Review “Gặp Lại Chốn Hồng Trần Sâu Nhất” – Bạch Lạc Mai: Sinh vì Phật, sống vì tình.

Khi đọc Gặp Lại Chốn Hồng Trần Sâu Nhất, tôi đã muốn ôm cuốn sách này và đeo một balo hành trang nhỏ, chạy ngay đến Tây Tạng, kiếm tìm bóng hình vị Phật sống của 300 năm về trước. Một sợi tóc, một vần thơ, một hạt bụi cũng được, chỉ cần đi qua con đường Ngài đã từng đi, nghe những lời hát ca tụng Ngài, để bản thân hoà vào phần không khí đã từng ôm trọn lấy Ngài.

Có lẽ trái tim của Ngài được chia thành hai phần: từ bi và ái tình. Hai phần này đã dung nạp nhau, để tạo ra Ngài – Thương Ương Gia Thố, vị Đạt Lai Lạt Ma thứ 6, người đã viết ra hai câu thơ: “Thế gian nào có đôi đường vẹn. Chẳng phụ Như Lai, chẳng phụ nàng.” Một câu hỏi thật sự khó, làm sao để vừa mang duyên với Phật, vừa luyến lưu hồng trần rộng lớn.

Hỏi Phật, làm sao để xót thương chúng sinh, phổ độ dân gian, phải chăng muốn thấu hiểu cái “tình”, thì bản thân phải nếm trải trước? Ngài được sinh ra trong một nhà nông bình thường tại thảo nguyên Monyu, nơi người dân đời đời chăn bò, uống rượu, hát tình ca, yêu đương thoả thích. Nhưng số phận sắp sẵn cho Thương Ương Gia Thố địa vị tối cao trên cung Potala. Chẳng ai quan tâm Ngài có muốn đến Potala nhận tất cả thờ cúng, tôn kính hay không? Liệu đã từng có ai hỏi Ngài có muốn sống một cuộc đời bình thường tại Monyu chân tình hẻo lánh, làm một gã chăn ngựa cả đời hát ca bên cạnh ý trung nhân xinh đẹp?

Rồi những âm mưu chính trị trên ngai Phật cũng chẳng giữ được bước chân chàng thiếu niên. Ngài bắt đầu có bí mật nhỏ, sáng làm Phật sống, đêm đội tóc giả, mặc thường phục, trở thành gã tình lang được mến mộ nhất phố Lhasa. Ngài gặp Dawa Dolma (Mã Cát A Mễ) trong quán rượu Makye Ame, và say mê người con gái này. Họ hẹn nhau hàng đêm, cuồng nhiệt và tha thiết như những người trẻ tuổi bình thường. Có một giai thoại rất hay nhưng Bạch Lạc Mai không nhắc tới trong cuốn sách này, tôi xin phép được trích tại đây: Kẻ thù chính trị của Thương Ương Gia Thố từng bắt cóc và làm nhục A Mễ, lấy chuyện này để bêu rếu Ngài, nhưng Ngài đã nói với họ rằng tất cả ô nhục chốn trần gian đều chẳng thể nào chạm được tới sự thánh khiết trong lòng A Mễ. Và Ngài đã viết “Một ngày, một tháng, một năm, một đời ấy” để tặng cho nữ thần trong trắng của lòng mình:

“Một đêm ấy, ta nghe trọn một đêm Phạn ca, chẳng vì lĩnh hội, chỉ để tìm một chút hơi thở của người.

Một tháng ấy, ta xoay qua tất cả luân kinh, chẳng vì siêu độ, chỉ để chạm đến dấu tay của người.

Một năm ấy, ta dập đầu nhận lấy bụi trần ai, chẳng vì hướng Phật, chỉ để kề cận hơi ấm của người.

Một đời ấy, ta leo qua cả Thập Vạn Đại sơn, chẳng vì tu lai sinh, chỉ để giúp người an bình hạnh phúc.

Một đêm, một tháng, một năm, một đời ấy.”

Bí mật! Dấu chân in trên nền tuyết trắng đã lật tẩy “bí mật” của Thương Ương Gia Thố. Và từ ngôi vị chí cao nhất, Ngài trở thành tội đồ. Đã mang danh Phật, sao còn vướng vào ái tình thế gian? “Một là đừng gặp gỡ, để khỏi quyến luyến nhau. Hai là đừng quen biết, để khỏi tương tư nhiều.”

Những ghi chép về Ngài bị xáo trộn ở hồ Thanh Hải năm 1706, khi Ngài bị áp giải về phía Bắc. Nhiều tư liệu nói rằng Ngài bị bệnh, đã mất ở đây. Một vài sách khác viết Thương Ương Gia Thố đã trốn thoát được. Riêng trong “Bí truyện Đạt Lai thứ 6 Tsangyang Gyatso” kể rằng Ngài đã đến mảnh đất Alxa, tiếp tục phổ độ chúng sinh, cứu giúp trần thế.

Thực ra, tôi muốn dừng ở mốc thời gian năm 1706. Tôi nguyện tin vào giả thiết Ngài đã mãi đặt chân ở hồ Thanh Hải ngày nào. Làm một vị Phật an nhàn tự tại nhất, có một tình yêu oanh oanh liệt liệt nhất, khi Ngài trai tráng trẻ trung nhất, vẫn ôm một trái tim ấm nóng, tin vào sự vĩnh hằng ái tình chốn hồng trần sâu nhất. Khi Ngài 24 tuổi.

Người đó đứng ngay tại ranh giới giữa Phật và tình, viết những vần thơ cảm động trời, cảm động đất, cảm động thế nhân. Đọc cuốn sách, cảm nhận chân tình của Ngài, cảm nhận chân tình của tác giả. Hoá ra Bạch Lạc Mai này, người con gái Giang Nam này lại dịu dàng, tha thiết yêu Ngài đến thế, vì Ngài mà tản mạn thành sách, vì Ngài mà thu thập tất cả đến Tây Tạng, đi qua đường phố Lhasa, ngồi tại quán rượu Makye Ame, tự nhủ với lòng rằng người ấy cũng từng ở đây, vào 300 năm trước, vừa là Phật sống phổ độ chúng sính, vừa là tình lang ngọt ngào nhất hồng trần.

“Gặp hay không gặp”. Cho hỏi nếu năm đó được chọn lại, Thương Ương Gia Thố có muốn đến Potala không? Có lẽ là có, vì ở đây Ngài gặp gỡ Phật, soi sáng con đường từ bi, lương thiện trong trái tim Ngài. Vậy nếu được chọn lại, Thương Ương Gia Thố có muốn gặp A Mễ không, có muốn làm một chàng tình lang lãng mạn của nàng mỗi đêm không? Có lẽ vẫn là có, chìm đắm trong tình yêu cuồng nhiệt nhất cớ chi lại chối từ? Yêu và được yêu vốn là bản năng của con người. “Nàng gặp hay không gặp, ta vẫn ở đây.”

 

“Ta muốn làm viên đá giữa hồng trần làm bờ nước, đê xanh, cầu gỗ.

Chờ đến luân hồi ước hẹn gặp nhau dưới trăng tàn khi tử đằng ra hoa.
Tử đằng ra hoa trời tàn đất tận.

Chỉ nguyện mười năm đưa đò, trăm năm chung gối, ngàn năm se duyên.”

Hoặc kiếp sau nguyện làm một đoá sen, toả hương hoa giữa bùn đất, nghoảnh đầu cười là đại mỹ nữ, nghe đôi ba câu chuyện bảy giây của cá vàng, ngắm nhìn người đi kẻ lại, cảm nhận khói lửa nhân gian.

You May Also Like

Thông tin tác giả: Thục Quyên

Chỉ là một người đọc sách đơn giản

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *