Kim Ji Young sinh năm 1982 : Tiếng lòng của người phụ nữ nơi xứ sở kim chi

Cuốn sách Kim Ji Young sinh năm 1982 của tác giả Cho Nam Joo được xem là biểu tượng mới của dòng văn học dành cho phụ nữ ở xứ sở kim chi. Cuốn sách là hành trình trưởng thành với những mơ ước, hi vọng của Kim Ji Young. Trên hành trình đi đến mơ ước ấy, mỗi bước đi của cô đều phải trải qua lắm sóng gió, chông gai. Đó là những hàng rào vô hình của quan niệm trọng nam khinh nữ đang còn nặng nề trong xã hội Hàn Quốc.

Hơn phân nửa dân số Đại Hàn Dân Quốc đều mang họ Kim. Kim Ji Young là cái tên phổ biến nhất được đặt cho những bé gái sinh ra vào năm 1982 ở đây. Lý do mà tác giả chọn cái tên này đặt cho nhân vật của mình vì cuộc đời và số phận của nhân vật trong cuốn sách đều  phản ánh những điều mà đại đa số phụ nữ Hàn Quốc phải gánh chịu. Đó là sự phân biệt đối xử trong một xã hội còn nặng quan niệm trọng nam khinh nữ.

MUA SÁCH NỖI LÒNG CỦA MẸ – KIM JI YOUNG, BORN 1982 TRÊN TIKI

Qua việc khắc họa hình tượng nhân vật Kim Ji Young cuốn giống lên một hồi chuông cảnh tỉnh về mối nguy phân biệt đối xử giữa nam và nữ. Kim Ji Young vốn là một cô gái luôn mang trong trái tim biết bao hoài bão. Nhưng từ nhỏ cô đã phải chịu sự đối xử không công bằng khi ở trường, khi đi làm và khi kết hôn.

Cô phải từ bỏ những khát vọng tương lai trong công việc sau khi lập gia đình và sinh con. Những uất ức khi bị đối xử bất công từ lúc còn nhỏ cho đến lúc trưởng thành và bị buộc phải từ bỏ ước mơ càng ngày càng chồng chất khiến cô cảm thấy vô cùng đau khổ. Kim Ji Young rơi vào trầm cảm vì những đau khổ cứ kéo dài mãi mà không biết kể cùng ai. Vì trầm cảm, nhiều khi cô quên mất bản thân mình là ai, đang ở đâu, đã nói những gì. Nhưng cô luôn nhớ rằng mình từng có ước mơ, một ước mơ vô cùng tươi đẹp.

Dae Hyun à, dạo này Ji Young mệt mỏi lắm. Có những lúc cơ thể thì khá hơn một chút nhưng tâm trạng cô ấy lại bất an. Thế nên cậu làm ơn hãy thường xuyên động viên rằng cô ấy đã làm rất tốt, cô ấy đã vất vả nhiều rồi và cảm ơn cô ấy

Cuốn sách Kim Ji Young sinh năm 1982 khiến cho người đầu hiểu sâu sắc hơn về những gì người phụ nữ phải gánh chịu tại Hàn Quốc. Là một đất nước còn nặng về phong kiến nên những đứa bé trai luôn được ưu tiên hơn nhiều đứa bé gái. Khi người phụ nữ sinh ra những bé gái thì phải đối mặt với những lời chỉ trích thậm tệ từ phía nhà chồng.

Điều này đẩy tỉ lệ phá thai sau khi siêu âm biết giới tính bào thai là nữ lên rất cao. Những người mẹ không bao giờ muốn bỏ rơi đứa con của mình. Nhưng ở không còn cách nào khác. Chỉ có thể lựa chọn giữa việc bỏ đứa trẻ hoặc đứng trước nguy cơ hôn nhân tan vỡ vì không sinh được con trai. Những sinh linh tội nghiệp ấy chưa kịp chào đời đã phải rời khỏi thế giới này chỉ vì giới tính là nữ.

Dù cùng là người trong một gia đình chẳng phải người cha, người bà nào cũng yêu thương con trai và con gái như nhau. Những đứa bé gái thường bị đối xử bất công bởi chính cha mẹ của mình.

Em trai và những gì thuộc về em là quý giá nhất, không một ai có thể tùy tiện đụng tới bất cứ thứ gì, Kim Ji Young cũng chỉ là “không một ai” trong con mắt của bà. Và cả chị gái cô cũng vậy…

Đó là một thực trạng đang nhức nhói và len lỏi vào từng gia đình. Tư tưởng phân biệt nam nữ cứ tưởng chỉ còn ở thời phong kiến nhưng đến nay vẫn còn tồn tại trong xã hội Hàn Quốc. Cuốn sách cũng như tiếng lòng của biết bao phụ nữ ở xứ sở kim chi khi bị đối xử bất công kể từ khi mới vừa chào đời.

Chẳng ai có thể quyết định nơi chúng ta sinh ra, thân phận chúng ta ra sao được. Nhưng chúng ta có thể quyết định tương lai của bản thân mình. Nhưng cuốn sách Kim Ji Young sinh năm 1982 lại một lần nữa khiến người đọc phải rơi lệ. Những người phụ nữ được khắc họa trong cuốn sách này đã đánh mất cả tương lai của mình chỉ vì sự áp đặt của gia đình.

Ước mơ và hi vọng là hai thứ vô cùng tươi đẹp. Đời người có ước mơ thì mới trở nên tươi đẹp. Và chỉ khi có ước mơ thì chúng ta mới thực sự trở thành những con người hạnh phúc. Nhưng Kim Ji Young và biết bao phụ nữ khác nữa phải sống và từ bỏ ước mơ của mình. Họ sống theo ý muốn và tâm nguyện của người khác.

Việc lựa chọn nghề nghiệp cho tương lai nên để chính bản thân chúng ta lựa chọn. Nhưng con đường đi đến tương lai ấy là do cha mẹ hoạch định. Ở Hàn Quốc các bậc cha mẹ luôn có quan điểm rằng con gái thì nên học giáo viên. Đó là nghề nghiệp thích hợp nhất dành cho con gái và tốt cho kết hôn và nuôi dạy con cái nhất. Hơn ai hết những cô gái hiểu rằng họ không cần một nghề nghiệp được mọi người cho là tốt. Họ chỉ cần được một lần tự do theo đuổi ước mơ của mình.

Còn nữa, con còn không biết liệu mình có kết hôn không, có sinh con không. Chưa biết chừng con còn chết trước khi kịp làm những việc đó nữa kìa. Vậy vì sao con lại phải sống cuộc sống không thể làm điều mình muốn, chỉ để đối phó với tương lai còn chưa biết sẽ xảy ra những chuyện gì nữa?

Sự bất bình đẳng giới đi từ gia đình ra đến xã hội, tồn tại ngầm trong tâm thức của một bộ phận người dân Hàn Quốc. Cơ hội việc làm dành cho phụ nữ ít hơn nam giới. Tỷ lệ phụ nữ trở thành quản lý cấp cao cũng ít hơn nam giới. Và dù cùng làm một công việc như nhau nhưng mức mức lương của nhân viên nam luôn cao hơn nữ.

Trên một trang web thông tin tuyển dụng đã đưa ra kết quả điều tra tỷ lệ tuyển dụng lao động nữ khoảng 100 doanh nghiệp thì tỷ lệ này chỉ ở mức 29,6%[…] người ta vẫn nói rằng tỷ lệ nữ như vậy là khá cao!

Trong 50 tập đoàn lớn thì có đến 44% trả lời rằng “nếu ứng viên có điều kiện tương tự nhau thì sẽ chọn ứng viên nam” và không một ai trả lời rằng “sẽ chọn ứng viên nữ”.

Ở Hàn Quốc người ta luôn nói với nhau rằng khi người phụ nữ lấy chồng thì mọi thời khắc rực rỡ nhất của thanh xuân đều đã chấm dứt. Theo thống kê thì ở xứ sở kim chi tỷ lệ phụ nữ đã lập gia đình vẫn tiếp tục đi làm là rất ít. Một số công ty thường dùng cách tạo áp lực để các nhân viên nữ tự động xin thôi việc khi mang thai. Vẫn còn nhiều công ty khác không làm vậy nhưng mà nhân viên vẫn nghỉ việc vì chịu tác động từ gia đình.

Dù là một trong bốn “con rồng kinh tế” của châu Á nhưng xứ sở ấy vẫn còn rất nặng về tư tưởng phân biệt nam nữ. Ba chữ bình đẳng giới vẫn còn là những từ ngữ rất xa xỉ đối với xứ sở kim chi. Khi kết hôn chồng có thể tiếp tục đi làm nhưng người phụ nữ luôn là người phải nghỉ việc.

Vì tại đây vẫn còn tồn tại quan niệm trách nhiệm của người phụ nữ là chăm lo cho gia đình chứ không phải là theo đuổi ước mơ của mình. Họ không được phép làm hai điều ấy cùng một lúc vì sẽ không thể chăm sóc tốt gia đình được. Khi người phụ nữ lựa chọn ước mơ sẽ bị chỉ trích là ích kỷ con người đàn ông sẽ không bao giờ bị nói như vậy.

Rất nhiều người phụ nữ ở Hàn Quốc cũng như Kim Ji Young để rơi vào chứng trầm cảm khi phải sống một cuộc đời mà không có ước mơ trong chiếc lồng sắt của định kiến xã hội. Chỉ vì là phụ nữ mà biết bao phụ nữ đã phải sống trong sự bất công suốt cả đời người.

Hình ảnh những trái tim xanh đánh dấu các quốc gia tươi đẹp trên tấm bản đồ thế giới rộng lớn trong phòng Kim Ji Young khiến người đọc không khỏi xót thương cho những mơ ước còn dang dở. Đó tượng trưng cho khát vọng và mơ ước của không chỉ riêng cô mà còn rất nhiều phụ nữ trong xã hội ấy nữa. Thế nhưng đời người không phải lúc nào cũng như ta ước muốn. Có lẽ cả đời này cô cũng không bao giờ chạm tay vào được những ước mơ tươi đẹp của ngày nào năm xưa.

Cuốn sách đã làm sống dậy hashtag Metoo, biểu tượng cho chiến dịch ủng hộ bình đẳng giới, bảo vệ phụ nữ trước bất công xã hội Hàn Quốc. Kim Ji Young sinh năm 1982 đã bán được hơn 1 triệu cuốn tại quê nhà Hàn Quốc và làm rung động mạnh đến cộng đồng yêu sách.

Kể từ khi được ra đời cuốn sách đã truyền một thông điệp mạnh mẽ đến mọi người. Đó là mỗi người chúng ta hãy sống và đối xử với nhau bằng tình yêu thương. Đừng để sự phân biệt nam nữ làm trầm trọng thêm mối quan hệ giữa người và người. Đừng để sự phân biệt đối xử làm mất đi sự công bằng xã hội. Sự thay đổi hướng đến những điều tốt đẹp chưa bao giờ là quá muộn.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: