Đừng Coi Ai Đó Là Cả Thế Giới – Học cách buông tay

Là một tuyển tập những tản văn của rất nhiều tác giả, Đừng coi ai đó là cả thể giới là lời tâm sự bộc bạch của những con người đang yêu, đã yêu và sẽ yêu. Có sự khởi đầu thì cũng có sự kết thúc. Tôi cũng là một người đang yêu, cũng từng trải qua vài mối quan hệ không tên, sự chia ly, phản bội, những tổn thương tôi đã từng trải qua giống như một ký ức không thể quên. Tình cờ bắt gặp cuốn sách này trong một quán cà phê sách vào một buổi đầy nắng, cuốn sách này như một lời nhắn nhủ đến bạn, hãy học cách yêu thương và trân trọng bản thân, học cách buông tay những thứ không thuộc về mình.

Có người đã từng nói với tôi những người yêu đơn phương là những kẻ ngốc bẩm sinh. Yêu mà không giám nói chỉ giám lặng lẽ quan sát, quan tâm và chia sẻ. Yêu đơn phương rất buồn và cũng rất đau khổ. Ai khi yêu mà chẳng muốn được người mình yêu đáp lại. Chắc chắn sẽ không có người thứ biết được tình yêu ấy ngoài bạn. Một tình yêu ẩn lấp trong bóng tối vô tận. Tôi từng biết một mối tình đơn phương rất dài, kéo dài suốt 10 năm. Tôi thấy người ấy thật ngốc, ngốc đến đáng thương và đau lòng nhưng cũng thấy người ấy thật đáng khâm phục.

Những người đang yêu đều là những kẻ ngốc, điều này luôn đúng với bất cứ ai đang mang cảm xúc này. Ngốc vì yêu một người xa lạ quen thuộc đến tan nát cõi lòng, trao nhầm con tim vào tay một người vô tâm, để họ tùy ý tạo nên những vết thương không thể lành. Cứ mãi cố chấp ôm lấy một thứ không thuộc về mình. “Cái gì là của mình thì tuyệt đối đừng để cho nó thành của người khác. Cái gì không thuộc về mình thì mãi mãi không thuộc về mình.”

Những chuyện tình đang dang dở thường được chủ nhân của nó xóa bỏ. Những món đồ, những nơi quen thuộc gắn với bao kỉ niệm đều làm ta đau và nhớ về người ấy. Đến một lúc nào đó, bạn sẽ thấy mình có thể đối diện với những kỉ niệm đó một cách dễ dàng nhưng vẫn mang một sự hoài niệm nhất định.

Giữa cả tỷ người trên thế giới, hai người xa lạ gặp được nhau đã khó, giữ lấy nhau còn khó hơn. Chẳng ai hoàn hảo và chẳng có cách nào để con người có thể thay đổi được tính cách của mình trong một sớm một chiều. Chẳng cô gái nào chịu được khi thấy người mình yêu vẫn còn nhớ đến người yêu cũ. Họ luôn muốn mình là tất cả trong mắt người mình yêu. Con gái là như thế đấy, ích kỷ dến đáng yêu nhưng cũng thật đáng thương. Phụ nữ luôn tìm kiếm sự an toàn và chắc chắn khi yêu thương một ai đó. Đối với con trai, họ luôn khó chịu khi bị người yêu mình tra hỏi về ty tỷ thứ trên đời. Nhưng con trai ơi, các bạn đâu biết đằng sau những câu hỏi đó là một nỗi sợ luôn ẩn hiện trong tim chúng tôi, người yêu của các bạn. Yêu là cho đi tất cả, đến khi tan vỡ, còn lại gì trong tay?

Đừng coi ai đó là cả thế giới vì khi mọi chuyện kế thúc, bạn sẽ nhìn cả thế giới xoay lưng với mình. Có rất nhiều thứ có thể chia cắt tình yêu. Những người có thể đồng điệu tâm hồn với nhau đã ít, vì người kia thay đổi để phù hợp còn ít hơn. Tại sao mỗi khi chia tay, người ta đều nói không hợp, nhưng họ đã bao giờ cố gắng thay đổi mình vì người khác hay chưa. Có thể bạn không thích cách cô ấy nói chuyện, đừng cố ép cô ấy thay đổi, hãy học cách chấp nhận và nói với cô ấy bạn không thích điều đó ra sao bằng những ngôn từ phù hợp, chẳng có người con gái nào lại từ chối làm điều đó vì người mình yêu.

Con trai yêu bằng mắt con gái yêu bằng tai. Các chàng trai luôn quan tâm đến những người con gái đẹp, xinh thôi là chưa đủ phải đẹp. Là một người con gái, tôi không phán xét hay đánh đồng nhưng tôi thấy điều đó thật nực cười và có chút không tôn trọng những chàng trai như thế. Người đẹp ấy có chắc bạn đã với tới, có chắc những người như thế đã để ý đến bạn. Tất nhiên mơ mộng là quyền của mỗi người nhưng xin đừng dùng những ảo tưởng đó để phán xét chúng tôi.

Người ta thường nói, hãy đặt mình vào vị trí của người khác để suy nghĩ. Bạn có hiểu sẽ đau đớn đến thế nào khi bị người mình yêu chê bai, dè bỉu ngoại hình của bạn. Yêu là chấp nhận, nếu đã không thích xin đừng nói yêu. Dù là con trai hay con gái, khi đã yêu thật lòng là chấp nhận tổn thương và thua thiệt. Có không giữ, mất đừng tiếc. Nếu đã không coi trọng người đang bên cạnh mình, để người ấy ra đì thì đừng ngồi đó than trách hay nhớ nhung vì ngày xưa, chính bạn đã làm họ tổn thương.

Tuổi trẻ là yêu và cống hiến, sẵn sàng yêu hết mình để không phải hối tiếc khi nhìn lại. Tình yêu cũng thế đã cho đi thì đừng hối hận. Yêu là phải nói, phải hành động. Hãy quan tâm đến người bạn yêu theo cách của bạn nhưng cũng cần bày tỏ tình cảm với họ, nói với họ những điều đơn giản, chân thành để củng cố tình yêu của đôi bên. Tôi từng thấy rất nhiều câu chuyện tình yêu tan vỡ vì sự im lặng của đôi bên. Đôi khi im lặng không phải là vàng mà là dấu hiệu cho sự kết thúc, chia ly. Cứ nói ra những điều bạn suy nghĩ, nó có thể khiến người kia tổn thương nhưng họ sẽ hiểu và cảm thông cho bạn. Nói ra thì cả hai mới có thể giải quyết và vượt qua. Không ai cũng có khả năng tiên tri hay nhìn thấu tâm can suy nghĩ của người khác như trong các bộ phim viễn tưởng. Đừng bắt người yêu mình phải hiểu mình. Tại sao phải thử thách người khác mà không nghĩ xem mình đã hiểu được về đối phương bao nhiêu.

Tình yêu luôn là một bài toán khó với vô vàn cách giải, để tìm ra đáp án có khi đi hết cả đời người bạn cũng không tìm được. Gấp lại quyển sách, những câu chuyện và cảm xúc của các tác giả như vẫn xâm chiếm trong tôi. Đây không phải là quyển sách bạn có thể đọc vội, hãy từ từ cảm nhận và suy ngẫm, bạn sẽ thấy những màu sắc mới của cảm xúc mà bạn chưa bao giờ trải nghiệm. Đó là cách tôi cảm nhận về cuốn sách này. Đừng coi ai đó là cả thế giới, vì bạn sẽ chẳng biết khi nào những điều bạn luôn trân trọng sẽ bỏ bạn đi.

Leave a Reply