Khi tài năng không theo kịp giấc mơ – Muốn đội vương miện phải chịu được sức nặng của nó

Khi tài năng không theo kịp giấc mơ
Mèo Maverick
Nguyễn Thị Khánh Hà

Cái giá phải trả cho vương miện

Mèo Maverick, tên thật là Triệu Tinh, một hot blogger cực kỳ nổi tiếng viết về những bài viết tản văn trên đất nước Trung Quốc hàng tỷ người dân. Cô từng viết rất nhiều cuốn sách khiến giới trẻ thán phục và trầm trồ vì đánh trúng vào những âu lo, băn khoăn của họ. Nếu nói những cuốn sách như “Ở lại thành phố hay về quê”, “Giới hạn của bạn chỉ là xuất phát điểm của tôi” mang nhiệt huyết tuổi trẻ tràn trề sinh lực và nỗ lực hơn người thì Khi tài năng không theo kịp giấc mơ lại đánh dấu một chặng đường mới trong cả công việc, cuộc sống và văn phong viết bài của Mèo Maverick.

Khi tài năng không theo kịp giấc mơ - Muốn đội vương miện phải chịu được sức nặng của nó

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Cuốn sách này có văn phong dung dị, ấm áp mà tràn đầy sự bao dung hơn, bớt đi những cạnh sắc nhọn trong phê phán lối sống buông tuồng, nhởn nhơ, trể nải lười biếng của giới trẻ trước đó. Nhưng, không vì thế mà cuốn sách giảm đi năng lượng truyền đến giới trẻ. Nó càng bình đạm, càng chứng tỏ được rằng: kỳ tích không ở đâu xa, nó gần gụi và sẽ lập tức xuất hiện khi bạn biết tài năng của mình ở đâu, biết càng nỗ lực mới càng xứng đáng với giấc mơ vĩ đại của mình.

Một ngày của bạn như thế nào, cả đời của bạn sẽ như thế đấy. Câu này quả thật không nói không sai với Mèo Maverick. Trong cuốn sách, cô ấy đề cập rất chi tiết đến sự nghèo khó và tủi hổ của cuộc sống sinh viên khi phải buôn ba hết nơi này đến nơi khác.

Nhưng vậy thì đã sao? Cuộc sống là một chuỗi ngày dài vươn lên, vượt qua giới hạn của bạn thân và tái thiết lập mục tiêu để gần hơn giấc mơ của mình chứ không vì chút khó khăn đã buông bỏ.
Trong cái thời đại mà “vừa mơ đã bị người khác đạp tỉnh” này, ai cũng có ước mơ, thứ duy nhất chúng ta thiếu chính là tinh thần không chịu bỏ cuộc. Vừa thấy sóng cả mà ngã tay chèo không phải là tôn chỉ sống của Mèo Maverick. Với cô ấy, cái giá phải trả cho vương miện rất đắt nhưng không có nghĩa đó là lý do để ta ngừng cố gắng, ngừng phủ nhận bản thân, ngừng trở nên khổng lồ trong thế giới của những người tí hon.

Khi tài năng không theo kịp giấc mơ - Muốn đội vương miện phải chịu được sức nặng của nó

Cuộc sống không có vé khứ hồi

Một ngày của Mèo Maverick vô cùng bận rộn. Bận đến mức không còn cảm giác mệt mỏi gì ngoài việc tri ân đến những con người giúp đỡ cô ấy thời đại học gian khó. Bận đến mức chưa kịp làm một giấc ngủ đã đời, không vướng bận gì đã thoắt cái đến được với hạnh phúc. Bận đến mức biết được rằng thế giới này điều gì cũng có thể xảy ra trừ không có vé khứ hồi, quay về quá khứ sửa chữa sai lầm của bản thân. Hãy nhớ nếu sinh ra bạn ở thấp hơn người khác, chính những trải nghiệm kia sẽ đồng hành cùng bạn trên mọi cuộc đua giành lấy vinh quang.

“Ai đó đã từng nói chiếc quần tất trắng tinh của người vũ công là để che đi những vết thương do luyện tập. Họ giấu đôi chân sưng đỏ trong chiếc quần tất trắng, mặc bộ váy rực rỡ nhất, mỉm cười đứng trên sân khấu tràn ngập ánh đèn, chìm đắm trong điệu nhảy cùng tiếng nhạc du dương. Khi tấm màn sân khấu khép lại, cơ thể họ đau đớn muốn lả đi, nhưng đổi lại họ nhận được tiếng vỗ tay của cả thế giới. ranh giới giữa thành công và thất bại chỉ đúng bằng một đường “kiên trì” mà thôi”.

Mèo Maverick nỗ lực chết bỏ như vậy là vì gì? Vì kết quả chung cuộc, chắc chắn đến tận ông trời cũng phải rơi nước mắt vì sự nhẫn nại, quyết tâm của cô ấy, đến ông trời cũng không nỡ bỏ rơi cô ấy. Không có người tài nào sinh không đúng thời. Chỉ là do chưa kịp kiên trì đến khi thành công nở nụ cười mà thôi.

Hãy dậy lúc 5h sáng để nhìn thấy những con người vì mưu sinh mà bận rộn, vì tồn tại mà phấn đấu, nỗ lực là đáng nể như thế nào.

Trong thế giới của những người xuất chúng, không có thắng hay thua, chỉ có nỗ lực ít hay nhiều. Nếu bạn không hiểu được điều này bạn sẽ mãi vì một hai ngàn đồng mà tốn thời gian tranh cãi với người bán rau, vì chút giảm giá mà giành giật nhau sống chết, vì chút hơi ấm mà chọn đại một ai đó đồng hành cả đời.

Đừng nói bạn đang sống khổ, hãy nghĩ khi bạn đang khổ, còn nhiều người không còn tồn tại để tận hưởng cảm giác chân thật đấy. Đồng thời, nếu bạn không cảm thấy khổ vì bất cứ điều gì, tức là bạn cách cái chết không còn xa nữa đâu. Khi giai đoạn mà suy nghĩ “tài năng không theo kịp giấc mơ” đến với tâm trí bạn, thì đó chính là lúc bạn buộc phải chạy, phải nỗ lực, gắng sức trở nên hoàn hảo hơn, trở nên trưởng thành hơn, tự định đoạt cuộc sống của chính mình như Mèo Maverick từng chia sẻ.

Thế giới tí hon của bố

Tôi ấn tượng nhất với câu chuyện về người bố của Mèo Maverick. Bố cô ấy có một niềm yêu thích đặc biệt với tivi. Khi còn bé, cơ hội duy nhất để mua một cái tivi do chính mình lựa chọn chỉ có một, đó là trong lần chuyển nhà, nhưng bố cô ấy lại nhường cho cô ấy. Cuối cùng, cái tivi cứ cách 2, 3 ngày lại hỏng một lần. Nhưng bố cô ấy chưa bao giờ mắng mỏ.

Mèo Maverick biết gia đình mình không dư dả nên nói với bố bao giờ kiếm được tiền, sẽ mua tivi cho bố mỗi tháng một lần. Bố cô ấy bảo: “Thế thì cũng phải có con xem cùng mới được, nếu không tivi tốt đến đâu cũng chẳng có ý nghĩ gì.”

Khi tài năng không theo kịp giấc mơ - Muốn đội vương miện phải chịu được sức nặng của nó

Nhưng bố cô ấy lại mất, trước khi Mèo Maverick chạm đến được giấc mơ của mình, có thật nhiều tiền để mua cho bố chiếc tivi mà bố thích nhất.

Tivi tưởng như là thế giới tý hon của người bố. Nó bé nhỏ đến mức có thể dễ dàng bị hư, bị xước, bị biến đổi theo thời gian. Nhưng nó cũng to lớn đến không ngờ, vì Mèo Maverick mới là thế giới của bố cô ấy. Tôi thiết nghĩ có phải khi xem tivi những người trung niên sẽ cảm thấy tươi trẻ hẳn ra, tầm nhìn mở rộng, từ đó họ có thế có nhiều chủ đề để nói với con cái hay không

Bởi vì, bên trong họ luôn có những mặc cảm, những tự ti nhất định khi nghĩ đây không còn là thời đại của mình nữa rồi. Trong khi con cái thì đang hừng hực ước mơ bay cao, bay xa để càng phát triển. Họ luôn muốn tìm được một phương thức biểu đạt tình cảm nào đó, muốn gần gũi con cái, muốn bước vào thế giới mà các con luôn nói là rất hiện đại, rất to lớn ngoài kia.

Hóa ra dù ước mơ hay tài năng ra sao, hãy nhớ đều quan trọng nhất là còn mẹ cha. Còn có người, không vì bất cứ điều gì, thích ngồi nghe chúng ta huyên náo cả ngày, vì một cái bĩu môi trẻ con của chúng ta mà bật cười rôm rả. Ấm áp nhất trên đời chính là khi bạn biết tài năng không theo kịp giấc mơ, vừa khéo vẫn còn gia đình ở phía sau làm hậu phương vững chắc cho bạn nỗ lực rèn luyện thêm. Niềm yêu thương đó cũng chính là động lực thúc dục Mèo Maverick đứng dậy sau vấp ngã, có thể đứng lên trở thành người che mưa chắn gió những năm tháng cuối đời cho cha mẹ, quyết tâm trở thành người thắng cuộc trong cuộc đua với chính bản thân mình ngày hôm qua.

Leave a Reply