Không Kịp Nói Yêu Em – Mối Tình Thời Dân Quốc Đầy Lãng Mạn

Không kịp nói yêu em là cuốn sách lãng mạn nhuốm màu cổ điển vô cùng nổi tiếng của Phỉ Ngã Tư Tồn. Tác phẩm đã chạm đến trái tim bao đọc giả bởi ngôn từ đậm chất thơ bay bổng. Vì vậy khi gấp sách lại biết bao thế hệ người đọc vẫn thổn thức và không sao quên được tác phẩm này.

Thứ mà đời này anh không cho nổi người khác, chính là tình yêu…

Mối tình thời dân quốc đầy lãng mạn

Không kịp nói yêu em lấy bối cảnh Trung Hoa những năm dân quốc loạn lạc. Khói lửa triền miên nơi nơi, không nơi đâu là hoàn toàn bình yên. Cuốn tiểu thuyết mở đầu bằng cuộc gặp gỡ tình cờ của đại soái Thừa quân, Mộ Dung Phong và cô tiểu thư Doãn Tĩnh Uyển.

Trên đoàn tàu lửa trở về doanh trại, Mộ Dung Phong gặp phải sự tập kích của Dĩnh Quân, phe đối địch của Thừa quân lúc bấy giờ. Trên con tàu lửa định mệnh ấy Mộ Dung Phong đã được tiểu thư Doãn Tĩnh Uyển cứu và giúp đỡ để thoát khỏi sự truy lùng của Dĩnh quân. Kể từ lúc đó Mộ Dung Phong đã đem lòng yêu cô.

Cuốn sách Không kịp nói yêu em khắc họa một không gian đầy cổ điển nhưng cũng đậm chất lãng mạn, đúng chất của những chuyện tình thời trong buổi giao thời lúc bấy giờ. Những lá thư tay đầy giản dị, những tách cà phê ngọt và đắng trong tình yêu, bậc thềm hoa rơi đầy mơ mộng,… Tất cả để tạo nên một cảm giác đầy hoài niệm về một thời kỳ đã chìm vào quên lãng.

Mặt trời lặn, gió lạnh trên núi … hoa nhài trên vạt áo… từng chiếc lá đỏ lớn rơi từ trên đầu xuống. Anh nói: “Được, anh sẽ cõng em cả đời”

Cũng vì vẻ đẹp cổ điển trong cuốn tiểu thuyết này nên dù viết về thời xa xưa nhưng tác phẩm vẫn chiếm trọn cảm tình của độc giả. Cuốn sách đã gieo vào lòng người đọc những cảm xúc lắng đọng và xen lẫn xuyến xao. Văn phong lãng mạn góp phần làm cho tác phẩm thêm sâu sắc và dễ đi vào lòng người.

Tình yêu thời loạn không dễ dàng

Cuốn tiểu thuyết Không kịp nói yêu em không chỉ khắc họa một mối tình đẹp, mặt còn là mối tình đầy trắc trở suốt tám năm của đôi trẻ. Yêu một người trong thời chiến đã không phải là chuyện đơn giản, yêu một người cầm quân lại càng không phải là một chuyện dễ dàng. Huống chi cô gái Tĩnh Uyển lại đem lòng yêu và đợi chờ một người lính, một người lãnh đạo quân sự như Mộ Dung Phong.

Anh lấy một bông hoa nhài, cài lên tóc cô, bông hoa trắng nho nhỏ trên ngón tay anh, bất giác người ta nghĩ đến việc không may mắn. Chiến sự cấp bách thế, cô biết rõ sau khi anh quay về nhất định phải đích thân chỉ huy tiền tuyến trong mưa bom bão đạn…

Chiến tranh không biết bao giờ mới kết thúc, có thể là mười năm, hai mươi năm, thậm chí cả đời này của cô. Nhưng cô gái ấy vẫn dũng cảm theo đuổi chân ái đời mình. Cô luôn ủng hộ Mộ Dung Phong, luôn ở bên anh trong những ngày chiến tranh ác liệt và luôn đợi chờ anh.

Yêu một người không phải là chiếm hữu người đó về cho mình mà chính là làm mọi cách để cho người đó hạnh phúc. Dù cho mình có ra sao đi nữa, tổn thương đi nữa. Đó là tình yêu chân thành, thật lòng. Cô gái ấy chỉ hi vọng rằng chân thành của cô sẽ đổi lấy được chân tình từ người quân nhân lòng đầy lí tưởng ấy.

Chọn tình yêu hay lý tưởng?

Nhưng cuốn sách Không kịp nói yêu em không chỉ có vị ngọt mà còn có cả đắng cay. Vì tình yêu cũng như tách cà phê vậy. Lúc đắm say vị cà phê dịu ngọt, lúc biệt ly cà phê lại toàn vị đắng chát nơi đầu lưỡi.

Vì họ với nhau là hai thế giới, đã quá cách biệt: anh là lãnh đạo của quân đội còn cô gái anh yêu lại là tiểu thư trong gia đình không màng đến chiến tranh quân phiệt ngoài kia. Khi chiến tranh nổ ra liên miên ấy, một người quân nhân như anh, không thể chỉ nghĩ cho mình. Càng không thể vì tình yêu của riêng anh mà gây tổn hại đến cả Thừa Quân do anh lãnh đạo.

Mọi người vẫn thường nói rằng có lẽ một trong những đau đớn của đời người là “lúc chưa có năng lực lại gặp người mình muốn chăm sóc cả đời”. Có lẽ trường hợp đó đúng với Mộ Dung Phong, khi anh gặp được chân ái đời mình thì bản thân anh đã không còn đủ tư cách để mang đến hạnh phúc cho cô gái ấy nữa.

Nửa cuộc đời dài dằng dặc còn lại của anh, nếu không có em anh biết sống như thế nào đây?

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Anh buộc phải lựa chọn giữa con đường đi đến lý tưởng mà bao năm anh theo đuổi và con đường tình yêu của anh, giữa sự nghiệp quân sự và cô gái anh yêu. Anh chỉ được chọn một con đường mà thôi, và không được phép chọn lại. Sai một bước có thể dẫn đến vạn dặm đau, thậm chí đau cả đời.

Bây giờ nói gì đều vô ích…nhưng việc ngốc nghếch như thế, cả đời này anh cũng chỉ làm vì em

Không kịp nói yêu em in lần đầu năm 2012, đến nay cũng đã tám năm rồi. Thế nhưng đến tận bây giờ các độc giả vẫn không sao quên được cuốn sách ấy. Có lẽ thời gian tám năm ấy không thể sánh được với mối tình tám năm đầy trắc trở của Tĩnh Uyển và Mộ Dung Phong. Biết bao đọc giả đã bày tỏ những suy nghĩ sâu sắc trong lòng sau khi đọc xong cuốn sách này.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: