Khi Mây Đen Kéo Tới

Khi Mây Đen Kéo Tới – Hành Trình Cùng Con Tìm Lại Ánh Sáng, Vượt Qua Cơn Trầm Cảm

Liệu đã có câu trả lời cho những câu hỏi: Trầm cảm là gì? Tại sao lại bị trầm cảm? Những lúc ấy thì cần phải làm gì? Đối tượng của trầm cảm là ai? Và rốt cuộc bản thân mỗi chúng ta có đang bị trầm cảm hay không? Có lẽ đó vẫn là câu hỏi lớn mà trong thời điểm hiện tại, khi những cuộc đối thoại trực tiếp ngày càng ngắn lại, thời điểm mà internet trở nên nhanh hơn và hiệu quả hơn bao giờ hết, thì càng tạo thêm cơ hội để căn bệnh ấy đe dọa đến mỗi người trong chúng ta. Và hơn thế nữa, khi đã gọi là căn bệnh thì nó đã nguy hiểm ở một mức độ nào đó rồi. Nhưng thực tế, mặc cho những con số biết nói đang cố gắng gào thét để chúng ta thấy được sự nguy hiểm từ căn bệnh đó thì dường như sự hiểu biết về trầm cảm vẫn chưa thật sự rõ ràng đối với chúng ta.

Quả thật, nếu có lâm vào tình trạng bệnh như vậy, dù là người ngoài, người thân hay chính bản thân chúng ta mắc phải thì lúc bấy giờ sẽ không tránh khỏi sự lúng túng, trở ngại. Lúc ấy thì những “cơn mây đen” của cảm xúc sẽ dần dần xâm chiếm lấy bản thân chúng ta. Nỗi cô đơn, cảm giác lạc lõng hay sự bất lực sẽ là nguyên cớ để dẫn đến những mối nguy hiểm đang rình rập khác đối với mọi lứa tuổi, đặc biệt là người trẻ. Và cũng chính vì li do đó mà cuốn sách Khi mây đen kéo tới này được ra đời. 

Khi Mây Đen Kéo Tới

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Cuốn sách đặc biệt này được Phó giáo sư – Tiến sĩ Nguyễn Phương Hoa đúc kết lại, là một phần kinh nghiệm và cũng là một phần kiến thức mà tác giả đã có được sau thời gian được Đào tạo chuyên ngành về tâm lí tại Nga và Pháp cùng với những ngày tháng trực tiếp trị liệu cho những người mắc bệnh ở độ tuổi vị thành niên để rồi ghi chép lại những mẩu chuyện ấy dưới dạng những chia sẻ sau gần bốn năm đấu tranh kiên trì, bền bỉ với căn bệnh trầm cảm, với những âu lo và cả những phút yếu đuối của con để cùng con vượt qua tất cả,  cùng con tìm cách xử lí những vấn đề khiến con gặp vướng mắc.

“Niềm tin sẽ giúp chúng ta vượt qua những ngày tháng vất vả. Niềm tin giữ chúng ta lại bân ranh giới của mất kiểm soát. Niềm tin cũng tạo ra sức mạnh và sự kiên trì.”

Niềm tin vào những giây phút tưởng chừng như tuyệt vọng ấy chính là liều thuốc quý ấy giúp người mẹ, hay chính cậu con trai, người đang mang trong mình những hoài nghi, những hoang mang có thêm sức mạnh, thêm nghị lực để vượt lên tất cả, để thấu hiểu và để can đảm đứng lên chống chọi lại với những thử thách đầy cam go phía trước.

KHI MÂY ĐEN KÉO TỚI – CÓ MỘT NỖI ĐAU MANG TÊN “TRẦM CẢM”

Chẳng xa lạ gì, nó cũng như bao cơn đau khác, “trầm cảm” được hình thành theo chu kì, thành những cơn. Có lúc nó xuất hiện, có lúc lại đột ngột biến mất. Có lúc nó nhiều đến mức khiến người bệnh mất hết niềm tin, mất hết những suy nghĩ tích cực, để lại những cơn đau đớn từ sâu tận xương tủy. Có lúc nó lại đột ngột dịu dần rồi biến mất, không chút dấu vết, không chút tàn dư. Nhưng nói chung đã gọi là bệnh thì ít nhiều cũng đã để lại một phần nào tổn thương sâu sắc mà không gì có thể xóa nhòa hay phai mờ. 

Phải ở hoàn cảnh như vậy ta mới có thể hiểu được những đau đớn mà cơn “trầm cảm” đang hành hạ hay bóp nghẹn trái tim của những người dù chỉ đang chứng kiến. Từ đó mà cuốn sách hay chính tác giả cũng đã đúc kết ra một điều hay nói cách khác là một nguyên tắc quan trọng: không phán xét người trầm cảm, nhất là khi họ đang rơi vào khủng hoảng. Tất nhiên, như mọi căn bệnh khác, rồi từ từ chúng ta sẽ nâng cao được sự chịu đựng, bản lĩnh để chống chọi. Nhưng vượt lên tất cả phải có cả sự thấu hiểu, sự sẻ chia thì chúng ta mới có thể chiến thắng.

Càng đọc những chương tiếp theo của cuốn sách, chúng ta càng có cảm nhận rõ ràng hơn về sự dũng cảm và kiên trì của người mẹ. Dù ở bất kì hoàn cảnh nào, bất kì thời điểm nào thì tình mẫu tử vẫn cứ thiêng liêng và đẹp đẽ như vậy. Có những ngày con bị cơn “lo âu” tấn công, những ngày mà con suy nghĩ quá nhiều, nhiều đến mức nó như dồn con vào ngõ cụt thì mẹ vẫn luôn ở đó, ở cạnh bên con, cho con những khoảng tĩnh. Mẹ chỉ lặng lẽ lắng nghe, âm thầm chia sẻ và động viên, vỗ về những lúc con yếu lòng. 

NHỮNG NGÀY BẮT ĐẦU CỦA CHUỖI BÃO GIÔNG

Những ngày tháng khó khăn xuất phát từ những việc tầm thường nhất. Có lúc con trằn trọc không thể chợp mắt, có lúc con lại phát hoảng vì không thể tìm ra thẻ sinh viên, nhưng chung lại đều xuất phát từ sự âu lo kết hợp với căn bệnh trầm cảm. Nó khiến ta dần mất niềm tin vào bản thân và tạo cho chúng ta thêm những căng thẳng. Nhưng suy cho cùng chúng có thể tạo ra những trở ngại nhưng chúng ta vẫn chắc chắn đủ sức giải quyết tất cả.

Những mẩu chuyện nhỏ cứ thế tiếp nối nhau trong cuốn sách Khi mây đen kéo tới để ta có cái nhìn khách quan hơn về những triệu chứng của căn bệnh “trầm cảm” này. Từ những mẩu chuyện ấy mà các bậc cha mẹ hay chính bản thân mình có thể nhận biết những triệu chứng ngay từ những ngày đầu tiên. Càng nhận ra sớm thì chúng ta càng có thể tìm ra phương pháp chữa trị sớm. Càng nhận ra sớm thì tỉ lệ đau đớn sẽ được giảm nhẹ phần nào. 

SAU CƠN MƯA TRỜI LẠI SÁNG, RỒI TẤT CẢ SẼ BÌNH AN ĐI QUA NHỮNG CƠN ĐAU

Để có thể bình an đi qua những đau đớn ấy thì sự đồng hành của gia đình là điều cần thiết nhất. Thay vì giận dữ, đau khổ, buồn chán, bất lực, lo lắng hay cuống cuồng tìm cách cứu con thì việc quan trọng hơn cả là đồng hành cùng con. Người mẹ trong cuốn sách này có một niềm tin vô định về con của mình. Người mẹ ấy biết con mình là một thanh niên dũng cảm, kiên cường và đầy quyết tâm.

Con mình còn chưa đầu hàng thì tại sao mình có quyền nhu nhược, những suy nghĩ ấy như tiếp thêm đông lực để người mẹ tiếp  tục chịu đựng, tiếp tục kiên trì. Chỉ cần thấy con hạnh phúc thì được giây phút nào thì bậc làm cha, làm mẹ càng trân quý giây phút đó. Chỉ có tình yêu vô điều kiện của cha mẹ mới vực dậy được những tâm hồn mỏng manh đang kêu cứu khẩn thiết. 

Không giống đa số thì cũng ổn thôi nếu con có thể tìm ra giá trị đích thực của bản thân. Tình yêu phải xuất phát từ chính trái tim, không phải từ sự áp đặt hay sự thương hại. Hạn chế hết mức có thể những tác động tiêu cực có thể là nền tảng để giảm bớt sự đau thương hay làm vơi đi những “gãy vụn” trong tâm hồn mỗi người đang mang trong mình nỗi đau. 

Làm mẹ là một công việc khó khăn, công việc ấy cần thật nhiều can đảm. Làm vì con nhưng cũng là vì chính bản thân mình, vì hạnh phúc và an vui của chính mình. Thật khâm phục những người làm mẹ, đặc biệt là những người có con bị bệnh, nhất là về tâm lí. Bởi lẽ chúng ta sẽ chẳng thể nào biết được khi nào mới thực sự là kết thúc.

“Bố là chỗ dựa của hai mẹ con. Bố là cứu tinh của chúng tôi. Không phải lúc nào bố cũng mạnh mẽ đâu. Bố đã từng ôm mẹ và khóc…”

Người đàn ông dù mạnh mẽ đến mức nào nhưng một khi đã rơi lệ thì có lẽ thời điểm ấy bố đã rất tuyệt vọng, đã rất đau lòng. Bên cạnh vai trò quan trọng của mẹ, thì bố là người quan trọng không kém, thậm chí là hơn cả mẹ. Bố là người đàn ông bao dung nhất, là người yêu thương con nhất và là người có thể vì con mà kiên trì thức và chia sẻ với con tất cả những đêm con muốn nói chuyện. 

Tất cả những tình yêu ấy đã tạo nên Khi mây đen kéo tới với biết bao nỗi đau mà bạn và chúng ta đang phải gánh chịu, và biết bao khoảng trống đang bị lấp dần bởi những suy nghĩ tiêu cực. Nhưng trên hết là sự thấu cảm sâu sắc từ phía gia đình và những người xung quanh để làm rõ hơn tầm quan trọng về việc nhận thức mối nguy hiểm của căn bệnh mang tên Trầm Cảm vẫn đang rình rập và có thể nuốt chửng chúng ta bất cứ lúc nào.

Bài viết chia sẻ từ Cộng tác viên Phạm Nguyễn Việt Khoa

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: