Hồi Ức Không Nằm Trong Ảnh Mà Ở Trong Tim - Cuốn Nhật Ký Của Những Hồi Ức Không Quên

Hồi Ức Không Nằm Trong Ảnh Mà Ở Trong Tim – Cuốn Nhật Ký Của Những Hồi Ức Không Quên

Hồi Ức Không Nằm Trong Ảnh Mà Ở Trong Tim – Một cuốn nhật ký đặc biệt. Không ngày không tháng không năm, không đi theo một dòng thời gian nào cả. Hồi ức của Chu Văn Tuệ tuôn chảy theo một dòng thời gian đặc biệt của chính cô. Một cuốn sách nhẹ nhàng, tinh tế và là một cái ôm đầy ấm áp cho những con người với nội tâm nhạy cảm và trái tim đầy tình yêu.

Hồi Ức Không Nằm Trong Ảnh Mà Ở Trong Tim - Cuốn Nhật Ký Của Những Hồi Ức Không Quên

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Góc nhìn của tác giả 

Hồi ức không nằm trong ảnh mà ở trong tim của Chu Văn Tuệ

Trước khi cuốn sách Hồi Ức Không Nằm Trong Ảnh Mà Ở Trong Tim được ra đời thì Chu Văn Tuệ cô đã phải trải qua một khoảng thời gian mà người ta hay gọi là rơi cây bút chững cảm xúc. Đối với một nhà văn coi việc cuộc sống là những con chữ bữa ăn là những trang văn như cô thì việc không thể chắp bút viết được một điều gì đó khiến thế giới của cô trống rỗng. Chu Văn Tuệ từng tâm sự

“Tôi từng buồn bã suốt một thời gian dài, tôi không viết được những câu từ vui vẻ như xưa… tôi hoài niệm bản thân trước đây, sống một cách nông cạn nhưng chân thật, hiện giờ tôi chẳng những không sâu sắc mà còn trống rỗng hơn”.

Khi trống rỗng ở hiện tại, ta thường tìm về cội nguồn, lục tìm và hoài niệm bản thân của quá khứ, của những tháng ngày thanh xuân gian nan vất vả nhưng cũng tươi đẹp nhất. Chu Văn Tuệ cũng vậy, khi cô nhận thấy mình mất phương hướng mất cả những cảm xúc khi viết thì cô mới chợt nhận ra có bao nhiêu kỷ niệm mà cô đã bỏ lỡ, có bao nhiêu câu chuyện mà cô định sẽ đưa vào những trang viết của mình nhưng cô vẫn chưa làm được. Đơn giản là bởi vì cô sợ câu chuyện của mình ai sẽ muốn đọc đây? Nhưng rồi những hồi ức ấy vẫn tiếp tục dậy sóng trong lòng cô để cô nhận ra rằng:

“Có rất nhiều chuyện tựa như rượu chôn sâu trong lòng đất, cần thêm thời gian lên men mới đậm vị toả hương. Vậy thì cứ chầm chậm, đi từng bước từng bước, kể từng chuyện từng chuyện.”

“Và tôi biết sẽ có người lắng nghe”.

Và thế là tác phẩm Hồi Ức Không Nằm Trong Ảnh Mà Ở Trong Tim đã được chắp bút. Toàn bộ cuốn sách từ đầu chí cuối là sự chuyển biến của Chu Văn Tuệ từ khi là một sinh viên đại học sống trong tháp ngà cho đến khi trở thành một con người hòa mình vào xã hội.

Góc nhìn của độc giả

Cuốn sách là những hồi ức của riêng Chu Văn Tuệ nhưng chắc chắn bạn sẽ tìm thấy mình ở đâu đó trong từng câu chuyện, ký ức của cô. Bởi vì đừng quên rằng bạn đã từng có một tuổi thơ, một thời thanh xuân tươi trẻ và rộn ràng đến thế.

Hồi ức số 1: Cội nguồn và nhân sinh

Chu Văn Tuệ nhớ về những ký ức ngày xưa, khoảng thời gian mà cô còn là một đứa trẻ, cô có một tuổi thơ gắn liền với xóm bếp quê nhà, thế giới của cô khi ấy chỉ gói gọn trong hai từ gia đình và quê hương.

Cô nhớ về khoảng thời gian bà ngoại còn sống, nhớ về bóng dáng bà lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế trúc. Khi ấy bà còn nhớ cô là cháu gái Tuệ nhi của bà. Cô nhớ về khoảnh khắc cô bị tước đi danh hiệu con một trong gia đình, phải trở thành chị cả của 3 đứa em nhỏ, lúc ấy cô không biết mình đã buồn bã đến nhường nào khi phải chia sẻ tình yêu thương của ba mẹ cho 3 đứa em. Cô mộng tưởng về manh áo của mẹ và những bữa cơm quây quần bên gia đình. Cô hoảng sợ trước dòng chảy của thời gian, người hôm qua mới gặp mà giờ đây đã không còn nữa. Ngoảnh đi ngoảnh lại đã 4 năm kể từ khi cô rời xa quê hương để lại gia đình để đi đến một miền đất mới. Đó từng là ước mơ của Chu Văn Tuệ cho đến khi cô nhận ra khoảng thời gian cô được bao bọc nhất là ở bên gia đình thì giờ đây tất cả chỉ còn là một hồi ức, một ý niệm đã trôi xa.

Từng ký ức, từng kỷ niệm đã được Chu Văn Tuệ khắc hoạ lại qua từng mẩu chuyện nhỏ. Đọc từng mẩu chuyện mà hồi ức về quê hương, tuổi thơ như dậy sóng. Đã bao lâu rồi bạn chưa về thăm gia đình hỡi những người con xa quê, đã bao lâu rồi bạn chưa được ăn bữa cơm mẹ nấu. Và bạn có biết được rằng lần cuối cùng bạn nói lời tạm biệt với một ai đó cũng sẽ là lần cuối cùng bạn gặp họ hay không? Thời gian cứ trôi không chờ đợi một ai, cuộc sống cuốn ta đi mà không ngừng lại, khi nhận ra thì tất cả đều đã là những quá khứ đã xa. 

Đọc đến đây, hãy đóng cuốn sách lại, gọi điện về cho gia đình hoặc hãy lên đường về quê bởi vì bạn sẽ không muốn bỏ lỡ thêm bất kỳ khoảnh khắc nào bên gia đình và quê hương nữa đâu.

Hồi ức số 2 : Cuộc đời bạn một mình bạn quyết

Đứa trẻ nào khi đến tuổi 18 đôi mươi cũng có một khao khát được bay đến một miền đất mới, ham muốn khám phá và học hỏi sẽ phủ lấp cả nỗi nhớ gia đình và quê hương. Chu Văn Tuệ cũng vậy, cô khao khát được bước ra khỏi vùng an toàn, rời xa quê hương tươi đẹp nhưng chỉ toàn nỗi niềm xưa cũ cổ hủ, cô muốn đến một miền đất mới, hòa nhập với một xã hội mới, với những con người mới. Và Chu Văn Tuệ cô đã làm được. Cô rời xa quê hương để học đại học ở một thành phố khác.

Hồi ức rõ nhất của cô là cái đêm trước khi cô xa quê, mẹ cô không ngủ được bà vẫn giận cô lắm. Nhưng ba mẹ giận thì giận mà thương thì vẫn thương. Cái khoảnh khắc ba mẹ tiễn cô ra bến xe cũng là khoảnh khắc mà mỗi khi cô cảm thấy cô độc nhất ở một thành phố xa lạ cô luôn nhớ về.

Ở một thành phố mới, Chu Văn Tuệ cô độc một mình, cô bắt đầu nhận ra thế giới này lớn quá, còn cô thì lại quá nhỏ bé. Cô nhận ra rằng việc sau này phải làm điều mình không thích là điều vẫn sẽ luôn xảy ra, công việc tương lai có thể sẽ không trùng khớp với những dự định thuở còn 18. Sau này sẽ phải vì miếng cơm manh áo mà chấp nhận làm mọi công việc từ lớn đến nhỏ với đồng lương ít ỏi cũng không được than trách một lời.

Hơn thế nữa sẽ chẳng có bữa cơm nào là miễn phí ngoài bữa cơm gia đình. Đặc biệt phải học cách làm quen với việc sống độc lập một mình giữa một thành phố xa lạ, ban đầu sẽ rất khó khăn nhưng rồi bạn cũng sẽ giống như Chu Văn Tuệ sẽ trở thành người cẩn thận và biết bảo vệ bản thân hơn ai hết. Đau đớn hơn là sau này những người bạn chí cốt đã từng thề non hẹn biển sát cánh bên nhau mỗi người cũng sẽ có một cuộc sống riêng. Từng người sẽ bay đến một miền đất mới, sống cuộc sống của riêng mình, sau đó chỉ còn lại những cuộc gặp “Đào lý xuân phong, hựu nhất trình”.

Rời xa quê hương, rời xa gia đình bạn mới thấu rõ được rõ sự đời, cuộc đời vốn dĩ không công bằng, xã hội vốn dĩ rất cạnh tranh. Sẽ không ai yêu thương trân trọng bạn vô điều kiện chỉ có bạn chầm chậm học cách yêu lấy bản thân mình và từ từ đối diện vượt qua những khó khăn. Sống một cuộc đời an nhàn thì vô vị, sống một đời bận rộn thì lại lắm tình nhiều thế. Chi bằng sống một cuộc đời bình yên.

Ở hồi ức này, độc giả sẽ được nhìn thấy Chu Văn Tuệ chìm đắm trong những ước mơ và thật nhiều nỗ lực cắm rễ nơi đất khách của cô. Cũng bằng những mẩu chuyện nho nho về cuộc sống của cô nơi đất khách, độc giả như được đồng cảm và thấu hiểu hơn với những khó khăn mà người trẻ nào khi mới bước vào đời cũng sẽ phải đối mặt. Suy cho cùng vẫn là phải tiếp tục cố gắng, cố gắng sống sót và giữ trọn cho mình chiếc cánh ước mơ của tuổi 18. Mong rằng các bạn đọc sẽ đừng bỏ cuộc.

Hồi Ức Không Nằm Trong Ảnh Mà Ở Trong Tim - Cuốn Nhật Ký Của Những Hồi Ức Không Quên

Hồi ức số 3: Tình yêu hoá ra lại đơn giản đến thế

Chu Văn Tuệ dành riêng cho tình yêu của cô với Trương Tiên Sinh ở những trang cuối cùng của cuốn sách. Bằng giọng văn nhẹ nhàng, cách kể chuyện theo những mẩu chuyện và đối thoại nhỏ, Chu Văn Tuệ kể lại những kỷ niệm tình yêu của mình với Trương Tiên Sinh theo một cách quá đỗi tha thiết. Đối với cô tìm được một người yêu thương mình thật lòng giữa chốn đất khách xa lạ này quả là điều may mắn. Anh và cô khác nhau nhưng thật may mỗi người đều có một chấp niệm thu hút nhau nhưng không phụ thuộc. Anh là người con trai học kỹ thuật, cô học văn. Khác nhau nhiều điều nhưng anh yêu cô và cô cũng yêu anh. Họ yêu lẫn nhau theo cách của riêng mình. 

Hồi ức về tình yêu của Chu Văn Tuệ quá đỗi dạt dào như thể chúng vẫn ngày ngày tiếp diễn không ngừng lại. Câu chuyện của cô khiến cho độc giả thêm tin vào tình yêu nhưng không phải là một tình yêu đích thực mà là một tình yêu chân thành, hết lòng và sẵn sàng yêu trọn lấy tất thảy những khiếm khuyết của nhau.

Điểm sáng của tác phẩm

Có lẽ điểm sáng chói nhất của Hồi Ức Không Nằm Trong Ảnh Mà Ở Trong Tim chính là ở văn phong và ở chính cuộc đời của Chu Văn Tuệ

Cô có một văn phong quá đỗi nhẹ nhàng dịu dàng giống như thể mọi câu chuyện qua ngòi bút của cô tất thảy đều sẽ trở nên đáng yêu đáng nhớ

Hồi ức của Chu Văn Tuệ là hồi ức của riêng cô, nhưng cách cô viết cuốn sách này khiến cho độc giả cảm thấy như thể đó là hồi ức của chính mình. 

Cuốn sách này dành cho…

Hồi Ức Không Nằm Trong Ảnh Mà Ở Trong Tim là một cái ôm dịu dàng cho những con người chưa từng thoả hiệp, dũng cảm tiến tới và ôm trọn lấy tất cả những khiếm khuyết và vẻ đẹp của chính mình.

Bài viết chia sẻ từ Cộng tác viên Đào Ngọc Diệp

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: