Không Nơi Nương Tựa – Một Câu Chuyện Từ Chính Cuộc Đời Tác Giả

Không Nơi Nương Tựa không phải là câu chuyện của ai khác mà chính là câu chuyện có thật của cuộc đời tác giả…

Tôi biết rằng bạn đã từng một lần trải qua cảm giác mệt mỏi, mọi thứ dường như trực trào nơi khóe mắt nhưng không để nó tuôn ra, như cảm giác bất lực, mệt mỏi trước một thứ gì đấy mà bản thân không làm được. Cũng như ai đã từng nói, cuộc sống vốn dĩ đã không công bằng.

Ta không lựa chọn được nơi sinh ra, không lựa chọn được hoàn cảnh sống, nhưng ta lựa chọn được cách sống. Không phải ai sinh ra đã ngậm thìa vàng, không phải ai sinh ra đã không cần lo miếng ăn, chỗ ở.

Hàng năm, ngày đông gió rét ảm đạm trôi qua. Bầu trời lại được sưởi ấm thêm lần nữa, trên những cành cây trụi lá đã nảy lộc đơm hoa, trong khung cảnh hân hoan chào đón giáng sinh cùng với bao niềm ước vọng. Trong khung cảnh sum họp gia đình, trước lò sưởi ấm áp của tình thương, trên bàn tiệc đầy rẫy những đồ ăn thức uống, anh em vui vẻ…

Nhưng đâu đó, một phương trời nhỏ bé, những mảnh đời bất hạnh, chỉ một mình co quắp trong chăn để tìm chút ấm áp, một mình chống chọi với sự cô đơn. Họ khao khát có một bữa ăn hoàn hảo, họ mong muốn cha yêu thương, được mẹ chăm sóc. Nhưng có lẽ những điều khao khát đó như những ngọn sóng xa khơi, không bờ bến, không có ngày hy vọng vào bờ. Tuy họ có giọt máu trong cơ thể nhưng họ sẽ không tìm thấy dòng lưu của “đầu nguồn”, tìm được dòng chảy của tình thương.

Có một nơi như thế, nơi mà gia đình bỗng chốc trở thành địa ngục, người mẹ trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng của một đứa trẻ, nơi mà đứa trẻ trở nên đơn độc hơn bao giờ hết.

Không Nơi Nương Tựa chính là cuốn sách tôi muốn nói đến lần này. Không Nơi Nương Tựa không phải là câu chuyện của ai khác mà chính là câu chuyện có thật của cuộc đời tác giả.

Bộ ba tác phẩm Không Nơi Nương Tựa, Đứa Trẻ Lạc Loài, Đi Ra Từ Bóng Tối, tái hiện câu chuyện tuổi thơ gây rung động dư luận của David James Pelzer. Là bộ ba tác phẩm phản ánh rõ nhất hiện trạng bạo hành trẻ em tại nước Mỹ lúc bấy giờ.

Cuốn sách Không Nơi Nương Tựa, với lời văn sắc bén, ngôn từ bộc trực, cốt truyện hấp dẫn. Ông đã thành công tái hiện lại nhân vật bị bạo hành, người đó không ai khác chính là ông. Cuốn sách không chỉ khắc họa lại quá trình đánh đập dã man, bên cạnh đó là sự thờ ơ vô cảm của cộng đồng, mà đặc biệt đó là người cha của của cậu. Người mà cậu lấy làm động lực để tiếp tục cuộc sống. Thế nhưng một lần nữa người rời khỏi cậu không ai khác là người cậu tôn sùng vĩ đại. Tác giả mang đến cho ta nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, cho ta biết cái cảm giác tột cùng của sự đau khổ, sự hiện hữu của cái chết, cùng những hình phạt khủng khiếp mà cậu phải gánh chịu trong thời thơ ấu.

SỰ CHIẾN ĐẤU VỀ THỨC ĂN

Khác với những đứa trẻ cùng trang lứa có cuộc sống ấm êm, được nhận sự yêu thương từ mẹ. Dave phải học cách đối phó với miếng ăn, đối phó với những ngón đòn của người mẹ ruột của mình để sống sót. Người mẹ luôn nghiện ngập, bất ổn về mặt tinh thần của cậu luôn bày ra những trò không thể đoán trước được, ác độc và gây nguy hiểm đến tính mạng của cậu.

Mỗi khi ánh mặt trời xuất hiện cậu lại phải hứng chịu những trận đòn từ mẹ, khác với ánh bình minh ngoài trời, trong nhà là cảnh đánh đập, những cái tát như trời giáng đang chờ cậu. Tôi đã rất bức xúc vì sao cùng là một con người với nhau, cùng là đứa con đứt ruột đẻ đau nhưng vì sao bà lại làm những điều kinh khủng ấy với thằng bé. Một đứa bé phải gánh chịu tất cả các vết thương thể xác lẫn tinh thần, một đứa trẻ 4 tuổi chỉ đang ở ngưỡng đáng tận hưởng sự ấm áp từ mẹ. Nhưng người mẹ ấy thì sao ? Bà nhẫn tâm bắt con mình hàng giờ phải dọn dẹp, uống dung dịch amoniac, hay đứng ở trước gương lẩm bẩm câu “tôi là đứa trẻ hư”… hay ăn trộm thức ăn tại các cửa hàng bách hóa.

“Sống ở đời chẳng ai muốn mình trở thành người xấu, ai cũng muốn ngẩng cao đầu không hổ với người, không thẹn với lòng. Thế nhưng sự đời chẳng hề như ý muốn, đôi khi người ta phải sống hai mặt để đổi lấy sự bình yên”. – Trích

Cậu làm việc suốt ngày, đổi lấy là những mẫu thức ăn vụn, đến chó nó còn chê hay kinh khủng hơn bà bắt thằng bé ăn lại những mẫu xúc xích mà cậu đã nôn ra từ sáng, đến phân mà cậu cũng từng nếm qua… Những nhát dao liên tục đến từ người mẹ, máu thẫm đẫm chiếc áo rách tươm của cậu, vết thương cứ trực trào lan tỏa hết cả vùng bụng, dù bị như vậy cậu vẫn lê tấm thân bê bết máu đi rửa bát để hoàn thành nhiệm vụ người mẹ giao cho hàng ngày.

Những vết dao găm ấy, là vết sẹo xấu xí nhất, là ác mộng kinh khủng trong thời thơ ấu sẽ đi theo cậu hết quãng đời này. Những hình phạt cứ tiếp tục đổ dồn lên người thằng bé từ ngày này sang ngày khác.

Cuộc sống thật bất công quá đáng và tàn nhẫn đối với họ. Họ chỉ là những đứa trẻ đáng thương thôi mà. Nghịch cảnh đôi khi đến với họ quá phũ phàng, buộc họ phải chấp nhận và chiến đấu. Như Dave vậy dù bị bạo hành đến tàn nhẫn, cậu bắt mình phải thật dũng cảm, bắt mình phải sống. Ý chí, nghị lực của cậu khiến ta vừa phục vừa thương.

Khó khăn trong cuộc sống sẽ làm bạn ngày càng trở nên cứng cáp và mạnh mẽ hơn. Vì thế khi gặp chuyện không may đừng bao giờ nói “Tại sao là tôi” mà hãy nói “Tôi chắc chắn sẽ làm được”. – Trích

GIẢI THOÁT

Cuộc sống trôi qua từng ngày cho đến khi 9 tuổi. Cậu được thoát khỏi căn nhà tồi tệ ấy. Khi cậu được giải thoát vẫn không thoát khỏi sự chỉ trích cay nghiệt, lời chế nhạo từ những người bạn cùng lớp “Dave đi tù kìa chúng mày”, “Cái đồ hôi hám đáng đời”… Chỉ khi cậu vào tù cậu mới được thoát khỏi nơi thối nát này, chỉ có vào tù cậu mới có được những bữa cơm giống cho người ăn, phải làm vậy cậu mới được ước mơ, mới nhìn thấy ánh mặt trời mà lẽ ra một cậu bé 9 tuổi đầu nên có. Với ý chí sống và nghị lực phi thường, cậu đã được đền đáp xứng đáng. Thế nhưng đối với tôi mà nói tất cả những điều đó cũng chẳng thể nào đền đáp lại những gì cậu đã gánh chịu suốt quãng thời gian đó.

Trái tim mong được “vui”, còn linh hồn mong được “trưởng thành”.

Trái tim mong được “ổn định”, còn linh hồn mong được “thay đổi”. – Trích

Bất hạnh, nghịch cảnh, khó khăn, trắc trở, bế tắc, chính là những gì mà linh hồn của chúng ta luôn chào đón. Bởi lẽ khó khăn là món quà của thượng đế, nó đòn bẫy của linh hồn.

Chắc hẳn trong cuộc đời cũng có lúc bạn trăn trở, bất lực, chán nản, muốn chết đi để giải thoát. Thế nhưng đó mới chính là cơ hội đang chờ bạn nắm lấy. Chẳng thể bước tiếp về phía trước, bên trái, bên phải, thậm chí đằng sau cũng chẳng còn đường cho bạn trốn chạy. Chính trong lúc ấy, là lúc bạn cần thay đổi bản thân mình, là lúc bạn trở thành phiên bản tốt hơn.

Qua mỗi cuộc chống chọi của cậu bé ấy trong bóng tối cay nghiệt, bạn sẽ thấy bản thân mình cũng đang cảm nhận được nỗi đau thấu tận tâm can của cậu, an ủi nỗi cô đơn cùng với cậu và cùng cậu tranh đấu cho sự sống còn.

Tác phẩm Không Nơi Nương Tựa không những phê phán về nạn bạo hành, xâm hại tình dục trẻ em, cũng đồng thời biết rằng chúng ta hoàn toàn có khả năng tạo nên một điều gì đó khác biệt để chấm dứt thực trạng đau lòng này. Không những vậy cuốn sách Không Nơi Nương Tựa còn thấm đượm được giá trị nhân đạo sâu sắc mà tác giả muốn gửi gắm đến độc giả.

LỜI KẾT

Để hiểu hết thế nào là sự giày vò về tinh thần thần lẫn thể xác của nạn bạo hành trẻ em cũng như để biết đứa trẻ ấy đã quyết chí thế nào trong sự vùi dập và hắt hủi của cộng đồng. Thì cuốn sách này dành cho bạn, hy vọng bạn sẽ thích nó.

Hãy dành 2 tiếng để đọc nó mỗi ngày, 2 tiếng để suy nghĩ mỗi ngày. Trong trái tim mỗi người chắc hẳn đều có ngọn lửa thắp sáng đang chờ bạn tỏa sáng, ngọn lửa đó là niềm khao khát cháy bỏng nhưng thầm kín. Trách nhiệm của chúng ta là giữ cho nó mãi cháy sáng. Hãy sống như Dave thứ 2 vậy. Mỗi chúng ta chỉ sống có một lần thôi, nếu được mơ ước, nếu được khát vọng thì hãy làm ngay nhé. Thời gian chẳng hay chờ đợi một người, hãy tận dụng số vàng mà mình có để đừng sau này hối tiếc nói hai từ “giá như”. Cuộc sống ngắn ngủi lắm. Đừng dại dột để những người thiếu lòng tin, hay nản lòng dập tắt ngọn lửa của bạn. Mỗi ngày hãy cố gắng hơn một chút. Khi nhìn lại, bạn sẽ thấy mình đã đi một quãng đường dài. Chúc các bạn thành côngǃ

Bài Review được đóng góp bởi Cộng tác viên Nguyễn Thị Phong Nhã

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: