu óc tôi sau bộn bề chuyện đông chuyện tây.

Điều đầu tiên tôi cảm nhận về nó, đó là tôi thấy vừa thoải mái vừa bất ngờ. Thoải mái là vì nó giống như một cuốn sách kho báu lý thú cho bọn trẻ. Bất ngờ là vì tranh vẽ ngộ nghĩnh thế mà lại được gắn mác 16+. Cái mác đó nhằm mô tả sự việc bao quát hơn, hóm hỉnh hơn.

Hồi sang nhà con bạn tôi, tôi tò mò lấy những cuốn sách trên kệ tủ. Nào là sách kỹ năng của Dale Carnegie với ngôn tình, nhưng rồi tôi vớ được tuyệt phẩm của Lê Bích. Quan sát phần bìa thì tôi biết ngay đây không đơn thuần là sách bình thường. Đến cả bìa để sót một chữ “cười” trong trang in bìa, thì nội dung chắc chắn mới mẻ. Và quả nhiên mới mẻ thật. Cuốn sách ấy trở thành người bạn tôi có. Hài hước, táo bạo, “phê bựa”, nhưng cũng ẩn sâu những triết lý có một không hai. Tôi đọc hết trong hai tiếng cùng điệu cười bộ nhẹ nhõm, để rồi gấp sách tôi thấy hoài niệm.

Ý nghĩa trong chủ đề truyện “Đời Về Cơ Bản Là Buồn Cười”

Mỗi khi tôi cãi vã với ba mẹ, hoặc chuyện gì khó chịu, tôi lại nhớ đến sách Lê Bích. Tôi chợt thấy, càng cố gắng kiểm soát thế giới thì càng không thể kiểm soát được. Đời thật buồn cười, vì nó luôn tồn tại những nghịch lý chúng ta không biết hoặc biết nhưng không lường hết. Nghịch lý tôi thấy đúng nhất là: người muốn có ăn thì không có, người đã có rồi lại muốn nữa. Trong khi Lê Bích tổng kết các nghịch lý giống như vị chanh – nước rửa bát vậy.

Mỗi câu nói trong tranh đều hàm nhiều ẩn ý khác nhau. Qua câu nói vị chanh – nước rửa bát đó, tôi có thể xét ra nhiều nghĩa ẩn dụ. Ví dụ như vấn đề mua bán hàng giả – hàng nhái tràn lan. Hoặc là vớ nhầm người không yêu mình, trong khi người yêu mình thì mình không yêu. Nét nghĩa tổng quát của câu nói đó là chúng ta thường bị mê hoặc bởi cái đẹp. Mà cái đẹp quyến rũ ấy chính là nét duyên trên mặt nam/nữ thần. Tôi đánh giá con người thật hài hước ở chỗ là: tốt nước sơn hơn tốt gỗ. Bởi họ có đôi mắt là cửa sổ tâm hồn chào đón cảnh quan những vẻ đẹp lộng lẫy, hào nhoáng.

Hơn hết, tôi hiểu được thêm về cái hào nhoáng theo một nghĩa khác nữa. Nó chính là chuẩn mực xã hội. Chuẩn mực là điều kiện cần có để mang danh cái đẹp, cái tốt. Ví dụ như học giỏi, chăm ngoan thì được vinh danh là học sinh gương mẫu. Những cái đấy dù là vật chất hay phẩm chất, thì chúng chỉ là vỏ rỗng. Hoàn hảo đến mức nào thì không có nghĩa là đạo đức cũng hoàn hảo như các tiêu chí trên.

Cũng như các loại tiểu phẩm hài – chúng mang một bài học châm biếm cái xấu. Đời về cơ bản là buồn cười cũng không là ngoại lệ. Nhưng Lê Bích không chỉ trích phê bình kịch liệt, mà anh châm biếm theo phong vị riêng. Theo quan điểm của anh, cái xấu nhỏ nhặt (ngủ nướng, dán mặt PC…) đều là phong tục của giới trẻ ngày nay. Lê Bích không nói suông về sửa đổi thói quen mà sáng tạo nét đẹp trong nó.

 

Có những người theo đuổi đam mê bằng cách làm việc chăm chỉ, cật lực. Có những người trẻ chưa có định hướng rõ ràng, thường hay chơi game hoặc đi ngủ. Nhưng cũng có người dành dụm thời gian quý báu để làm điều mình thích, đó là… ngủ nướng.

Ngủ nướng đôi khi là đam mê cháy bỏng của mỗi con người. Được ngủ ngon sau chuỗi ngày làm việc vất vả, còn gì hạnh phúc hơn?

Đời về cơ bản là buồn cười luôn đồng hành cùng các bạn trẻ mỗi khi bước vào một ngày mới. Không quá hiểu sâu xa, chỉ là những khoảnh khắc bình dị đến rạng rỡ. Khoảnh khắc sảng khoái rộn rã cùng với Lê Bích vui tính.

Đời về cơ bản là buồn cười

Liều thuốc chữa trị khúc mắc nuôi con cái

Đọc xong cuốn sách, tôi càng hiểu ra lời mắng của bố mẹ mang một ý nghĩa khác. Đối với những người luôn nghiêm khắc nhưng thấu hiểu tâm lý con, chắc chắn bạn sẽ hiểu ra đôi khi lời mắng không hề đáng sợ.

Không những không đáng sợ, mà còn ẩn chứa ý nghĩa khôi hài. Ví dụ khi mẹ bảo, “Mày cứ liệu hồn!” thì Lê Bích giải nghĩa câu này cực thâm thúy.

Lời dạy nghiêm cực “chất” của bố mẹ có công hiệu đánh thức sức mạnh trong con cái. Ví dụ là “sức mạnh điều khiển thời tiết”, “yêu thương loài vật”, “sức mạnh tập trung”… Có lúc họ mắng chúng ta để tiến bộ hơn. Thật vậy, Lê Bích đã chứng minh sự khôi hài thông thái trong họ. Ta có thể thấy Lê Bích rất yêu thương người cất công nuôi dưỡng anh, điển hình là người mẹ.

Với tư cách là một người con, tôi hiểu gần hết rằng các bố mẹ thực sự chưa biết nuôi con thế nào cho nên người. Điểm yếu của Đời về cơ bản là buồn cười tồn tại trong lời trích dẫn của mẹ. Những lời đó mặc dù rất vui tinh tế, nhưng với người đọc khó tính, nó có thể gây sự khó chịu lớn. Bản thân tôi hay có khúc mắc với đấng sinh thành nên tôi cũng đánh giá rằng điều mẹ nói không gây thiện cảm nhiều cho tôi.

Tôi không nói rằng các bạn phải hiểu công lao của bố mẹ. Nét phong văn trong sách giúp ta nhìn thấy một góc nhìn về sự tận tụy đầy trách nhiệm. Đồng thời, đối với phụ huynh, Đời về cơ bản là buồn cười là cuốn sách phong phú nhất nên đọc để nuôi dạy con chủ động hơn, tiến bộ hơn. Và nó hỗ trợ các cô, các chú chú ý nhiều hơn tới từng lời nói giáo dục con.

Mắng con giúp con tốt lên không phải là sai. Để giữ gìn nét đẹp trong văn hóa giáo dục, tác giả ngụ ý rằng: hãy để tâm lời mình thốt ra. Mỗi lời mắng đều được Lê Bích khắc sâu ý nghĩa, nhằm hòa giải hiểu lầm giữa các thế hệ gia đình. Không chỉ vậy, nó còn góp phần giúp người đọc cải thiện tâm trạng tốt hơn sau lúc cãi cọ. Tiện lúc nói về gia đình, tôi muốn nhắn nhủ với bạn đọc: hãy nhớ lời bố mẹ dặn. Không cần phải cố trở thành con ngoan, lễ phép. Hãy làm bố mẹ yên tâm là đủ, dù bạn có quyết định ra sao.

Lời kết

Đời về cơ bản là buồn cười không phải là một cuốn sách căng não đầy ẩn ý phức tạp. Đó chỉ là một tập nhật ký vui nhộn ghi lại trải nghiệm “hít hà”. Tôi đánh giá sách tranh của tác giả Lê Bích là dễ đọc, dễ hiểu. Đọc trăm lần thì có thể không mới nhưng cũng không gây nhàm chán. Biết đâu các bạn thích nó? Nếu các bạn mệt mỏi chẳng muốn làm gì, thì hãy đón đọc sách truyện do Lê Bích sáng tạo nhé!

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: