Hoàng tử bé- Hành trình tìm lại ”đứa trẻ” trong mỗi chúng ta

Hoàng t– Thoạt nghe cứ ngỡ là cuốn sách dành cho trẻ em. Lật vài trang đầu với các nét vẻ ngộ nghĩnh hồn nhiên, bạn sẽ càng khẳng định điều đó.

hoàng tử bé
hoàng tử bé

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Tuy nhiên đây lại là cuốn sách dành cho mọi lứa tuổi. Và đặc biệt, câu chuyện sẽ càng sâu sắc hơn đối với những người trưởng thành- những người đã từng là trẻ con. Thế nên nó cực kỳ được lòng đọc giả lớn tuổi.

Hơn hết, người lớn sẽ được nhắn nhủ về những sự thật đơn giản đằng sau những gì được ‘’tính’’ trong cuộc sống. Những sự thật chỉ được nhìn thấy dưới góc nhìn của những đứa trẻ.

Để rồi “Người ln tht là l” với chính những đứa trẻ của họ.

Ngôn ngữ và chủ đề xuyên suốt câu chuyện có lẽ sẽ chỉ thoáng qua đầu của những đọc giả trẻ, hiển nhiên chẳng để lại dấu vết gì, không khác nào những câu chuyện thiếu nhi khác, chỉ để đọc vui lúc buồn chán.

Có điều, với những người đã trải nhiều, sẽ thấu được tất cả.

“Người ta chỉ nhìn thấy rõ với trái tim. Điều gì cốt lõi thì vô hình với đôi mắt.’’

Tôi không dám nhận mình là người trải nhiều, tôi cũng không nghĩ mình đã hiểu hết câu chuyện. Và tôi biết mình sẽ còn đọc lại nó nhiều lần, như cuốn Nhà giả kim vậy. Mỗi lần đọc sẽ ngộ thêm một điều mới.

Hoàng t mở đầu bằng một bức tranh thuở nhỏ của tác giả. Bức tranh về ‘’con trăn bụng đóng’’ luôn bị người lớn nhìn thành cái mũ. Rồi lại cải tiến bằng ‘’con trăn bụng mở’’ nhưng chẳng ai quan tâm.

ảnh từ Hoàng tử bé

Con trăn bụng đóng của tác giả

Ông không vẽ ra một thời thơ ấu đầy ắp tiếng cười, thay vào đó ông thừa nhận nỗi buồn và sự cô đơn thời thơ ấu.  Để rồi ước mơ thành họa sĩ mới chớm nở đã chấm dứt năm lên sáu. Cho đến khi lớn lên, ông vẫn không quên mọi thứ khi còn là một đứa trẻ.

Sau này ông trở thành một phi công bay cùng trời cuối đất. Không may một lần gặp nạn tại sa mạc Sahara, ông đã có cuộc gặp gỡ tình cờ với Hoàng tử bé– chàng trai đến từ tiểu hành tinh B612.

Hoàng tử bé là ai

Cậu bé chính là người đầu tiên và cũng là người duy nhất nhìn ra bức tranh con trăn bụng đóng của ông. Nó không phải là chiếc mũ như người lớn nói.

Và giữa sa mạc đầy khắc nghiệt, ông đã lắng nghe câu chuyện về chuyến phiêu lưu của cậu bé như những người bạn. Một cách thấu hiểu và chân thành.

Hành tinh của hoàng tử chỉ vừa bằng một ngôi nhà nhỏ. Hằng ngày cậu ngăn chặn những hạt giống của cây bao báp phát triển. Đến một ngày khi gió gieo cho anh một hạt giống bí ẩn. Sau quá trình chăm sóc, hạt giống ấy trở thành một cây bông hồng đáng yêu. Cậu yêu mến nó vô cùng. Rồi một ngày, khi phát hiện ra nó nói dối, cậu đã mất lòng tin và quyết định rời khỏi hành tinh của mình để tìm ra ý nghĩa thực sự của cuộc sống.

Chuyến phiêu lưu của hoàng tử bắt đầu.  Qua mỗi hành tinh , gặp mỗi con người khác nhau, hoàng tử lại để  cho chúng ta nhiều thông điệp:

  • Đặc biệt ta thấy rõ một thế giới đầy “cứng nhắc” gắn mác nghiêm túc của những ‘’người lớn’’:
  • Nhà vua thì ra lệnh và dùng mệnh lệnh một cách cứng nhắc, yêu quyền lực một cách mù quáng và ngu ngốc
  • Người huyễn tưởng thì chỉ sống bằng sự ca tụng của người khác, do đó chẳng bao giờ nghe góp ý của người khác
  • Những kẻ nghiện lại tạo cho mình lý do hết sức vô lý để thêm nghiện
  • Thương nhân lại yêu con số một cách mù quáng, làm những việc không biết để làm gì

……..

Và cứ thế đi qua sáu hành tinh khác nhau, bằng sự hồn nhiên và trí tuệ của mình, Hoàng tử đã đi đến kết luận rằng ‘trưởng thành’ khiến thế giới trở nên phc tp hơn thc tế.

Phải nói rằng những hình ảnh được tác giả sử dụng rất tinh tế để mô tả thế giới máy móc của con người. Con người cứ sinh ra rồi lớn lên theo một khuôn mẫu định sẵn và rồi họ quên đi lẽ sống của riêng mình. Người ta cứ cho mình là lớn, là trưởng thành nhưng những thứ họ làm thật sự rỗng tuếch, và tất cả chỉ là những cái khuôn mẫu vô lý.

Cuối cùng, hoàng tử đặt chân đến Trái đất, cậu tình cờ gặp một vườn hoa hồng- một lần nữa  cậu thất vọng bởi vì cậu  đã từng tin rằng hoa hồng của mình là độc nhất vô nhị.

Song rất may mắn, tại đây, cậu đã gặp được một con cáo- một con cáo không giống trăm ngàn con cáo khác, bởi vì nó đã được cảm hóa. Chính con cáo đã dạy cho cậu biết những điều cốt lõi trong cuộc sống chỉ có thể nhìn thấu bằng trái tim.

Chính nó cũng cho cậu thấy rằng, chính thời gian cậu đánh mất với bông hoa đã làm cho nó trở nên quan trọng. Và quan trọng nhất, tình yêu làm cho một người chịu trách nhiệm với chính họ. Hoàng tử bé nhận ra mặc dù có rất nhiều hoa hồng, nhưng không bông hoa nào giống bông hoa của cậu. Và đã đến lúc cậu phải quay về và chịu trách nhiệm với bông hoa của mình.

Hoàng tử bé

‘’Người ta chỉ hiểu những gì họ đã cảm hoá. Con người chẳng còn thời gian để hiểu bất cứ chuyện gì. Họ mua mọi thứ được làm sẵn ở các cửa hàng. Mà có mấy người bán hàng bè bạn đâu, cho nên con người chẳng còn bạn bè.’’

Nghe có đau lòng không cơ chứ!

Sau tất cả nhân vật Hoàng tử bé là một trong những điều còn đọng lại trong lòng sau khi đóng quyển sách lại. Nhân vật này là hiện thân của đứa trẻ trong mỗi chúng ta.  Nó như một lời nhắc nhở: Chúng ta đã từng là những đứa  trẻ, hãy thấu hiểu và lắng nghe những đứa trẻ.

Sống như một đứa trẻ, ta sẽ tìm được lẽ sống riêng mình!

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: