Lỗi error 404 – Bước lên từ vực thẳm

Tôi biết đến plaaastic qua  bài báo về một hiện tượng thời trang  trước khi đọc  cuốn sách này , cũng từng xem ảnh của chị qua instagram. Hình tượng mà chị xây dựng lên vô cùng quái dị ,có một chút gì đó bất cần và điên rồ. Sẽ chẳng ngạc nhiên nếu “Lỗi error 404” cũng mang vẻ điên rồ và quái dị ấy . Cuốn sách là câu chuyện về cuộc đời của chính bản thân plaaastic : không đơn giản , không bình lặng mà dậy sóng

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Cuộc đời chị giống như một thước phim kinh dị vậy. Sự hãi hùng, đau đớn, mệt mỏi đến buông xuôi và bất lực … những cảm giác mà tôi nghĩ một người bình thường khó có thể tưởng tượng nổi. Cô gái ấy – một con người bình thường luôn muốn thoát ra khỏi bóng ma cuộc sống, ám ảnh thơ ấu và đi tìm câu trả lời cho câu hỏi ” tôi sống lỗi sao ? ” . Rốt cuộc điều gì đã khiến chị ghét cuộc sống , khiến chị tìm mọi cách để ” chết ” .Phải chăng vì “ Tôi muốn sống nhưng cuộc sống đang giết chết tôi “

Lỗi error 404 ” không phải là câu chuyện để giải trí , không phải là tưởng tượng hay lãng mạn khiến bạn mơ mộng và ao ước. Mà là sự thật về cuộc đời của một con người khiến bạn phải giật mình. Cũng sẽ không tồn tại một cái kết thật đẹp bởi vì mọi chuyện mới chỉ là bắt đầu

” Nếu bạn mong chờ một câu chuyện happy ending với nhân vật chính vùng dậy ở cuối và đứng ngắm mặt trời mọc trên nóc nhà , đây không phải một câu chuyện như thế ” 

Plaaastic kể câu chuyện về cuộc đời mình giống như một thước phim dài tập về gia đình, tình bạn, tình yêu. Sự thật là trong bất cứ mối quan hệ nào của cuộc đời chị cũng đều mang một bi kịch giống như được định sẵn. Bạn sẽ không thể ngờ rằng một cô gái cá tính, phong cách và có chút ngông cuồng, điên dại ấy đã sống một cuộc sống “đau đớn” đến như vậy. Không sai nếu hình dung cuộc sống ấy bằng từ đau. Nó thực sự đã đi quá giới hạn chịu đựng của một con người. Vậy tất cả những điều mà chị phải trải qua là xuất phát từ ” lỗi ” của ai ? Một gia đình không trọn vẹn với người mẹ áp đặt lên đứa con nhỏ với chuẩn mực mà bà cho là đúng ư ? Hay tại bản thân người con đó sống lỗi, chọn sai con đường ? Hay vì cuộc sống này quá tàn nhẫn ? … Cuộc sống, gia đình, bản thân – Plaaastic không hề đổ lỗi cho bất cứ điều gì !

Cô mắc bệnh trầm cảm, ám ảnh tâm lí, rối loạn tiêu hóa… Người ta nghĩ cô giống như một kẻ điên chỉ biết đi tìm cái chết. Cô muốn chết – cái chết lúc nào cũng là mong muốn duy nhất “ Kết thúc vĩnh cửu của chết cho tôi sự bình yên , nó như phương án b xuất sắc trong mọi trường hợp “.  Bạn sẽ thắc mắc rằng vì sao có người lại cuồng chết đến như vậy: làm đủ mọi cách chỉ để chết . Do trầm cảm ư ? Có lẽ là vậy. Thật điên rồ nếu xuyên suốt một cuốn sách chỉ toàn là nghĩ về cái chết, về nỗi buồn và đau đớn tuyệt vọng. Nhưng đó là sự thật, một cuốn sách chỉ cho thấy sự tuyệt vọng: không có một gia đình trọn vẹn, trầm cảm, ám ảnh xâm hại, …và một con người sống trong những ngày tháng tưởng như ăn mòn thể xác, nỗi đau cứ từng ngày gặm nhấm cơ thể. Một cô gái tìm đến thuốc cấm để quên đi nỗi đau, chưa có nỗi đau nào mà cô ấy chưa thử qua. Cô ấy không ngại khi chia sẻ câu chuyện thật về cuộc đời mình, cũng không sợ bạn nghĩ cô ấy điên vậy thì bạn cũng đừng sợ khi đọc cuốn sách này. Hãy đọc tới trang cuối cùng để biết được rằng cô gái ấy đã phải trải qua những điều tồi tệ như thế nào .

Tôi chưa từng nghĩ plaaastic điên, cho dù có điên rồ hơn nữa. Suy cho cùng chỉ là tìm lối thoát cho chính mình. Người ta chưa từng biết trầm cảm đáng sợ thế nào nếu người ta không bị mắc phải nó. Cũng không biết cuộc sống đau đớn của một con người nếu chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài của họ, nhìn vào cái mà họ thể hiện. Chị muốn chết nhưng không phải chị không muốn sống mà là rất muốn sống bởi “Có một thứ mọi người rất hay hiểu nhầm về tôi: đấy là việc tôi ghét cuộc sống. Tôi ghét cuộc sống của tôi , đúng nhưng tôi không ghét cuộc đời, Trái đất này,vũ trụ này. Tôi không có niềm tin vào ngày mai của mình nhưng tôi luôn tràn đầy hi vọng vào những người xung quanh ” 

22 năm sống một cuộc sống đau đớn, một con người tìm mọi cách để chết nhưng chẳng phải chị vẫn còn tồn tại sao? Bởi chị có hy vọng, có nỗ lực và cố gắng. Đó là tất cả những điều giúp chị sống tiếp. Trong cái bi của cuộc đời ấy ta lại thấy cái lạc quan trong cách sống. Không phải ai cũng có thể vượt qua được những nổi đau ấy. Cuộc sống của chị không hề vô nghĩa, chị có công việc yêu thích, có một tình yêu thầm lặng và những người bạn tốt. Hơn thế chị còn tồn tại một loại năng lực, sự can đảm và mạnh mẽ tuyệt vời: dám từ bỏ, dám thách thức bản thân. Dù từng ngày sống chung với trầm cảm, vượt qua đau đớn…

” Trái đất và con người trái đất ơi , các bạn buồn cười lắm . Tôi , xuất phát điểm xấu ,  đần , đầu gấu ,  và trầm cảm, và tôi đến được nơi tôi đến bây giờ . Thế thì các bạn với đủ loại hình hài, mọi trí thông minh , tính cách và cảm xúc, các bạn hoàn toàn có thể “

Chị đã đi lên từ hố sâu nhất của cuộc đời – một cái hố chính chị đã tạo nên. Vậy thì tại sao chúng ta lại không thể . Một con người vượt qua được với nỗi đau tưởng chừng vô vọng ấy thì chúng ta khi đối diện với bất cứ điều gì hãy nỗ lực, chỉ cần là chịu đựng được thì nhất định vượt qua !

One Response

  1. Nga

Leave a Reply