Đủ xa sẽ cũ, đủ lạ sẽ quên – Lẽ thường tình của đời

Đủ xa sẽ cũ, đủ lạ sẽ quên – Lẽ thường tình của đời

Bạn có tự nhận mình là một người mạnh mẽ để yêu nhớ ai đó không? Chắc có! Thế nếu đến một lúc nào đấy, bạn thất tình, bạn có dám can trường để học cách quên không? Nếu có, nhưng thấy khó, thì hãy tình đọc cuốn sách Đủ xa sẽ cũ, đủ lạ sẽ quên. Đó là cuốn sách dành cho bạn, là chìa khóa giúp bạn rũ bỏ đau buồn kia.

Đủ xa sẽ cũ, đủ lạ sẽ quên – Lẽ thường tình của đời

Có những thứ, có những người, có những ký ức mà ta nghĩ rằng cả đời sẽ không quên. Cái mà ta gọi là cả đời không quên ấy, có vui, có buồn, có đau thương, có mất mát, nhưng có gì là cả đời đâu. Rồi cũng sẽ có lúc nào đó ta quên đi sự hiện diện của nó trong tâm trí mình mà không hề hay biết, rồi cũng sẽ có thứ thay thế vị trí của nó và rồi ta  cũng sẽ nhận ra: chẳng gì là mãi mãi! Và điều đó càng không ngoại lệ đối với tình yêu.

Nếu một ngày, người mà bạn đã dốc cạn tấm chân tình để thương yêu bỗng quay lưng, phản bội bạn, để mặc bạn quay cuồng trong những cơn đau, trong trái tim vụn vỡ, thì… cũng đừng đau buồn quá, cũng đừng khóc quá nhiều, bởi người đến, thì sẽ có ngày người đi, mọi thứ rồi sẽ là quá khứ, mọi thứ chỉ cần đủ sẽ xa sẽ cũ, đủ lạ thì bạn cũng sẽ tự khắc quên.

Ai cũng mong cuộc tình của mình là mãi mãi, ai cũng ghét hai chữ “chia tay” khi đang yêu. Nhưng Vì cuộc đời không có từ “ mãi mãi” nên khi nắm không được thì phải học cách buông tay Khải Vệ đã nói thế. Phải chăng , vì muốn tiếp thêm sức mạnh và can đảm để buông tay cho những trái tim đang dần nhận ra sự xa cách mà tác giả Khải Vệ đã viết nên cuốn sách Đủ xa sẽ cũ, đủ lạ sẽ quên ?

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Đủ xa sẽ cũ, đủ lạ sẽ quên – một tựa sách buồn làm nên tên tuổi của Khải Vệ. Nhiều người hỏi: cái tên nghe lạc quan mà sao tôi nỡ nói buồn? Cũng bởi sau buồn thì ta mới lạc quan được chứ. Ẩn sâu sau những trang sách nhẹ tênh dòng chữ kia là những giọt nước mắt, những lời tâm sự nặng trĩu tâm tư. Những câu chuyện tình dang dở như rút trọn tâm can thả vào những trang truyện, những được – mất trong đời rất xót xa, những ghen tuông, hờn giận mà không ai chịu mở lời làm lành trước, những lần day dứt nỗi lòng, từ bỏ một người mình theo trọn cả thanh xuân, những cái hôn thật sâu mà người kia chẳng còn cảm giác rung động nữa, những câu hỏi dằn vặt không lời giải đáp.

Thế nhưng, giữa những dòng tâm tư rất buồn của Khải Vệ vẫn có đâu đó chút ánh sáng của lạc quan. Bước ra khỏi tình yêu là bước ra khỏi đổ vỡ, bước ra khỏi cảm giác bị bỏ rơi trong chính mối quan hệ của mình, là bước vào nhịp sống vội vã ngoài kia. Chia tay là xa nhau, thế nhưng xa lâu ngày hình bóng kia sẽ cũ mèm mà phủ màu thời gian, ta cũng dần cảm thấy xa lạ với những ký ức đó, lạ rồi thì tội gì phải nhớ?

Bạn cứ đọc đi, rồi bạn sẽ bắt gặp những khái niệm tình yêu rất lạ trong cuốn sách này- những khái niệm mà có thể trước đây bạn chẳng bao giời để ý tới, bạn sẽ bắt gặp hình ảnh cuộc tình chông chênh của mình ở đâu đó trong những dòng tâm tư kia. Biết đâu bạn sẽ tìm được cách gải quyết vấn đề của chính mình sau những trang sách, bán sẽ mạnh mẽ quên, mạnh mẽ chấp nhận, mạnh mẽ yêu và đến lúc cần thì lại mạnh mẽ buông tay.

Bạn sẽ bắt gặp hình ảnh những con người yêu trọn thanh xuân, cuồng nhiệt và say đắm, bắt gặp những đắng cay, trắc trở của một cuộc tình, bắt gặp cả những đổ vỡ tình trường. Nhưng sau tất cả, bạn rồi sẽ bắt gặp những con người lạc quan sau những vấp ngã đó, những tâm trạng lắng đọng sau những lần yêu, những trường thành sau tuổi trẻ ngông cuồng. “Sẽ đến một ngày, chúng ta rồi cũng sẽ phải dừng lại, hình ảnh về nhau cũng chỉ còn là những câu từ sáo rống, đại loại như: Người đó hả? Cũng sắp quên rồi!”.

Ai cũng mong cuộc tình của mình là mãi mãi, ai cũng ghét hai chứ “chia tay” khi đang yêu. Nhưng “Vì cuộc đời không có từ “ mãi mãi” nên khi nắm không được thì phải học cách buông tay” Khải Vệ đã nói thế. Phải chăng , vì muốn tiếp thêm sức mạnh và can đảm để buông tay cho những trái tim đang dần nhận ra sự xa cách mà tác giả Khải Vệ đã viết nên cuốn sách Đủ xa sẽ cũ, đủ lạ sẽ quên ?

Đọc rồi bạn sẽ thấy cuộc sống tình cảm phong phú thế nào, để sau này bước vào, bạn sẽ không bỡ ngỡ, khi gặp vấp ngã sẽ không suy sụp, khi đổ vỡ sẽ biết tự mình đứng lên sau những đau thương. Tình yêu là chuyện hai người, chỉ những người trong cuộc mới thực sự hiểu cách giải quyết nào là tốt nhất, để người thứ ba bước chân vào đồng nghĩa với việc bạn không còn quyền giải quyết vấn đến ấy nữa, chính vì thế mới nói: nắm không được thì phải học cách buông. Đời còn dài người ta đâu phải là tất cả.

“Thanh xuân trong tay mà không trân quý, sau này ai đi gom nhặt vỡ vụn để hàn gắn cả cuộc đời bình lặng và xoa lành lại mảnh tim khô cằn cho em?”

      “ Đến một lúc nào đó, nhẹ nhàng bước chân ở hai thành phố khác nhau, chúng ta nhìn lên trời và thở hắt:

Hôm nay, đủ xa sẽ cũ

Mai này, đủ lạ sẽ quên …”

Bài Review được đóng góp bởi Cộng tác viên Duyên Nguyễn

Leave a Reply