Lũ trẻ nhà Penderwicks, câu chuyện mùa hè của bốn chị em gái, hai con thỏ, và một cậu chàng rất hay

Lũ trẻ nhà Penderwicks là cuốn truyện dành cho thiếu nhi và cũng là tác phẩm đầu tay của nữ nhà văn người Mỹ Jeanne Birdsall. Câu chuyện về chị cả Rosalind mười hai tuổi- thực tế và dịu dàng; Skye mười một- “Trời xanh, mắt xanh”, cá tính và nóng nảy; Jane lên mười- hay viết lách và mơ mộng; Cuối cùng là bé Batty chỉ mới lên bốn, nhút nhát và luôn đeo cánh bướm sau lưng.

Ở thời đại của công nghệ 4.0, những kỳ nghỉ hè dường như cũng bị “công nghệ hóa”. Thú vui khi được nghỉ học của trẻ con bây giờ là ngồi hàng giờ trước màn hình máy tính, điện thoại … để chơi game, xem phim. Hay thực tế hơn theo mong muốn của bố mẹ, đó là những buổi học thêm, những buổi rèn luyện năng khiếu trong các câu lạc bộ …

Chẳng ai có quyền phán xét sự đúng sai bởi mỗi hoạt động đều mang đến cho đứa trẻ những lợi ích nhất định. Nhưng tuổi thơ của một đứa trẻ thực sự cần gì? Sự kết nối với gia đình, với thế giới xung quanh hay lao vào thế giới mà chỉ bố mẹ thực sự mong muốn? Một đứa trẻ chưa đủ tuổi đến trường nên biết chữ “O” là chữ “O” hay nên để trí tưởng tượng được thỏa sức bay bổng rằng đó là quả trứng gà, là viên sỏi con thấy ngoài biển, hay là viên bi con chơi …?  

Một kỳ nghỉ hè “thật sự” là thế nào?

Cuốn sách đã mang đến cho độc giả một kỳ nghỉ hè với việc dã ngoại tại một nơi thật gần gũi với thiên nhiên. Và cụ thể hơn ở đây là một nhà nghỉ hết sức xinh đẹp nằm trong khu dinh thự Arundel, đó là một dinh thự lớn nằm giữa những khu vườn ngay hàng thẳng lối. Xây bằng đá xám, tòa nhà đầy những chóp mái, bao lơn, hàng hiên và tháp nhỏ lô nhô khắp nơi. Và khu vườn ư! Nào là vòi phun nước, nào là hàng rào hoa, nào là tượng cẩm thạch”. Tại đây lũ trẻ nhà Penderwick còn được nhìn thấy những chú ngựa, con bò cái thực sự đang nhai cỏ ngoài cánh đồng và hít thở không khí trong lành tràn ngập mùi cỏ hoa …

Một khởi đầu thật hoàn hảo! Gia đình Penderwick cũng gặp được ở đây những con người tốt bụng như bác Harry bán cà chua và lúc nào cũng mặc những chiếc áo có thêu chữ “cà chua của Harry”. Bác quản gia “dễ chịu”, làm món bánh gừng ngon tuyệt – Churchie. Anh chàng Cagney “khá dễ thương, mười tám hoặc mười chín tuổi, với mái tóc nâu sáng”. Và đặc biệt hơn cả là Jeffrey- một cậu bé bằng tuổi Skye, là con trai bà chủ nhà nghỉ, cậu đã trở nên gắn kết với gia đình Penderwick bằng những cách rất đặc biệt.

MUA SÁCH LŨ TRẺ NHÀ PENDERWICKS TRÊN TIKI

Kỳ nghỉ hè của các chị em nhà Penderwicks không chỉ là một kỳ nghỉ mà đó thực sự là một chuyến phiêu lưu đáng nhớ. Khi mà lũ trẻ phải “đụng độ” với bà Tifton kênh kiệu và coi thường người khác. Phải “đối đầu” với con bò đang phát điên để cứu bé Batty … Và còn rất nhiều nữa những câu chuyện thật hài hước và cũng nhiều lần gay cấn tới thắt tim của lũ trẻ.

Ý nghĩa của một kỳ nghỉ hè, không chỉ là để vui chơi mà đây còn chính là thời gian dành cho gia đình bạn bè, là khoảng thời gian tuyệt vời để tạo nên những sợi dây gắn kết. Lũ trẻ nhà Penderwicks đã mang đến cho độc giả những câu chuyện về gia đình rất sâu sắc và cảm động. Mẹ đã mất khi Batty còn rất bé, nhưng mẹ dường như vẫn đang cùng tham gia kỳ nghỉ với cả gia đình vậy. Trước khi đi ngủ Batty đều yêu cầu chị Rosalind kể những câu chuyện về mẹ, dù bé đã nghe lại rất nhiều lần.

Khi chia phòng, để tránh việc tranh dành, bốn chị em thống nhất sẽ để Cún chọn theo một cách rất thú vị. Skye là là người phải chọn phòng sau cùng. Nhưng em lại nhận được căn phòng rộng rãi theo đúng sở thích của mình nhất. Em cũng nhận ra, điều đó không hoàn toàn vô tình , mà chị Rosalind đã cố ý nhường cho em.

Skye là cô bé bướng bỉnh nhất, em dường như luôn là kẻ gây sự trước tiên với các chị em trong gia đình. Một Skye như vậy đã “quỳ gối xuống bãi cỏ ướt nhoét”, nhìn thẳng vào Batty  trong giây phút bé hỏi: : “Em có kỳ quái không? Có phải em có vấn đề không? Như bà Tifton nói ấy?”. Skye đã dịu dàng trả lời bé: “Không, đồ ngốc ạ, em chẳng làm sao hết, em hết sức hoàn hảo. Bà Tifton không biết bà ta đang nói cái gì đâu”. Tình yêu thương đã khiến một Skye bướng bỉnh thực sự trở thành một người chị rất đỗi dịu dàng và ân cần.

Câu chuyện về lòng dũng cảm

“Chuyến thám hiểm” đầu tiên của cô bé bướng bỉnh Skye tại nhà nghỉ đã có một cuộc gặp gỡ không mấy thân thiện với Jeffrey. Đầu tiên là đụng đầu vào cậu bé tới mức “cậu nằm im lìm như chết”, rồi sau đó lại vô tình nói xấu bà Tifton- mẹ cậu trước mặt cậu. Skye đã phải triệu tập một buổi HMCCP (Buổi họp mặt các chị Penderwick).

Những cô con gái nhà Penderwicks hoàn toàn nghiêm túc với lời xin lỗi của mình. Ba chị em đã cử Jane chuyển lời xin lỗi của Skye đến Jeffrey và mời cậu đến nhà nghỉ để ăn bánh socola tự làm. Jane đã đọc một bài diễn văn thế này: “Xin chào Jeffrey. Tôi là Jane Penderwick, phát ngôn viên chính thức của Skye Penderwick, người bạn đã gặp hôm qua. Skye nhờ tôi chuyển đến bạn lời xin lỗi của chị ấy vì đã đụng phải bạn và vì cách xử sự bất nhã sau đó. Hy vọng bạn sẽ tha thứ cho chị ấy và không để bụng chuyện này”– Dám nhìn nhận sai lầm, dám thẳng thắn xin lỗi, đó cũng chính là một sự dũng cảm.

Sự dũng cảm đôi khi được thể hiện ra bằng những hành động đáng yêu như lời xin lỗi với Jeffrey. Nhưng đôi khi nó lại được thể hiện ra một cách mạnh mẽ khi những người ta yêu thương bị đe dọa. Là một cô bé nhút nhát, sợ người lạ. Batty không giống các chị mình là không thích bà Tifton mà bé thực sự sợ bà ta. Nhưng với suy nghĩ nếu bé chạy trốn “ai sẽ ngăn họ vào nhà và lại đánh Cún, họ sẽ tìm thấy anh Jeffrey và lôi anh ấy đi mất? Bé phải tỏ ra thật mạnh mẽ. Chị Skye nói bé hoàn hảo cơ mà”.

Batty đã lần đầu tiên đối mặt với nỗi sợ của mình, bé “đứng thẳng dậy và dũng cảm đối mặt với kẻ địch liều lĩnh”: “- Không phải là cháu không biết nói. Đó là vì cháu không thích bà, và bố cháu nói ta được phép chọn lựa người ta nói chuyện cùng.”. Batty có thể không phản kháng việc bé bị nói là “một con bé kỳ quái”, một con bé “không biết nói”. Nhưng chúng ta thường trở nên dũng cảm khi được khích lệ và ý chí muốn bảo vệ những người ta yêu.

Chỉ hai từ “dũng cảm” thôi nhưng có rất nhiều những định nghĩa biểu đạt. Đối với các chị em nhà Penderwicks, đó là để bảo vệ danh dự gia đình, bảo vệ người mình yêu. Còn đối với Jeffrey- một cậu bé có vẻ ngoài yếu đuối và gần như chỉ làm theo những gì mẹ cậu yêu cầu. Nhờ cuộc gặp gỡ với gia đình Penderwicks, cậu đã dám dũng cảm đối mặt với mẹ, thuyết phục bà lần nữa và thêm lần nữa … về việc cậu không thích học trường quân sự, câu đam mê âm nhạc và muốn theo học ở nhạc viện. Ước mơ thì dễ, dám đấu tranh cho ước mơ thì luôn cần sự dũng cảm.

Bài học về sự lắng nghe.

Người lớn nào cùng từng là trẻ con, nhưng họ lại thường quên đi điều đó. Họ quên luôn cả những khoảng thời gian bản thân từng muốn trốn chạy sự sắp đặt của gia đình, từng đau khổ thế nào khi không được sống là chính mình. Bà Tifton chính là một con người đại diện cho những người lớn như vậy, hay thực ra bà cũng  chỉ muốn làm điều tốt cho con cái, nhưng lại chưa bao giờ thật lòng lắng nghe chúng muốn gì. Với một dụng ý tốt, nhưng lại tạo ra một hành động sai- đó chính là hậu quả rõ ràng nhất cho việc không biêt lắng nghe.

Thực trạng của các bậc cha mẹ chính là họ thường hướng con mình tới những điều khiến họ cảm thấy hạnh phúc. Vì họ cho rằng, con cái họ cũng sẽ có những cảm nhận đó. Nhưng họ chưa bao giờ thực sự nghĩ rằng, mỗi cá thể là hoàn toàn riêng biệt, mưu cầu hạnh phúc cũng khác nhau. Thay vì bắt con mình làm những việc để khiến mình tự hào, hãy để con làm những việc mà nó cảm thấy được hạnh phúc. Chỉ khi ấy mới không còn có một Jeffrey luôn sầu não, một Jeffrey phải bỏ nhà ra đi ở tuổi mười một. Hay có rất nhiều những đứa trẻ phải tự vẫn tập thể vì áp lực học tập như rất nhiều báo đài đưa tin.

Là một người đáng ghét nhưng bà Tifton không phải là người không thể cảm thông. Bà đã có một tuổi trẻ nổi loạn, làm mọi cách để trốn chạy khỏi gia đình, từ việc chọn đi học xa, đến việc lấy chồng khi chưa tròn hai mươi. Tất cả chỉ để chống đối lại cha mình. Nhưng sau cùng bà lại trở lại cuộc sống bà từng trốn chạy, trở thành người mà bà từng chống đối. Và rồi lại sắp kết hôn với một kẻ thiếu đạo đức. Ông Penderwick nói với các con gái của mình: “Khi cô đơn, con người ta thường có những lựa chọn khiến người khác ngạc nhiên”.

Chính bản thân Jeffrey, cậu cũng phải là một cậu bé biết lắng nghe để hiểu nỗi cô đơn của mẹ, để ghi nhớ những lời mẹ từng kể về quãng tuổi thơ mà mẹ đã phải chịu sự giáo dục nghiêm khắc, cậu phải đủ kiên nhẫn lắng nghe để biết dù hành động của mẹ làm cậu rất đau khổ, nhưng không phải vì mẹ không yêu cậu. Chỉ có như vậy, cậu mới có thể hiểu mẹ và thuyết phục được bà như cách cậu đã khiến mẹ khóc khi nghĩ về tuổi thơ của mình và khiến bà thay đổi quyết định đưa cậu vào trường quân sự.

Học cách lắng nghe người khác hoàn toàn không phải là điều dễ dàng. Vì sẵn sàng lắng nghe cũng chính là sẵn sàng bớt đi cái tôi của bản thân. Sẵn sàng đứng vào vị trí của người khác để thấu cảm họ.

          Lũ trẻ nhà Penderwicks “Là một sự trở lại những năm 1950, kỷ nguyên của những mùa hè khi bọn trẻ được du ngoạn và đọc sách. Truyền hình ư? Trò chơi điện tử ư? Hãy quyên chúng đi! Lũ trẻ nhà Penderwicks mang lại niềm vui cho những độc giả trẻ tuổi, khiến họ nhớ ra một thể loại văn học của quá khứ nhưng chưa bao giờ bị lãng quên” (Children Literature).

Leave a Reply