“Hậu Cung Như Ý Truyện” – Về Nhân Vật Ô Lạp Na Lạp Như Ý Trong Nguyên Tác Và Trên Phim

Nhân dịp tròn ba năm Hậu cung Như Ý truyện được phát sóng, tớ lại cặm cụi cày bừa cái bộ siêu phẩm cung đấu này. Không phải bộ phim gần chín mười tập trên Youtube đâu, mà là nguyên tác của nó, bộ tiểu thuyết cung đấu “Hậu Cung Như Ý truyện” của nhà văn Lưu Liễm Tử – Người đồng thời cũng là biên kịch của bộ phim truyền hình cùng tên này.

Mua sách của Lưu Liễm Tử trên Tiki

Tiểu thuyết “Hậu cung Như Ý truyện” là hậu bản của bộ phim là siêu phẩm cung đấu đình đám năm 2012 “Hậu cung Chân Hoàn truyện”, chứ không phải phần sau của tiểu thuyết nguyên tác. Ban đầu, nguyên tác “Hậu cung Chân Hoàn truyện” viết về một triều đại giả tưởng, với những nhân vật vốn không hề có thật trong lịch sử. Khi chuyển thể thành phim, biên kịch đã áp cốt truyện giả tưởng ấy vào triều đại nhà Thanh, thời vua Ung Chính. Cái kết của bộ phim này mới là nguồn cảm hứng để tác giả Lưu Liễm Tử đặt bút và tiếp tục viết về câu chuyện của những người phụ nữ trong chốn thâm cung Thanh Triều.

“Như Ý Truyện” (Cả nguyên tác lẫn bản chuyển thể) lấy bối cảnh những sự kiện xảy ra ngay trong những cập cuối của “Chân Hoàn Truyện”, khi hoàng đế Ung Chính băng hà, Bảo thân vương Hoằng Lịch lên ngôi, lấy niên hiệu là Càn Long, mở ra một triều đại mới, cũng mở ra một mùa cung đấu hấp dẫn mới.

Nhưng dù có chung một mẹ, tiểu thuyết và bản phim vẫn có nhiều điểm khác biệt. Có thể là do phim đã bị buộc phải cắt gọt và thay đổi theo những yêu cầu khắt khe của cục điện ảnh, cũng có thể biên kịch và đạo diễn muốn thổi một luồng gió mới vào phim. Sau khi đã mất hai tuần để cày hết bộ sáu quyển “Hậu cung Như Ý truyện”, tớ nghĩ mình cần phải viết ra vài dòng về hai phiên bản của nhân vật chính Ô Lạp Na Lạp Như Ý (Tên cũ là Thanh Anh) trong cả truyện và phim, về sự khác biết của hai nàng, và cách hai nàng gây ấn tượng với tớ.

Đầu tiên là về mối quan hệ giữa Hoằng Lịch -Thanh Anh. Ở trên phim, hai người là thanh mai trúc mã, quen biết và đem lòng cảm mến nhau từ khi xem chung vở “Tường đầu mã thượng” lúc còn nhỏ. Thanh Anh cố tình để trượt khỏi vòng tuyển chọn phúc tấn của Tam A ca Hoằng Thời, chỉ vì Hoằng Lịch đã ngỏ ý sẽ chờ cô. Còn Hoằng Lịch lần đầu tiên cầu xin hoàng đế, lại là xin cho mình được cưới Thanh Anh.

Người thiếu niên lang và tiểu cô nương năm đó chỉ một lòng muốn ở bên nhau, bất chấp tất cả. Thứ tình cảm đẹp đẽ ấy đã trở thành chấp niệm của Như Ý, khiến mãi sau này nàng ở trong cung cấm, chịu bao nỗi đắng cay vẫn luôn mong nhớ. Ngay từ đầu, trong mắt của Hoằng Lịch, Thanh Anh đã là người đặc biệt. Họ cưới nhau vì tình yêu, một điều gần như là quá xa xỉ trong gia tộc đế vương thời đại ấy. Tình cảm thời niên thiếu ấy được khắc họa trên phim rất sâu đậm, để đến khi nó mất đi, người xem mới khắc khoải tiếc thương.

Cuộc hôn nhân của Thanh Anh – Hoằng Lịch trong nguyên tác lại mang đậm màu sắc chính trị hơn, khi Hy Quý Phi Chân Hoàn – mẹ nuôi của Hoằng Lịch chủ động yêu cầu chàng nạp Thanh Anh về làm trắc phúc tấn (vợ bé) sau khi nàng bị Tam A ca Hoằng Thời từ chối (Chi tiết này đã được nhắc đến trong film “Chân Hoàn truyện”). Hoằng Lịch ban đầu lấy Thanh Anh về chỉ vì xuất thân Ô Lạp Na Lạp Thị cao quý của nàng, để hắn có thêm một chỗ dựa vững chắc trong cuộc tranh giành ngôi vua. Mãi vài năm sau, Hoằng Lịch mới bị tính cách của nàng làm cho động lòng, mới bắt đầu thật tâm yêu thương nàng. Tuy nhiên, chân tình ấy không biến Thanh Anh của nguyên tác trở thành quá đặc biệt. Nàng vẫn như bao phi tử khác, luôn thấp thỏm bất an dò đoán thánh ý, không dám đùa giỡn với tâm ý nhà vua, cũng chẳng dám dựa dẫm quá sâu vào sự sủng ái có thể mất đi bất cứ lúc nào.

Do tớ xem Như Ý truyện trước rồi mới đến người chị “Chân Hoàn Truyện”, nên lúc nhân vật Thanh Anh xuất hiện, tớ suýt bật ngửa vì độ trẻ trâu, ngúng nguẩy của nhân vật này. Thanh Anh cách cách trong “Chân Hoàn truyện” không hề giống với một Thanh Anh tinh nghịch đáng yêu nhưng không kém phần thông tuệ của Châu Tấn. Ngay từ ban đầu, kể cả khi còn rất trẻ, nhân vật của Châu Tấn đã thể hiện được vẻ bình thản đầy trí tuệ của một nữ nhi xuất thân cao quý, chút lém lỉnh đáng yêu của một cô gái nhỏ cũng như vẻ hiền thục thấu hiểu của một trắc phúc tấn. Kiểu nhân vật như vậy, ngay lập tức sẽ khiền người ta thấy cảm mến.

Sau này khi đọc “Như Ý truyện” tớ mới gặp lại được Thanh Anh của “Chân Hoàn truyện” ngày ấy, cô cách cách kiêu ngạo, không sợ trời chẳng sợ đất, dám yêu dám hận. Ngay cả khi gia tộc thất thế, cô cũng không mất đi cái ngạo khí của một người được sống trong nhung lụa, được yêu thương. Tất nhiên, Thanh Anh của nguyên tác không phải là kẻ ngốc, nhưng cô cũng không phải người đã thông triệt mọi thứ ngay từ đầu. Điều này cũng dễ hiểu với xuất thân là một cô cách cách nhỏ không hiểu sự đời của cô.

Sự trưởng thành của Thanh Anh trong nguyên tác ở giai đoạn đầu được thể hiện rất rõ ràng, sau vài biến cố từ nhỏ đến lớn, cô mới dần học được cách thu bớt tính khí của mình lại, nhẫn nhịn trước những trò khiêu khích của người khác, cũng tự biết tìm cho mình một chốn nương tựa mới sau khi cô mẫu ra đi.

Suốt cả bộ phim, ta luôn thấy Như Ý của Châu Tấn thế hiện rằng bản thân không hề có mong ước gì khác ngoài tình yêu của Hoằng Lịch, được cùng trường phu kết tóc đồng tâm. Như Ý đạm mạc, hiền hòa, khá bị động trong một vài chuyện và không bao giờ chủ động hại ai. Tất cả những lần nàng ra tay đều là phản lại đòn của người khác hãm hại, và hầu như đòn của nàng luôn chỉ đánh đúng vào người hại nàng, không hề làm liên lụy đến người khác.

Giữa chốn hậu cung hiểm ác, bàn tay nàng vẫn sạch sẽ, tâm hồn nàng vẫn an nhiên thản thơi, giống như bông hoa sen không hề vướng mùi bùn, cũng giống như lời thái hậu đã từng nói “Ân sủng cũng được, quyền thế cũng được, hậu vị cũng được, cô ấy đều không để trong mắt, chỉ làm tròn tình nghĩa đến cùng, chỉ mong một kết cục thiện ác hữu báo sinh tử vô hoán”. Đến cuối cùng, nàng vẫn giữ được bổn tâm của mình, rời đi tự nhiên tự tại.

Những điều như thế lại không thể dùng để nói về Như Ý của nguyên tác. Nàng nhiều khuyết điểm hơn, để tâm đến nhiều thứ hơn, tàn nhẫn hơn, dứt khoát hơn, và vì thế cũng con người hơn. Điểm tương đồng lớn nhất của hai nàng chính là tình cảm dành cho hoàng đế, mong muốn cùng hoàng đế nhất tâm đến già.

Nàng cũng là một người mang đầy thiện tâm, nhưng thiện tâm này dù có lớn đến mấy cũng bị chốn hậu cung tranh đoạt mài mòn đi ít nhiều. Như Ý trong nguyên tác cũng không phải người vô dục vô cầu như nguyên tác, nàng cũng mong muốn được trở thành hoàng hậu, mong muốn tiếp bước vinh quang gia tộc trước kia. Cũng vì tình cảm của hoàng đế với Như Ý trong nguyên tác không sâu sắc như trên phim, Như Ý phải dựa vào bản thân của mình nhiều hơn.

Người khác hại nàng, nàng chỉ có thể tự mình mưu tính trả thù, ngoài Hải Lan, chẳng ai thật tâm giúp đỡ nàng. Tay nàng cũng nhuốm máu, nàng từng giết người vô tội và cũng phải dành cả đời để hối hận vì việc đó. Cách nàng ra đi cũng quyết tuyệt hơn nhiều so với nguyên tác, nó giống như một sự tuần hoàn với cô mẫu của nàng vậy, khiến người đọc không khỏi xót xa.

Cả nguyên tác và phim chuyển thể của Hậu cung Như Ý truyện đều là những tác phẩm khá xuất sắc ở thể loại của nó. Với phim truyền hình, chắc chẳng cần nói nhiều thì những khán giả đam mê dòng phim cung đấu trong ba năm qua đã xuýt xoa đủ về sự chế tác tỉ mỉ, nội dung hấp dẫn, nhưng tầng ý nghĩa sâu sắc cũng lối diễn xuất đầy lôi cuốn của các diễn viên rồi. Tất nhiên, sự thành công của phim phần nhiều cũng dựa vào cốt truyện của nguyên tác, một câu chuyện đồ sộ, hấp dẫn với những nhân vật có chiều sâu. Lưu Liễm tử đã thể hiện rằng dù với cương vị là biên kịch hay nhà văn, bà vẫn luôn xuất sắc. Nếu Như Ý trong phim khiến tớ khâm phục, thương tiếc thì Như Ý trong truyện khiến tớ cảm thông xót xa. Suy cho cùng, đã là nữ nhân trong cung, có ai mà không khổ?

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: