Hachiko – Chú chó đợi chờ – Khi lòng trung thành là mãi mãi

Người ta vẫn thường nói chờ đợi là hạnh phúc nhưng chỉ khi đủ yêu thương người ta mới có thể chờ đợi mà không giận hờn, oán trách. Con người có thể chờ nhau qua những giông bão cuộc đời, qua những thăng trầm của cuộc sống để đến cuối cùng nhận về những tình cảm chân thành. Thế nhưng liệu với những con vật thì sao – chúng có thể chờ người chủ của mình đến bao giờ?

Tôi vô tình nhận được cuốn sách Hachiko – chú chó đợi chờ từ một người bạn vào một ngày Hà Nội mới chớm vào thu, khi những con đường đã phủ kín mùi hương hoa sữa. Tôi đứng nép mình bên những gốc xà cừ già nua vì tuổi tác, lật giở những trang sách đầu tiên và bất chợt nhận ra điều đặc biệt từ cuốn sách ấy.

Hachiko là một chú chó akita sinh ra tại trang trại gần Odate, cách thủ đô Tokyo (Nhật Bản) gần năm trăm kilomet. Khi được vài tháng tuổi, nó đã được đưa đến sống trong ngôi nhà của giáo sư Eisaburo Ueno tại quận Shibuya khi ông đặt mua nó tặng cho con gái trong dịp sinh nhật. Thế nhưng ngay từ lần đầu gặp, vị giáo sư đáng kính đã có ấn tượng mạnh với nó để rồi chính ông là người đã cho nó cái tên ý nghĩa Hachiko.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

“Nhân vật” đặc biệt này đã làm cho cuộc sống quy củ, máy móc của giáo sư Ueno gần như thay đổi hoàn toàn.

Khi ông giáo sư nông nghiệp của trường Đại học Todai ngủ dậy, Hachiko ngồi chống chân trong bếp nhìn ông đun trà. Tiếp đó đến lượt nó, ông chủ lấy bữa sáng cho nó vào một cái bát to màu đỏ. Sau khi ngấu nghiến xong bữa sáng vào khoảng tám giờ rưỡi, con chó theo chân ông ra ga Shibuya. Khi giáo sư khuất bóng trong đám đông, nó trở về nhà và chờ ông đến năm giờ mười lăm chiều. Lúc đó, cứ như thể nó có một chiếc đồng hồ Thuỵ Sĩ trong đầu và hai tai là hai chiếc kim đồng hồ, nó bắt đầu cào cửa để bà Yaeko mở ra cho nó phóng như tên lửa ra ga”. 

Cứ như thế ngày này qua ngày khác, lịch trình đó dần ổn định với cuộc sống của họ trong gần một năm rưỡi cho đến khi giáo sư mất vào năm 1925. Cơn bạo bệnh tai biến mạch máu não đã khiến giáo sư Ueno ra đi mãi mãi khi đang diễn giảng tại trường Đại học Tokyo.

Cái chết của giáo sư Ueno có lẽ khiến nhiều người hụt hẫng và tiếc nuối. Thế nhưng những gì diễn ra sau đó lại khiến người ta tạm quên đi sự ra đi của giáo sư già đáng kính. Ngày ngày, vẫn như lúc giáo sư còn sống, Hachiko đều đứng ở nhà ga đúng giờ để chờ ông xuống tàu. Dù bao nhiêu ngày tháng đã trôi qua, dù bao nhiêu chuyến tàu đã cập bến, Hachiko vẫn không hề nản lòng, chú vẫn đứng đó, đợi và đợi.

Chẳng bao lâu sau, những người xung quanh bắt đầu để ý tới sự chờ đợi vô vọng của Hachiko đối với người chủ nhân đã qua đời của mình. Lần lượt, từ người làm vườn trước đây của giáo sư, đến giám đốc nhà ga và những người dân trong vùng đã cho Hachiko ăn và thay phiên nhau chăm sóc nó. Những người dân trong quận về sau đã mời nghệ nhân điêu khắc Teru Ando tạc cho con chó một bức tượng được khánh thành vào năm 1934. Hachiko chết vào ngày mùng tám tháng Ba năm 1935 vì bệnh giun sán tại chính ga Shibuya khi đang chờ giáo sư Eisaburo Ueno.

Gấp lại trang cuối cùng của cuốn sách, chắc hẳn nhiều người cũng giống như tôi đang tự hỏi, nhờ đâu mà một chú chó lại có sự trung thành, kiên nhẫn và bền bỉ đến vậy? Có lẽ câu trả lời chính là ở tình yêu thương mà khi còn sống giáo sư đã dành trọn cho Hachiko. Và con vật thông minh ấy hiểu được, nó cần phải làm gì để đền đáp ân tình và thể hiện sự chung thủy với người chủ của mình.

Giáo sư Ueno mất đi, và cuộc đời của Hachiko cũng dừng lại. Đó là cái kết mà nhiều độc giả mong rằng nó sẽ chẳng bao giờ xảy ra. Thế nhưng, con người hay loài vật dù có thế nào đi chăng nữa cũng không tránh khỏi quy luật tự nhiên của tạo hóa.

Và đến cuối cùng, thứ duy nhất đọng lại trong tiềm thức của con vật tội nghiệp ấy vẫn là hình ảnh “trên bờ cát vàng óng ả của một bãi biển trải dài tít tắp, vị giáo sư nông nghiệp già đang dạo bước và bên cạnh ông, đúng như ông đã trịnh trọng hứa, một chú chó đang sủa vui vẻ khi đạp chân trên sóng”.

Có lẽ đó là cái kết đẹp nhất mà nhà văn Luis Prats dành cho độc giả và dành cho chính những nhân vật trong tác phẩm của mình.

Có không ít độc giả nghĩ rằng, cuốn sách của nhà văn được xây dựng dựa trên những tình tiết hư cấu. Thế nhưng nếu có dịp đặt chân đến sân ga Shibuya của xứ sở hoa anh đào, bạn sẽ hiểu được những giá trị chân thực mà nhà văn mang đến từ tác phẩm của mình. Ở đó, hiện nay vẫn còn bức tượng đá của chú chó trung thành Hachiko. Chú vẫn đứng đó mãi mãi chờ đợi chủ nhân của mình.

Cuộc đời các nhân vật đã dừng lại, câu chuyện cũng kết thúc nhưng những giá trị nhân văn chân thành mà tác phẩm mang đến vẫn còn đọng lại mãi với các thế hệ bạn đọc. Đó là sự yêu thương đối với loài vật, là lòng trung thành và sự thủy chung đáng quý. Hachiko đã vượt ra khỏi biên giới đất nước phù tang để trở thành biểu tượng bất tử cho tình bạn đẹp. Và với những bài học quý giá đó, tôi tin chắc rằng Hachiko – chú chó đợi chờ sẽ mãi là câu chuyện đẹp không chỉ với người dân Nhật Bản mà còn đối với độc giả ở nhiều nước khác trên toàn thế giới.

Leave a Reply