Hạnh phúc từ những điều giản dị – Bài học đắt giá để trưởng thành

“Con người chỉ cần sống thôi đã là một việc có giá trị rồi. Tôi thực sự muốn được truyền tải thông điệp này qua công việc bằng lòng mến khách của mình. Cảm ơn vì đã đến, cảm ơn vì được gặp gỡ các bạn. Tôi muốn nói với từng người, từng người khách như vậy. 

Con đường mà tôi đã đi, dẫu hoàn cảnh có khác nhau, nhưng có thể trò chuyện không ngại ngùng với người đối diện, cũng khiến tôi cảm thấy thật sự vui sướng”.

Hạnh phúc từ những điều giản dị không dành cho những bạn đọc “vội”. Hãy đọc nó khi tâm trạng bạn thoải mái nhất. Tác giả Hiroshi Kamata rất biết cách chơi đùa với những con chữ khi thuật lại những câu chuyện theo ngôi kể thứ nhất ,đặc biệt hơn, người kể luôn được thay đổi để diễn tả suy nghĩ chủ quan của từng người. Có thể coi đó là một nét độc đáo nhất định, khiến cho người đọc phải thật sự chú tâm và có “trách nhiệm” với cuốn sách của mình nếu muốn hiểu vấn đề một cách tường tận nhất. Điều này rất hợp lí bởi lẽ con người ta thường chú ý đến những điều đã xảy ra,mà không biết rằng ẩn sau đó là một câu chuyện dài mà ta phải là người trong cuộc, trực tiếp trải nghiệm mới có thể thấu hiểu.

Hạnh phúc từ những điều giản dị nói về nhiều vấn đề, nhưng đáng chú ý nhất chính là 3 câu chuyện gắn liền với 3 nhân vật. Thông qua đó, tác giả muốn gửi gắm, truyền tải những thông điệp cuộc sống, mà hơn hết chính là giá trị của hai từ “cảm ơn”!

LỜI MỞ ĐẦU

“Disneyland khởi nguồn vì tình yêu, không phải khởi nguồn vì kiếm tiền”

Bối cảnh được tác giả nhắc đến trong lời mở đầu của mình chính là Disneyland. Ngày ấy, các du khách cả nước đến Disneyland để vui chơi, không ít người phải trải qua những thời khắc bất an khi phải đối mặt với thảm họa động đất nguy hiểm ngay tại công viên. Kí ức kinh hoàng ấy khiến tất cả đều nghĩ rằng, dù có yêu mến Tokyo Disneyland đi chăng nữa thì cũng chẳng đến mức thúc giục họ tiếp tục đến Disney ngày mở cửa trở lại.

Tuy nhiên, mọi thứ đã nằm ngoài dự tính.Rất nhiều người đã đến chờ từ sáng sớm để chờ đến giờ mở cửa trở lại chỉ vì một lí do duy nhất là nhắn gửi thông điệp  “Cảm ơn”. Họ cho rằng, các nhân viên ở đây mang đến lòng hiếu khách từ thực tâm mình, vượt qua ranh giới của phép cư xử thông thường.

CÂU CHUYỆN VỀ NHỮNG CON NGƯỜI Ở DISNEYLAND

Masaru, Harumi, anh em nhà Ryousuke đều dành một thứ tình cảm đặc biệt cho Disneyland vì ở đây họ nhận được những bài học đắt giá về sự chân thành, cảm thông, biết ơn và những đức tính cao quý làm nên một con người thực sự. Mỗi người đều có một câu chuyện cuộc đời riêng, và “Hạnh phúc từ những điều giản dị” mang đến cho bạn một cái nhìn tổng quan sâu sắc, để biết rằng

 “Khoảnh khắc tuyệt diệu nhất trong cuộc đời này chính là kết nối vì những người thương yêu hơn bản thân mình.”

Câu chuyện về Masaru 

Gia đình luôn là bến đỗ bình yên nhất của mỗi con người, thế nhưng Masaru chưa bao giờ nghĩ vậy. Cậu luôn cảm thấy không thoải mái mỗi khi nhắc đến gia đình, chỉ vì cậu sinh ra đã là một đứa trẻ mồ côi. Ngày Masaru được nhận nuôi cũng chính là ngày mà cậu nhận thức được rằng cậu đã bị chính bố mẹ ruột bỏ rơi. Đối với cậu, mọi việc làm thiện nguyện của người mẹ nhận nuôi mình đều bắt nguồn từ sự giả dối, cậu không nghĩ có người tốt trên thế gian này. Masaru mang theo suy nghĩ đó suốt nhiều năm dài, cho đến một ngày cậu quyết định ứng tuyển vào vị trí nhân viên ở Disneyland với lí do cực kì đơn giản: “Vì muốn kiếm tiền, muốn sống một mình”.

May mắn cho Masaru, sau một thời gian dài làm việc ở Disneyland, chứng kiến cảnh hằng ngày nhóm nhân viên công nhận nhau, khen ngợi nhau và tha thứ cho nhau, mặc cảm trong cậu đã giảm dần. Có lẽ, chính vì Masaru được nhân viên chào đón bằng tất cả sự chân thành và lòng yêu mến, nên cậu đã can đảm nhìn lại quá khứ của mình, cậu quyết định trở về thăm lại cô nhi viện năm xưa mình từng lớn lên.

Điều bất ngờ chính là, viện trưởng bây giờ vẫn sống một mình. Hóa ra, viện trưởng đã không có một gia đình thực sự. Vì mải lo cho cậu, cho những đứa trẻ khác mà bà không có cơ hội lập gia đình. Đối với viện trưởng, Masaru  và những đứa trẻ đó chính là gia đình thân yêu nhất. Masaru bỗng nhận ra rằng 

“Hạnh phúc có lẽ không phải là những điều được ban tặng mà là những điều có thể nhìn thấy”. 

Gia đình cậu tuy không cùng huyết thống nhưng điều đó thật sự không quan trọng, chỉ cần ngày ngày nghĩ về nhau thôi cũng đủ lắm rồi. Đáp lại cậu là cái vỗ vai của mẹ:

 “ Masaru, cảm ơn vì con đã được sinh ra trên cõi đời này”

Từ câu chuyện của Masaru, bạn có bao giờ cảm thấy mình may mắn vì có ba mẹ ,có những người luôn yêu thương mình hay chưa? Thực ra, chúng ta không hề cô độc trên cuộc đời này. Luôn có những người đến bên bạn, thật lòng yêu thương bạn. Hãy cảm ơn những người đó và học cách đối xử tốt với họ, bằng sự chân thành và quý trọng nhất.

Câu chuyện về Harumi

Harumi may mắn hơn Masaru bởi vì cô được sống cùng bố mẹ mình. Thế nhưng, cuộc đời cô vẫn phải đối mặt với nhiều khổ đau khi mẹ cô mắc bệnh nặng và qua đời. Điều làm cô cảm thấy nặng lòng, không cách nào nguôi ngoai được đó chính là người bố của mình. Bố cô là con người của công việc, ngay cả khi mẹ cô đã gần kề thần chết, bố cũng chẳng nhìn mặt mẹ lần cuối.

Mãi sau này, cô mới biết rằng, thực ra bố là người biết rõ về căn bệnh của mẹ nhất, nhưng vì để giữ niềm tin với vợ mình, ông đã giả vờ diễn, quyết định đi làm như mọi ngày… Ngày cô gặp lại bố ở Disneyland, trên chiếc xe lăn, bóng dáng ông đã tiều tụy đi nhiều, ông gửi cô di thư của mẹ và chiếc nhẫn mà họ đã dành cả đời tâm huyết để làm tặng cô trong lễ cưới. Thì ra, bao lâu nay cha cô đã sống không hề dễ dàng, chỉ tiếc là cô đã hiểu ra quá muộn…

Con người chắc chắn một lúc nào đó sẽ phải đối mặt với cái chết. Đến lúc đó còn có thể nói vài người cho những người quan trọng nữa hay không? Tôi biết ơn từ tận đáy lòng mình việc được sinh ra là con gái của cha, và tôi có thể nói thành lời: “Cha, cảm ơn vì chúng ta đã luôn yêu thương nhau…

Có thể nói đọc xong câu chuyện này, mình đã khóc. Harumi vì quá yêu thương mẹ mình mà suốt mấy năm trời không nhìn mặt bố. Còn bố cô, vốn dĩ là người đau lòng nhất nhưng rồi phải nén đau thương, không một lời biện minh cho mình. Họ đều rất yêu thương nhau nhưng lại không biết cách thể hiện ra bên ngoài. Ai cũng có lí lẽ, có những nỗi khổ cho riêng.

Lời cảm ơn của Harumi tuy muộn màng nhưng xuất phát từ chính sự hối hận và cả lòng biết ơn, đã làm cho cảm xúc chạm đến người đọc. Đây là một sự thành công của tác giả trong cách biểu đạt tâm lí nhân vật. Thông qua câu chuyện này, mình cũng nhận ra nhiều thứ. Nếu đã thực sự là một gia đình, chúng ta hãy một lần cùng ngồi xuống, lắng nghe, chia sẻ mỗi khi có điều gì bất đồng trong quan điểm. Đừng im lặng, đừng giữ cho riêng mình bởi có những thứ khi đã mất rồi thì khó tìm lại được…Trân trọng hiện tại cũng là một cách để hạnh phúc.

Câu chuyện về anh em nhà Ryousuke

Kentaro đang phải đối mặt với thử thách của cuộc đời: việc kinh doanh nhà hàng bên bờ vực phá sản.Mọi thứ thật không dễ dàng và anh có ý định tìm đến cái chết để gia đình có thể nhận tiền bảo hiểm. Anh viết di thư để lại cho vợ và cô con gái của mình để đến Tokyo Disneyland – nơi em rể Ryousuke đang làm việc. Kenrato muốn khuyên Ryousuke trở về nhà giúp đỡ gia đình còn anh thì sẽ mãi không bao giờ trở về nữa.

Nhưng khi nhìn vào đôi mắt lo lắng của cô con gái dành cho mình, anh đã quyết định xé tờ di thư, khao khát sống chứng kiến cô bé lớn lên và trưởng thành đã giúp anh suy nghĩ lại chuyện ngu ngốc định làm. Nhưng định mệnh lại trêu đùa anh khi ngày mà anh lên Tokyo tìm cậu em rể cũng chính là ngày thảm họa động đất tại Nhật Bản xảy ra. Đứng trước nguy hiểm cận kề, anh mới nhận ra một điều còn sống mới là quan trọng.

“Chỉ cần còn sống thì sẽ có thể làm lại được nhiều lần. Dẫu cho không còn gì, nhưng nếu còn sinh mạng thì vẫn có thể hy vọng.”

Cũng chính nhờ điều này mà anh đã tìm ra được con đường mới cho nhà hàng.

Đọc đến đoạn này, mình đã nghĩ đến một câu nói rất hay trong một cuốn sách mà mình đọc được : 

“Tuổi trẻ này không sợ thất bại, ngã rồi lại phủi bụi đứng lên. Kì thực, thất bại không đáng sợ, vấp ngã không đáng sợ, nhụt chí không đáng sợ, hèn nhác không đáng sợ, lười biếng không đáng sợ,lạc đường không đáng sợ.

Điều đáng sợ nhất là bạn đánh mất trái tim dám theo đuổi ước mơ”.

Đôi lúc bạn muốn chết đi như một cách để chạy trốn khỏi những thử thách khó khăn của cuộc đời. Nhưng bạn hãy nhớ rằng, bạn không chỉ sống cho mình bạn. Vẫn còn rất nhiều người cần bạn trên cuộc đời này. Vấp ngã có là gì? Thất bại có là gì? Hãy chia sẻ khó khăn với nhau, quan trọng là bạn phải sống, còn mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi !

LỜI KẾT

Chỉ là những câu chuyện thường ngày, nhưng nhìn chung, cuốn sách Hạnh phúc từ những điều giản dị vẫn rất thu hút. Cảm xúc chân thật, cốt truyện được nhấn nhá bởi nhiều chi tiết lạ, gây được ấn tượng với người đọc. Điểm sáng của những câu chuyện này chính là ma thuật cô đọng lại trong hai từ “Cảm ơn”. Mục đích sống của con người không phải là kinh doanh, kiếm tiền mà chính là để con người gần gũi với nhau hơn và Disneyland chính là nơi để tất cả nhận ra điều đó.

Trong cuộc sống hàng ngày, đôi khi chúng ta vẫn xem nhẹ lời Cảm ơn bởi nhiều lí do khác nhau. Một số sợ rằng đó là sự khách sáo không nên có, hay đơn giản vì suy nghĩ xuề xòa trong giao tiếp đã khiến nhiều người quên mất điều này làm cho khoảng cách giữa người với người trở nên xa lạ. 

Hơn hết, con người phải biết giúp đỡ nhau vươn lên trong cuộc sống. Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, hãy cùng nhau cố gắng, hãy nở nụ cười thật tươi và nói lời cảm ơn chân thành đến cuộc đời bởi đã cho ta cơ hội để trải nghiệm. Và thực sự, hạnh phúc không ở đâu xa xôi mà Hạnh phúc từ những điều giản dị nhất.

Bài viết được đóng góp bởi Cộng tác viên Lê Ngọc Trinh

3 Comments

  1. Linh Bùi
  2. mori ran

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: