Khi Ta Mơ Quá Lâu – Cuốn sách dành cho tâm hồn của những người trẻ

Thực tế cuộc sống đôi khi thật sự đáng sợ, có người chạy trốn nó bằng cách ngủ vùi, có người lại gặm nhấm bằng nước mắt. Có người lại chọn cách đối diện và vượt qua nhưng cũng có rất nhiều người chọn sống trong những giấc mơ của riêng mình. Vâng, khi ta mơ, khi ta chìm đắm vào giấc mơ của chính mình, ta say mê những khao khát sâu bên trong, ta thỏa sức tung bay, thỏa sức làm những điều mình muốn, thỏa sức điên dại…

Khi chúng ta – đặc biệt là những người trẻ đọc “khi ta mơ quá lâu” của nhà văn người Singapore Goh Poh Seng, hẳn sẽ giật mình vì ít nhiều tìm thấy mình ở nhân vật chính. Những người trẻ bước ra cuộc đời với những bế tắc, những dại khờ, và cả những đam mê. Chúng ta – những người trẻ ở trong một đô thị chật hẹp, nhàu nát, ngột ngạt đều có cảm giác giống nhau: Đó là cảm giác bị mắc kẹt. Hãy đọc để thấy tâm trạng lạc lối của người trẻ ở đâu cũng vậy. Và rằng ta cần phải có những giấc mơ nhưng cũng cần có những hành động. Con đường ai cũng có thể nhìn thấy nhưng không phải ai cũng có dũng cảm để bước đi trên con đường ấy. Nếu chúng ta cứ tiếp tục chỉ mơ, thì số phận lúc nào cũng giáng cho ta một đòn để ta quay lại với thực tế cuộc sống. Thế rồi những giấc mơ có êm đẹp đến mấy cũng bị cái thực tại héo mòn dập tắt.

Khi Ta Mơ Quá Lâu - Cuốn sách dành cho tâm hồn của những người trẻ
Khi Ta Mơ Quá Lâu – Cuốn sách dành cho tâm hồn của những người trẻ

Nhân vật chính Quang Minh (Kwang Meng) – một mẫu người trẻ ta có thể tìm thấy ở bất cứ nơi đâu trên thế giới này. Không hề ngu ngốc, không thiếu khả năng, có sự tinh tế, có óc quan sát nhưng chẳng chịu hành động. Cũng có lẽ vì cuộc đời đã đè bẹp con người anh trước khi anh kịp ngóc đầu lên được, nhưng quan trọng hơn hết có lẽ là những nỗi sợ hãi, lười biếng và thụ động sâu thẳm trong chính con người anh.
Cuộc đời của Quang Minh được Goh Poh Seng miêu tả hết sức đơn giản, bình lặng, nhưng đó là sự giản dị đáng sợ mà ta thường thấy khi ở gần sự thật. Những trăn trở nội tâm của Quang Minh làm nên quyển sách này. Một nhân viên văn phòng, ngày ngày sáng tối trên chuyến xe buýt đi làm và về nhà. Anh bị ám ảnh bởi chính cuộc đời nhạt nhẽo của Cha mình – suốt đời làm một nhân viên thư ký, chẳng có gì ngoài tấm ảnh treo trong nhà bếp. Tuy vậy không phải không có những lúc anh sục sôi trong đầu ý tưởng lên tàu, nhổ neo, đi khám phá và chinh phục thế giới khác, được làm những việc điên rồ, phiêu lưu cho thỏa thích tuổi trẻ của mình.

Tôi đã phải giật mình khi đọc đến những trang này. Bởi tác giả thuật lại chính xác những trải nghiệm, suy nghĩ rất điển hình, trong đó có bản thân tôi qua nhân vật Meng. Vâng, có đam mê, khao khát được đến những vùng đất mới. Thế nhưng Quang Minh chỉ mơ mà không làm gì cả. Cái sai duy nhất ở Meng mà tôi thấy là quá bị động, anh thờ ơ với cuộc đời của chính mình. Anh có những suy nghĩ, có ý định đấu tranh, có những ước mơ thật tuyệt đẹp thế nhưng nó không bao giờ được thực hiện. Anh cứ sống trong những giấc mơ của mình như thế, giấc mơ một ngày có thể rời đi và kiếm tìm những cơ hội. Thế nhưng, anh lại để những đam mê đó chết chìm trong những bị động, những lo sợ về thực tại. Có lẽ vì cuộc đời, có lẽ vì gánh nặng gia đình phải lo nhưng quan trọng hơn hết đó là nỗi sợ hãi, sự lười biếng và thụ động trong chính con người Meng. Meng hành động mọi thứ đều nửa vời. Anh tìm cách đổ lỗi cho tất cả mọi thứ, cho định mệnh, cho Cha anh, cho cuộc đời mà chưa một lần nhìn vào bản thân mình. Chưa một lần nhìn vào sự yếu hèn của bản thân mình để thay đổi. Thế nên đêm về anh lại tìm đến những quán bar với những lần say để vơi bớt những chán chường trong hiện tại. Nhưng không, chỉ có sống thật với đam mê của con người mình mới làm ta cảm thấy hạnh phúc. Khi sống cuộc sống mình không mong muốn dù thế nào đi nữa con người ta cũng đều cảm thấy bất hạnh.

Khi Ta Mơ Quá Lâu - Cuốn sách dành cho tâm hồn của những người trẻ
Khi Ta Mơ Quá Lâu – Cuốn sách dành cho tâm hồn của những người trẻ

Meng muốn có một người bạn gái nhưng lại không dám lên tiếng bảo vệ người con gái mình thích khỏi đám bạn bỉ ổi. Rồi lại không dám mở lòng với người con gái thích mình. Anh chìm vào đau khổ, bế tắc và tuyệt vọng. Anh mong muốn bản thân hiểu rõ cuộc đời nhưng anh lười đọc sách và giao du với mọi người. Meng mong muốn quá nhiều, mơ quá nhiều nhưng anh chẳng dám lên tiếng. Thậm chí chưa một lần nói ra được thành lời những khát khao ấy với chính con người mình. Thế rồi anh cứ thế bất mãn, chán chường, cô đơn và tuyệt vọng. Để rồi khi nhìn lại bản thân, hiện thực khiến anh không muốn quay trở về thực tại nữa. Không cần một hình mẫu nhân vật nổi bật, câu chuyện không có những yếu tố đặc biệt, tác giả không ý đồ tạo nên một kiệt tác văn chương, Goh Poh Seng chỉ kể lại câu chuyện rất giản dị nhưng ông đã đi sâu được vào nội tâm con người, len lỏi được vào từng ngóc ngách của xã hội, để phản ánh một cách chân thực đời sống. Một cuộc sống bình thường trong xã hội bình thường được diễn tả một cách rõ ràng thông qua bút tích ngắn gọn nhưng sắc sảo đồng thời đậm tính chân thực của Goh Poh Seng. Điều này dễ hiểu vì sao Khi ta mơ quá lâu lại trở thành một tác phẩm được đánh giá kinh điển nền văn học Singapore.

Khi Ta Mơ Quá Lâu - Cuốn sách dành cho tâm hồn của những người trẻ
Khi Ta Mơ Quá Lâu – Cuốn sách dành cho tâm hồn của những người trẻ

“Khi ta mơ quá lâu” – Khi bạn đọc cuốn sách này bạn muốn khóc, rồi bạn nhận ra mình đang khóc. Cuốn sách này rất đặc biệt. Một câu chuyện với mở đầu đầy bất ngờ và kết thúc cũng dang dở. Có lẽ đây chỉ là một đoạn gấp khúc của một cuộc đời đầy bế tắc. Cuốn sách, với tất cả mọi thứ đều nhẹ nhàng, từ cách kể chuyện, đến tình tiết câu chuyện đều giản đơn. Thế nhưng, cái nhẹ nhàng mà bị trói chặt trong đó, không lối thoát. Tôi đã khóc cho nhân vật, cho chính bản thân mình. Và… cho chính những năm tháng tuổi trẻ của chính tôi khi đọc những dòng cuối cùng của câu chuyện. Một kết thúc quá bế tắc, và tôi không hề muốn cuộc đời mình như nhân vật chính. Tôi muốn có một cái kết tốt đẹp hơn. Tôi sẽ bước ra ngoài kia và để cho sóng gió cuộc đời vùi dập để mạnh mẽ và trưởng thành, để được hiện thực hóa giấc mơ của chính mình. Chọn sống trong mơ hay đối diện với cuộc sống, chọn sống hết mình hay hời hợt và vô vị là tùy vào quan điểm của mỗi người. Tuy vậy, nếu bạn không dám đứng lên đối diện với cuộc đời mình, để theo đuổi những giấc mơ vì rằng “vực sâu không phải là điểm kết thúc. Cảm giác rơi xuống vực thường đem đến một tác dụng phụ khác thường. Đó là sự giải phóng. Khi không còn gì để mất, chúng ta tự khắc có một nền tảng làm điểm tựa để vươn lên”.

Khi ta mơ quá lâu, ta dễ rơi vào bế tắc. Tôi, bạn, những người trẻ cũng như Meng – chúng ta thật sự cần một cuộc cách mạng, một cuộc cách mạng trong chính con người mình. Để không mãi chỉ sống trong mơ mà còn biến giấc mơ đó thành hiện thực. Tôi chắc rằng chúng ta không hề ai mong muốn rơi vào bế tắc tuyệt vọng như Meng – “Tiến lại gần cụm cây, và ngồi đó trong bóng tối, anh bật khóc. Khóc nức nở. Đấy là lần đầu tiên trong đời anh thực sự khóc. Nước mắt trẻ thơ chỉ là nước mắt trẻ thơ. Đây gần như là nước mắt của một một người đàn ông. Anh khóc cho tất cả những gì đã qua, và những gì sắp tới.”

Vậy nên, những người trẻ có lẽ ta đã đặt được những câu hỏi cho chính giấc mơ của mình:
Ta nên làm gì? Ta muốn trở thành con người như thế nào? Giấc mơ của ta là gì?
Ta phải làm gì để biến những giấc mơ thành hiện thực?

You May Also Like

Thông tin tác giả: Cộng tác viên

Bài viết này được đóng góp bởi một cộng tác viên. Vui lòng xem thông tin chi tiết về tác giả trong bài viết. Tìm hiểu thêm về cách trở thành cộng tác viên tại đây .

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *