Kiếp Nào Ta Cũng Tìm Thấy Nhau – Hành Trình Tri Kỷ Đến Với Nhau

Tri kỷ đến với nhau qua ngàn kiếp, từ kiếp Hy Lạp cổ xưa triệu năm trước cho đến những năm thế kỷ XIX trong giai đoạn nước Anh đang phát triển thành đất nước tư bản. Điều tuyệt vời là, linh hồn của họ vẫn còn sống và tồn tại trên thể xác của người này rồi nhập sang người khác, tăng sự gắn kết yêu thương giữa các linh hồn kiếp trước. Từ đó, tình yêu trở thành mảnh ghép cuối cùng trong tâm hồn con người, xoa dịu những vết đau còn làm tổn thương trái tim. Brian Weiss đã khẳng định điều này thông qua cuốn sách tâm lý mang tên Kiếp nào ta cũng tìm thấy nhau.

Kiếp nào ta cũng tìm thấy nhau – Mở đầu tổng quan về chủ đề chính

Trong phần sách, tôi sẽ không đi sâu vào khái niệm y học được sử dụng thường xuyên của tác giả. Kiếp nào ta cũng tìm thấy nhau chủ yếu hướng về nội dung điều trị căn bệnh loài người mắc phải – điển hình là sang chấn tâm lý (PTSD). Bệnh này được Brian Weiss phân tích khá kỹ lưỡng qua tổng quan về nguyên nhân, triệu chứng và liệu pháp trị liệu hiệu quả. 

Đây là một trong những quyển sách về tâm lý học tuyệt vời nhất mà các bạn nên đọc, bởi nó còn chứa đựng bao hàm ý nghĩa về niềm tin đích thực vào cuộc sống. Tôi đọc xong cảm thấy mình tìm hiểu sâu rộng hơn về bài học muôn sắc muôn màu từ những trải nghiệm lý thú mà chính mình đã dựng nên. Phải chăng cũng có thể là vì bệnh sang chấn tâm lý cần được chữa trị qua nhiều liệu pháp kết hợp thực tế để người bệnh tự nhận ra một điều gì đó mình không thể quên?

Quả thật, đúng là như vậy. 

Mở đầu bìa sách được bố cục nét hoạ tiết khéo léo cùng với tông màu đêm tối đầy huyền bí và quyến rũ. Bức tranh được vẽ dựa trên một kiệt tác tuyệt đẹp theo trường phái của Van Gogh. Điểm sáng chính là một chàng trai và một cô gái ôm lấy nhau giữa đêm đẹp với những ngôi sao vàng phản chiếu toàn bầu trời. Nét vàng và nét xanh được tô lên trên dòng chảy của cái ôm. Ta có thể thấy, hai người này đều từng trải bao khó khăn khốc liệt để trở thành tri kỷ bất chấp ngàn dặm dài đằng đẵng. Kiệt tác nghệ thuật đẹp đẽ ấy đã để lại thông điệp tình yêu đầy mạnh mẽ từ chính hoạ sỹ nổi tiếng người Hà Lan, từ đó làm nên một cảm hứng tuyệt vời cho công trình liệu pháp tinh thần của Brian.

Kiếp nào ta cũng tìm thấy nhau – Hành trình tri kỷ tìm lại chính mình

Nhân vật chính trong cuốn là tác giả và hai bệnh nhân điều trị lâu dài là Elizabeth và Pedro. Họ có những biến cố khác nhau nhưng có một sợi dây vô hình kéo lại gần nhau hơn. 

Elizabeth mang vẻ ngoài của một nữ doanh nhân thành đạt, nhưng thâm tâm là một chuỗi ngày cực đau với những sự kiện gây sốc tinh thần. Cô mất mẹ, mất hứng thú với đàn ông bởi người chồng trước kia đã đánh đập cô. Chưa kể là cô đã từng trải qua vài mối tình khác và kết cục không êm đẹp. Thời gian qua, cô mất ngủ, trầm cảm, giật mình như bị gặp ác mộng. Cô đến gặp bác sỹ nhằm xoá bỏ lời nguyền dai dẳng đeo bám cô.

Pedro là một anh chàng Mexico đến Florida để lập nghiệp. Anh vừa trải qua cú sốc sau sự ra đi của người anh trai và trách bản thân mình rất nhiều. Và anh cũng tự nhận mình gây ra mọi tội lỗi làm ảnh hưởng xấu tới mối tình ngày trước. Anh đến gặp bác sỹ cùng mục đích với Elizabeth, nhằm để xoá tan cơn động đất làm xói mòn tinh thần và ý chí của anh.

Khi viết cảm nghĩ về hành trình này, tôi không nhớ nổi họ trải qua những gì. Thậm chí tôi chẳng bận tâm nhớ lại khó khăn, bởi tôi muốn đi sâu vào hành trình ở phía trước. 

Phương pháp điều trị tâm lý là phương pháp hồi quy. Có nghĩa là, mỗi bệnh nhân sẽ đi vào giấc mơ liên quan tới những sự kiện lịch sử của những kiếp trước. Mỗi lần đi sâu vào nó, người bệnh có quyền làm chủ nó, giả dụ như quyết định lên bờ hoặc tiếp tục vùng vẫy nếu chẳng may bị ngã thuyền. Và tiếp theo là nói ra cảm xúc của mình khi vừa trải nghiệm nó. Hồi quy vẫn là một khái niệm gì đó còn mới mẻ với đại đa số người dân, trong khi nghiên cứu về sang chấn tâm lý đang ngày càng chỉ rõ triệu chứng hơn và đồng bộ hoá những liệu pháp cần thiết. Tuy vậy, với cuốn sách Kiếp nào ta cũng tìm thấy nhau, chứng bệnh sang chấn đã được cảm hoá bởi góc nhìn đồng cảm từ ánh mắt người đọc và tiếp tay truyền động lực cho bệnh nhân khôi phục niềm tin vào chính bản thân mình.

Elizabeth và Pedro có những trải nghiệm đầy lý thú và bổ ích kỳ diệu sau mỗi buổi điều trị hồi quy. Tâm trạng họ trở nên tích cực hơn trước, giấc ngủ được cải thiện rõ rệt… Dường như họ đang quay lại từ từ với nhịp sống bình thường. 

Pedro tưởng tượng mình là một người lính vùng đảo quốc biển khơi, được giao nhiệm vụ để xâm lược những vùng khác. Sau quá trình thi hành, cuối cùng anh đón nhận cái chết vì đói, và giây phút cuối, anh nhớ hướng về vợ và các con. Anh nhận ra, chiến tranh hoàn toàn là phi nghĩa và vô ích. Điều ý nghĩa thực sự ở đây là tình cảm đặc biệt dành cho người yêu thương anh nhất. Anh dần dần bỏ lại sự mặc cảm ở phía sau và cảm thấy khoan khoái hơn, nhẹ nhõm hơn.

Elizabeth có một trải nghiệm tuyệt vời không kém so với Pedro. Cô hoá mình vào vai người con gái Do Thái, khi cha cô làm thợ điêu khắc gốm. Cô cũng rút ra một bài học đầy đau buồn về tác hại của chiến tranh, khi cô khóc thảm thương sau khi ôm chầm lấy người cha bị thương nặng. Vết máu chảy trên tay cô thấm dần vào nỗi đau, thu lại những nước mắt cắn rứt trái tim cô, để khi quay về thực tại, cô bừng tỉnh lấy lại được tâm đứng ở trong mình.

Đây là một trong những giấc mơ tôi nhớ được khi đọc sách này. Điểm chung của chúng là hiện ra những sự việc dấy lên cảm xúc tiêu cực của bệnh nhân. Phương pháp hồi quy tổng kết chúng nhằm nhắc nhở người bệnh rằng giấc mơ cũng như cái bóng biến cố, chúng không hề hoàn toàn có thật nên không có một yếu tố nào quyết định hạnh phúc hoặc tình yêu của họ.

Cũng như khi bạn gặp ác mộng về người yêu ra đi trong tai nạn, bạn không cần phải lo sợ ngoài đời xảy ra tương tự như vậy. Bởi giấc mơ là ảo, vậy nên mọi chi tiết trong đó (ngay cả khuôn mặt người thương) đều không phải là thật. Chúng là những ảo ảnh hù doạ ta mà thôi.

Tôi hiểu, đó có thể là điềm báo, nhưng nếu chúng ta cứ thu mình lại trước thời điểm sự việc xấu xảy ra, thì sự tự do tâm hồn vẫn xa vời tầm với. Thậm chí những cảm xúc tiêu cực còn lấn chiếm tâm trí để xúi giục ta làm những việc ta không muốn.

Hồi quy là một bà tiên hiền lành dẫn dắt tới con đường nhìn lại chính mình trong tấm gương phản chiếu. Hồi quy giúp chúng ta nhớ rằng chúng ta là ai. Chỉ có vậy cũng rút ngắn quãng thời gian hoài phí về tâm trạng trầm cảm cả đời còn lại. Ngồi vào một chỗ, nhắm mắt, bước vào trạng thái thôi miên sâu – có thể nói đây là hành trình chân thực nhất và đáng nhớ nhất, để lại dấu chân trong tiếng gọi của con tim. Như thể bạn đi vào cỗ máy thời gian cảm xúc và mọi sự kiện đã được khâu vá trở nên gần gũi hơn, tươi sáng hơn. Từ đó, bạn vững tâm đứng dậy và tự nhủ với chính mình rằng, “mình làm chủ được.”

Kiếp nào ta cũng tìm thấy nhau – Bức tranh cổ tích đằng sau cánh cửa phòng bệnh

Chắc hẳn các bạn nghĩ rằng, bệnh viện là một nơi tối tăm vì phải đón nhận những tin không vui tới người nhà. Nhưng quan điểm đó đã thay đổi khi bác sĩ âm thầm góp phần tạo định mệnh cho hai người bệnh gặp nhau. Lần đầu họ thấy nhau là lúc Elizabeth rời phòng trong khi Pedro đang chờ đến lúc điều trị, sau đó là vào chuyến bay tình cờ.

Chính tôi và các bạn đều bất ngờ vì hành động ấy. Bác sĩ đã gác bỏ mọi trĩu nặng sau mọi nỗ lực điều trị tâm lý để họ đến với nhau đầy tình cờ, tự nhiên và thoải mái. Và rồi hai người ấy nhận ra là mình đã từng gặp nhau ở kiếp nào đó, khi Pedro nắm tay Elizabeth trên máy bay. Chuyện tình của hai người càng được mở rộng hơn và một cuộc sống mới tốt đẹp đã được bắt đầu.

Thật lòng mà nói, câu chuyện hồi quy ban đầu có vẻ buồn thầm. Nhưng khi đủ kiên trì và nỗ lực để vượt qua ngàn dặm ở bên tình yêu của mình, mọi nỗi đau bị xoá đi khỏi ký ức và nhường chỗ thay thế cho những cảm giác tích cực, tràn đầy năng lượng lạc quan. Bài học hồi quy vẫn còn mãi trong quãng đời còn lại của mỗi người, song tác giả tiếp tục muốn nhấn mạnh: tất cả những thứ khác là ảo ảnh, chỉ có tình yêu là thật.

Bởi tình yêu vốn không phải là cứ nhìn nhau vài giây là yêu ngay. Tình yêu thực sự bắt nguồn từ sự liên kết giữa hai trái tim từ kiếp này sang kiếp khác, mà nó vẫn nguyên vẹn. Từ sự thật ấy, tôi bắt đầu tin rằng tình yêu vĩnh cửu là có thật, chỉ có điều, nếu bạn chọn sai người sai cơ hội, bạn không thể sống an lạc. Khi bạn không thể tìm được một người liên kết với bạn, thì mơ ước về một hạnh phúc nhỏ còn rất xa tầm tay.

Chính vì thế nên tôi muốn nhắc các bạn rằng hãy lắng nghe con tim nhiều hơn. Không phải nghe để yêu mù quáng mà là hãy nghe nhịp điệu trái tim của người yêu bạn thật lòng. Hãy cảm nhận được phút giây bình yên khi ở bên người ấy. Định mệnh là việc của tự nhiên, nhưng hạnh phúc ra sao là do hai người quyết định.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Brian Weiss muốn nhắc các bạn rằng đừng nghe theo lời khuyên của người khác. Hãy nghe tiếng nói của chính bạn. Cảm nhận về cuốn sách này sau khi đọc chỉ làm tôi muốn đọc đi đọc lại không chán, để có thể tận hưởng khung trời xanh ngắt roi rói ánh mặt trời chiếu xuống tâm trạng mừng rỡ nơi khuôn mặt tôi. Tôi khuyến khích các bạn hãy đọc nó, bởi nó rất thiết thực hữu ích trong việc điều trị khúc mắc tâm lý trong đời sống.

Suy cho cùng, chỉ có tình yêu là thật. Tình yêu cởi bỏ dây xích trói trái tim, tâm hồn và ý chí ta, mở ra một kỷ nguyên của tự do.

Bài Review được đóng góp bởi Cộng tác viên Amy Bùi

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: