Hố – Khi Vận Xui Đeo Bám Mãi Không Buông

Nếu có một ngày nào đó, cậu cảm thấy bản thân mình quá sức xui xẻo, xui đến không thể xui hơn được nữa, xui đến thiên địa thất sắc vạn vật nan dung, tớ mong các cậu có thể bỏ chút thời gian để làm quen với Stanley Yelnats – vì ít ra cậu ta và các cậu cũng có chút điểm chung nào đó, nằm ở việc may mắn đã không thả thính với các cậu, hoặc có thả thính, sau đó quay mông bỏ đi dông tuốt.

Tớ không rõ liệu Stanley của chúng ta có thể may mắn hơn ai đó không, khi cả gia tộc của cậu ta đã bị ếm một lời nguyền xui xẻo, từ đời “cụ – tổ – ăn – trộm – lợn – chết – tiệt – xấu – xa – bẩn – thỉu” đến đời cháu chắt chút chít như Stanley đều vướng phải những chuyện trời ơi đất hỡi. Nói ra thì lại bảo mê tín, chứ trình độ gặp xui xẻo của nhà Yelnats không chỉ nằm sương sương ở mấy việc như ra đường đáp phải mìn hay đi cầu hết giấy, mà là những vận rủi có thể tán gia bại sản như ông cậu, cụ cố cậu và ba cậu, hay thậm chí mang tội oan, như trường hợp của cậu bé Stanley tội nghiệp này đây. Chỉ vì đôi giày rơi trúng đầu, mà trùng hợp thay đó lại là đôi giày của một cầu thủ nổi tiếng, cái tội ăn cắp đã chụp vào đầu cậu, nhận tiện kéo theo một kỳ lao động công ích ở một phiên bản nhà tù thanh thiếu niên đội lốt trại hè tên là “Trại Hồ Xanh”.

Tại “Trại Hồ Xanh” Stanley được làm quen với những cậu bé cùng trại, phải chịu sự đối xử khắc nghiệt từ người xung quanh, cũng như phải lao động cật lực trong môi trường khắc nghiệt của khu trại. Việc của cậu và những trại viên khác là đào những cái hố, hết cái hố này đến cái hố khác, đào đến khi cái hố đạt độ sâu tiêu chuẩn rồi lại tiếp tục đào một cái hố mới, cứ như vậy lặp đi lặp lại công việc có vẻ vô nghĩa ấy ngày qua ngày. Nghe thôi tớ cũng đã thấy khốn khổ thay cậu ta rồi.

Liệu Stanley sẽ làm gì trước nghịch cảnh ấy? Những con người cầm đầu khu “Trại Hồ Xanh” đang tìm kiếm điều gì từ những cái hố? Sự xui xẻo của Stanley cùng gia tộc của cậu ta có thật sự bắt nguồn từ vụ bội tín của ngài “cụ – tổ – ăn – trộm – lợn – chết – tiệt – xấu – xa – bẩn – thỉu” hay không? Và liệu cậu bé đáng thương của chúng ta có thể hóa giải sự đen đủi đã đeo theo cái tên Stanley Yelnats suốt trăm năm qua được không? Chà, đương nhiên là… các cậu đọc truyện sẽ rõ ràng ngay thôi. Tin tớ đi, tớ đã bị cuốn truyện này thuyết phục một cách hoàn toàn đấy!

Câu chuyện của Stanley cùng sự xui xẻo của cậu ta đã khiến tớ củng cố thêm niềm tin rằng chỉ cần một tác giả có đủ tài năng, ông ây hay cô ấy có thể khiến một câu chuyện thiếu nhi dài chưa tới hai trăm trang sách trở nên vô cùng đặc sắc. Louis Sachar có lối kể chuyện và cách sắp xếp những tình tiết trong câu chuyện cực kỳ gọn gẽ và thông minh. Mọi chi tiết nếu đã xuất hiện trong cuốn sách thì đều mang theo những dụng ý riêng, tựa như những mảnh ghép khít khao của một bức tranh lớn.

Đan xen vào mạch truyện chính của Stanley còn là hai, ba dòng thời gian quá khứ được rải rác suốt cuốn sách, nhuần nhuyễn hơn chị tớ đan khăn tay nữa. Tuy có thể tạm thời cậu sẽ chưa hiểu vì sao tác giả lại chêm thêm đoạn đó vào mạch truyện chính, nhưng tớ tin là cách kể chuyện rõ rang dễ hiểu đậm chất văn học thiếu nhi của tác giả sẽ không khiến cho cậu phải rối rắm quá lâu đâu. Cứ kiên nhẫn, kiên nhẫn đọc đến cuối, tớ tin là câu chuyện đơn giản mà độc đáo này sẽ không làm cậu phải thất vọng. Ví như tớ, lúc đọc đếm khúc cuối cùng, tớ vỗ đùi đen đét vì thỏa mãn không biết bao nhiêu lẫn nữa. Cái cảm giác mọi thứ đều on point đều hợp lý nó mới sướng làm sao.

Không chỉ có một câu chuyện hay, những ý nghĩa nhân văn được câu chuyện ấy chở theo cũng rất dễ hiểu dễ thấm. Người ta nói rằng đây là câu chuyện về sự may mắn và lòng tốt, lúc đọc khúc đầu còn hơi nghi ngờ. Stanley rõ ràng là một cậu bé tốt bụng đáng yêu, tại sao cậu ta luôn luôn phải chịu xui xẻo? Vậy thì lòng tốt liệu có giúp được gì cho cậu ta, cho tớ và cho cậu hay không? Nếu việc đối xử tốt với người khác không hề làm ta may mắn lên, vậy thì tiếp tục đối xử tốt với người khác để được cái gì?

Tác giả sẽ không vội vàng trả lời những câu hỏi đó, mà nhường phần chiêm nghiệm đáp án lại cho tớ và các cậu, khi chúng ta gấp cuốn sách lại và suy nghĩ về nó. Bài học muốn truyền tải nhờ thế mà cũng không còn dáng vẻ đao to búa lơn hay giáo điều khó nuốt, những thông điệp cần nhắn nhủ cũng dễ dàng đến được đúng nơi cần đến hơn. Thực ra, thông điệp của tác phẩm cũng không phải quá mới, chỉ là việc nhìn nó qua một lăng kính khác, một câu chuyện khác sẽ ít nhiều mang theo những điểm thu vị riêng thôi.

Lúc đầu tớ mua cuốn sách Hố này là vì cái bìa, nói thật với các bác chứ hình bạn nam chính in trên bìa nó lại đẹp trai đúng gu tớ quá cơ. May làm sao, sự nông cạn của tớ đã không phải trả giá. Trái lại, tớ còn cảm thấy hời vô cùng khi với số tiền vừa phải đã bỏ ra, tớ lại được thưởng thức một câu chuyện hay đến vậy. Đừng nhìn độ dày của nó mà coi thường, Hố là một cuốn sách vô cùng xuất sắc đấy nhé!

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: