Thổn thức và xúc động với cuốn tiểu thuyết Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu

Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu – cuốn tiểu thuyết thanh xuân vườn trường không khỏi khiến người đọc thổn thức và xúc động.

Tình cờ đọc được trên một diễn đàn câu nói: “Nếu tôi đã thích hoa hồng Tường Vi dẫu đẹp cũng chẳng liên quan”, thế là mình bị hấp dẫn và bồ kết ngay câu nói này và quyết định lên Fahasa để rinh “Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu” về nhà. Quả thực là mình đã rất thích cuốn sách này ngay khi vừa lật giở từng trang truyện đầu tiên ,đặc biệt đồng thời đây cũng là một trong những cuốn ngôn tình mà mình thích nhất. 

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu được chắp bút bởi tác giả Lục Xu- cái tên không còn quá xa lạ đối với các bạn đọc ngôn tình Việt Nam. Lấy bối cảnh thanh xuân vườn trường, nhẹ nhàng nhưng không kém phần hấp dẫn. Xuyên suốt bên trong cuốn sách là câu chuyện tình của Trần Tử Hàn và Vương Y Bối, từ lúc còn học cao trung (cấp 3) cho đến đại học và sau cả sau này, khi cả hai đã trưởng thành, có đủ chín chắn để nhìn lại bản thân trong những năm tháng ấy. 

Mối tình thời thanh xuân của Trần Tử Hà và Vương Y Bối trải qua thật đẹp, thật trong sáng, thuần khiết. Cả hai cùng nhau trải qua những cái “đầu tiên” của tuổi trẻ : Lần đầu tiên có cái cảm giác tim đập thình thịch khi nhìn vào đối phương, cái nắm tay vụng về, rụt ra mà tràn đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ. Hay nụ hôn đầu dại khờ, ngây ngô mà ngập tràn xúc cảm,… Cùng nhau dưới hàng hiên, thập thò lén lút nắm tay nhau trong giờ học, chỉ vì một câu nói của đối phương mà quyết tâm làm cho bằng được,… 

Hai người họ, một Vương Y Bối năng động, vô lo vô ưu, được bố mẹ nuông chiều từ nhỏ, học tập không được tốt lắm ; một Trần Tử Hàn chín chắn, điển trai, là học bá của cả cao trung. Với tính cách đối lập ấy, cả hai giống như nhưng cục nam châm trái dấu, cứ thế hút lại gần nhau… 

Mối tình nào mà không có mâu thuẫn, không có cãi vã xảy ra. Giữa Trần Tử Hàn và Vương Y Bối cũng vậy, họ cùng nhau trải qua những năm tháng cấp 3, rồi cả 4 năm Đại học. Thế nhưng sau khi tốt nghiệp, mối quan hệ của cả hai bắt đầu xuất hiện trong những vết rạn nứt, những cuộc cãi vã xảy ra thường xuyên, và rồi, cả hai cất lời chia tay, chấm dứt đi đoạn tình cảm đẹp đẽ ấy.

Thời gian như nước chảy, giống như tên trộm lặng lẽ. Sau nhiều năm kể từ ngày ấy,tình cờ gặp lại trong khi công tác, cả hai đều đã đổi thay : Vương Y Bối không còn là cô gái mỏng manh, hay khóc như trước, nay đã trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, cương nghị  ; Trần Tử Hàn trở thành một phó tổng mưu mẹo, chững chạc hơn trước rất nhiều.

Tình cảm không thể nói muốn vứt bỏ là vứt bỏ, đặc biệt là mối tình đầu – mối tình kéo dài bảy năm như vậy .Thế nên khi gặp lại nhau sau bao năm ,hai người họ đều nhận ra rằng bản thân vẫn còn tình cảm với đối phương, mỗi người từng chút, từng chút xích lại gần nhau, và cuối cùng trở về bên cạnh nhau như ngày nào. Thật là một cái kết đẹp và viên mãn cho cả hai, cho cả các độc giả, cảm ơn Lục Xu thật nhiều! 

“Không phải là cô không quên nổi Trần Tử Hàn, mà là cô không muốn quên. Cô một bên khuyên nhủ mình phải quên anh đi, nhưng một bên lại nhắc nhở mình, nếu cứ thế quên thì tình cảm bao nhiêu năm ấy còn lại cái gì để ghi lòng tạc dạ? Nếu ngay cả bản thân mình cô cũng quên, thì chuyện tình cảm coi như chẳng còn gì để nói nữa rồi.”

Ngoài cặp đôi chính ra thì cách xây dựng tuyến nhân vật phụ của Lục Xu cũng rất hoàn hảo. Mỗi người ai cũng đều có những câu chuyện riêng của mình, không ai giống ai nhưng đều có một sự liên kết vô hình mà rất chặt chẽ, không hề có cảm giác rời rạc. 

Cốt truyện tuy không quá mới lạ song cách dẫn dắt từng tình tiết của Lục Xu thật hấp dẫn, không trùng lặp với những cuốn tiểu thuyết mà mình đã đọc trước đây. Hơn nữa, cách miêu tả các nhân vật không đao to búa lớn, mặc dù các đặc điểm vẫn mang đậm chất ngôn tình nhưng không hề gây cảm giác nhàm chán cho người đọc. 

Tựa sách tuy hơi dài song rất dễ nhớ .Lúc đầu mình cứ thắc mắc tại sao Lục Xu lại đặt tên tựa là “Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu “, nhưng đến khi đọc tới dòng này ,thắc mắc của mình như được giải đáp .

“Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu anh ấy, đó là sự tự tôn duy nhất tôi giữ lại cho mình”.

Bài Review được đóng góp bởi Cộng tác viên An Nhiên Lạc (Lê Hà)

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: