Hội Nữ Sinh Tai Tiếng- Những Quý Cô Phá Án – May Mà Tớ Chưa Mất Hy Vọng Với Trinh Thám Hài Hước

Thân là một đứa thích được cười ngoác miệng trong lúc đọc sách, tớ luôn không thế nào ngăn được tầm mắt của mình hướng về những tác phẩm được quảng cáo là có lối hành văn hài hước, dí dỏm hay tất cả những gì đại loại thế. Vậy nên, chẳng lạ gì khi tác phẩm best seller của Đinh Tị này đã tìm được cách để len lỏi vào tâm trí tớ, thông qua một nùi ám thị từ facebook và những lời quảng cáo hết sức catchy từ đủ mọi nguồn. Tất nhiên lầ tớ không dễ bị gục ngã đến thế, trước khi mua em nó, tớ cũng đã có vài tháng lăn tăn hết từ cái bìa trẻ con, cái tên dài thòng hay những review chẳng mấy tích cực.

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Ngoài ra, trước khi đọc quyển này, tớ đã có một trải nghiệm siêuuuuuu tồi tệ với một cuốn trinh thám hề hước khác là “Cẩm nang đốt nhà các văn hào New England”. Trải nghiệm đó tồi tệ đến mức sớm thôi, các cậu sẽ nhìn thấy bài bash tơi tả cuốn đấy được đánh máy bởi đôi bàn tay đầy nghiệp tụ này. Vì những lẽ đó, tuy cuối cùng tớ vẫn không chiến thắng được nỗi tò mò mà lụi hụi đi mua Hội Nữ sinh tai tiếng, nhưng đó đã là chuyện sau khi cuốn này được sale khá sâu, cộng thêm một cái mã khuyến mãi nữa, để giảm thiệt hại xuống mức thấp nhất có thể. Trộm vía, trải nghiệm này khá êm, không gây bực mình và thậm chí còn khiến tớ tràn đầy hứng thú nữa.

Những trước khi gật gù khen ngợi sự hay ho của tác phẩm này, cho phép tớ dành ra vài dòng để phàn nàn về cái tựa đề vừa dài dòng lại chẳng hề cool ngầu của tác phẩm này, kể cả cái tựa tiếng Việt lẫn cái tựa gốc (The Scandalous sisterhood of Prickwillow Place). Cách đặt thêm tựa phụ dài thòng “Những quý cô phá án” của tựa Việt cứ tuồng như một cuốn trinh thám cho trẻ con từ những năm 80 của thế kỉ trước, trong khi từ “Scandalous” (hay “Tai tiếng” trong bản dịch) lại có vẻ hơi sai sai khi nói về những nhân vật chính của chúng ta.

Nói sâu hơn thì sẽ thành spoil mất, nên tớ sẽ chỉ để cái vấn đề chỏng chơ ở đây, cốt để thể hiện chút trái tính dở hơi của mình thôi. Thêm nữa, tớ nghĩ Đinh Tị nên đầu tư hơn nữa về mảng bìa của mình. Sách của họ có chất lượng rất tốt, nhưng những cái bìa trẻ con ấy dường như đang góp sức không nhỏ trong việc ngăn những tác phẩm chất lượng của họ tìm tới những độc giả già đầu hơn. Ít ra thì tớ nghĩ thế.

Vậy, sau khi lờ đi cái tựa và cái bìa, tớ đã nhận được gì? Đầu tiên là một câu chuyện nhìn tổng thể thì đơn giản nhưng đã được khéo léo bù đắp bằng cách triển khai cuốn hút và gọn gàng. Mọi thứ bắt đầu bằng một tình huống không hẳn là lạ, nhưng khá khó đỡ: Một ngôi trường nữ sinh tư thục đột nhiên bị đe dọa phải giải thể, sau khi bà hiệu trưởng khó ưa và cậu em trai bẩn bựa của bà ta bất thình lình lăn cổ ra chết ngay trong bữa tối mừng sinh nhật cậu em. Đối diện với nguy cơ bị gửi trả về nhà để rồi phải xa nhau mãi mãi, bảy nữ sinh trong ngôi trường này đã đi đến một cái quyết định hết hồn con chồn:

1. Giấu nhẹm hai cái chết này đi, tự điều hành trường học với tinh thần every thing gonna be daijobu

và 2. Tìm cho ra đứa nào đã đi đầu độc hai người lớn khốn khổ này.

Nếu đến khúc này mà các cậu bỗng cảm thấy hơi lợn cợn về tư cách đạo đức cũng như mạch sóng não của những cô nữa sinh chỉ 14, 15 tuổi này thì các cậu không cô đơn đâu, tớ cũng thế. Thật chẳng bình thường chút nào khi điều đầu tiên mà bảy cô gái này nghĩ đến sau khi thấy cái chết xảy ra lại là lo lắng về tương lai của mình, để rồi thuyết phục nhau giấu béng vụ động trời này đi trước những cái mũi tọc mạch nhất của dân vùng đấy, thay vì hốt hoảng đi báo cảnh sát như cách những quý cô bình thường sẽ làm. Nhưng thật ra, nếu không có sự bất thường ấy thì câu chuyện phía sau, cái bám sát vào hai quyết định của các cô gái, sẽ chẳng thể nào triển khai được. Viên gạch méo mó ban đầu đó là tiền đề tạo ra biết bao tình huống đặc sắc, khi những khúc ôm cua thình lình cứ liên tục nhảy ra bán hành túi bụi làm các cô gái liểng xiểng.

Tất nhiên, hai vấn đề đặt ra của cốt truyện (Giấu giếm xác chết và truy tìm hung thủ) không phải đều được hoàn thiện mĩ mãn. Cá nhân tớ thấy tác giả đã làm tốt hơn trong việc tạo ra những tình huống oái oăm thách thức tài ứng biến và sự dũng cảm của các cô gái. Tớ thích xem cái cách mà những nữ sinh quái chiêu này phải vật lộn với hàng đống nguy cơ lộ tẩy hơn là thực sự chú tâm vào vụ án. Thành thật mà nói, vụ án trong tác phẩm này là một vụ án tương đối đơn giản, quá trình suy luận để lôi cổ hung thủ ra ánh sáng không được khai thác nhiều (Vì rõ ràng là họ đang sứt đầu mẻ trán để cố tỏ ra là mình ổn nhưng sâu bên trong nước mắt là biển rộng mất rồi), dẫn đến việc khi tới khúc công bố kẻ thủ ấc, tớ vẫn còn khá nhiều điều lấn cấn, kiểu như mình đã bỏ lỡ điều gì đó. Nếu gọi đây là một tác phẩm trinh thám hài có yếu tố hước thì tớ thấy không hợp lý lắm, vì nồng độ hài hước rõ là đậm đà hơn. Tất nhiên, đâu thể đòi hỏi gì quá cao siêu ở một tác phẩm thuần giải trí, từ một nhà văn vốn không mạnh về trinh thám như Julie Berry (tớ biết bà ấy qua hai tác phẩm nữa là “Lovely War” và “Con đà điểu của hoàng đế”, chẳng cái nào là trinh thám cả).

Tất nhiên, do đã có sự điều chỉnh lại kỳ vọng trước khi đọc cuốn sách này, nên tớ không thấy thất vọng gì cả. Trái lại, tớ và em nó đã khá vui vẻ với nhau. Tớ hoàn toàn phải lòng khiếu hài hước duyên dáng của tác giả, khi nó được thể hiện thông qua cái nhìn vừa trẻ con vừa sắc sảo của những cô nữ sinh đang tuổi mới lớn. Những câu đùa, những lời mỉa mai hay những cách diễn đạt ngộ nghĩnh tràn ngập trong từng câu chữ nhưng không hề phô phang hay lố lăng mà còn khiến trải nghiệm của tớ trở nên dễ chịu hơn (Hơi có lỗi một chút).

Công này không chỉ của tác giả mà còn ở cái tài dùng từ của dịch giả nữa. Các tình tiết cũng tới lui với một nhịp độ vừa đủ, không quá dồn dập khiến người đọc ăn không tiêu, nhưng cũng không hề lan man vô định như “Cẩm nang đốt nhà các văn hào New England”. Mọi thứ tới lui nhịp nhàng và gọn ghẽ, gói lại thành câu chuyện hoàn chỉnh chỉ hơn ba trăm trang, hoàn toàn dễ xử lý và thân thiện với môi trường. Đặc biệt, nếu cậu để ý đến đoạn giới thiệu nhân vật ở đầu quyển sách, cậu sẽ thấy nó là một đoạn khá đặc sặc và độc đáo. Tớ phải thừa nhận là tớ đã high lên một tầm cao mới sau khi đọc xong phần giới thiệu nhân vật đầy hứa hẹn đấy.

Nhân nhắc đến hệ thống nhân vật, hầu như mọi người góp mặt trong cuốn sách này cũng đều được cho đất diễn để thể hiện. Tất nhiên, với một số lượng khá đông đảo, sẽ có một số nhân vật mờ nhạt hơn các nhân vật còn lại, và có một vài nhân vật đến cuối thì lặn chẳng thấy sủi tăm. Nhưng cái khiến tớ đánh giá cao tác phẩm này nằm ở việc tác giả, có lẽ với kinh nghiệm của một nhà văn viết cho thiếu nhi, đã rất tri kỉ mà thêm vào sau tên các nhân vật biệt danh của họ, như là Kitty Hòa Nhã, Louise Lỗ Chỗ, Alice Mập Mạp hay Mary Jane Quỷ Quyệt và dùng chúng gần như xuyên suốt tác phẩm. Với một đứa bị mắc chứng mù tên nước ngoài nghiêm trọng như tớ, việc có thể từ cái tên đính kèm nickname của nhân vật mà nhớ ra ngay đây là đồng chí ất giáp bính đinh nào quả là trải nghiệm dễ thở không ngờ.

Tóm lại, nếu muốn giải trí một chút sau những giờ đọc trinh thám thuần túy căng thẳng nhưng vẫn không nữa nhảy hẳn sang một thể loại khác, cậu hoàn toàn có thể cân nhắc đến Hội nữ sinh tai tiếng- Những quý cô phá án. (Gần như) là trinh thám, nhưng dễ tiêu hơn nhiều.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: