Mãi Đừng Xa Tôi – Khúc Hát Đau Buồn Về Thân Phận Con Người

Mãi đừng xa tôi là cuốn tiểu thuyết hư cấu đầy ấn tượng của Kazuo Ishiguro. Ở tiếu thuyết này Kazuo Ishiguro đã vô cùng táo bạo khi chọn viết đề tài về người nhân bản. Tác phẩm thể hiện những chuyển biến tâm lý, những cảm xúc ẩn sâu trong nội tâm con người ở tận cùng của nỗi đớn đau tuyệt vọng.

Kazuo shiguro – tác giả gốc Nhật đạt Nobel Văn học

Kazuo Ishiguro là chủ nhân của giải thương danh giá Nobel Văn học năm 2017. Ông sinh ra ở Nhật nhưng đã đến Anh định cư, cũng từ đó sáng tác tiểu thuyết bằng tiếng Anh và ngày được nhiều tiếng vang lớn. Tiểu thuyết của Kazuo Ishiguro đặt biệt cũng vì nó có sự hòa trộn giữa tinh thần tiểu thuyết phương đông và phương tây.

Khác với nhiều tác giả khác thường định hình cho mình một phong cách riêng thì Kazuo Ishiguro lại chọn cho mình con đường thử nghiệm viết nhiều phong cách khác nhau. Có tác phẩm ông khai thác đề tài tâm lý, có tác phẩm lại khai thác kiểu kiếm hiệp dã sử,…. Điều đó cho thấy một tinh thần luôn tiếp thu, thử nghiệm, sáng tạo không ngừng nghỉ ở tác giả gốc Nhật này.

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Mãi đừng xa tôi là tiểu thuyết mà ông viết lấy đề tài về nhân bản vô tính con người. Ishiguro đi sâu vào việc khai thác đề tài u tối, đầy góc cạnh này với ngôi kể thứ nhất khi hóa thân vào nhân vật nữ Kathy để kể lại một cách sinh động, chân thực. Lại một lần nữa, ông khiến cho độc giả cảm thấy kinh ngạc, vì khả năng hóa thân vào nhân vật và kể chuyện, dấn dắt câu chuyện vô cùng tài tình.

Ngôi trường ẩn chứa bí mật

Mãi đừng xa tôi kể về cuộc sống ở trường nội trú Hailsham của Kathy, Tommy và Ruth. Họ từ lúc còn bé đến lớn đều sống trong ngôi trường Hailsham, vui vẻ, hạnh phúc mà trưởng thành trong vòng tay của các giám thị. Các giám thị không chỉ là người dạy kiến thức mà còn vô cùng yêu thương các học sinh sống ở nơi đây như một gia đình vậy.

Hailsham là một ngôi trường vô cùng cùng xem trọng việc tạo ra những vật dụng thủ công do học sinh tự làm. Cứ định kì sẽ có một phiên chợ trao đổi đồ thủ công, tranh vẽ, thơ, áo, khăn,… do họ sinh tự làm với nhau. Những tác phẩm xuất sắc sẽ được lựa chọn để đem đến phòng tranh và xem đó như một danh dự vậy. Đó đã trở thành những kỉ niệm đẹp nhất thời thơ ấu của cô gái Kathy, đến khi trưởng thành cô cũng khó lòng quên được. Tuy vậy họ đã không biết rằng đằng sau những hoạt động của trường tổ chức đều ẩn chứa bí mật động trời.

Những học sinh nội trú ở Hailsham đều vui vẻ, lạc quan mà sống, nghĩ về tương lai hạnh phúc mà không một ai biết là sự thật đằng sau vẻ yên bình của ngôi trường ấy lại chính là một bí mật khủng khiếp. Hóa ra ngôi trường ấy được tạo ra để nuôi dưỡng những con người nhân tạo, Kathy, là người nhân bản, các bạn bè cùng cô lớn lên cũng vậy. Những con người ấy có số phận định sẵn khi trưởng thành phải hiến tạng, không thể nào sống cuộc đời riêng của mình.

Cuộc đời các em đã được định sẵn cho các em rồi. Các em sẽ thành người lớn, thế rồi trước khi các em già đi, thậm chí trước khi các em đến tuổi trung niên, các em sẽ bắt đầu hiến những cơ quan nội tạng trọng yếu của các em. Mỗi người trong các em đều được tạo ra để làm việc đó. Các em không giống những diễn viên mà các em xem trong băng video, thậm chí các em cũng không giống như cô. Các em được mang đến thế giới này với một mục đích, và tương lai của các em, tất cả các em, đã được định đoạt.

Những học sinh ở đó hóa ra chỉ là những con người được nhân bản vì mục đích cho y học mà thôi. Họ không được quyền sống hạnh phúc, hưởng hạnh phúc mà họ đang được có như bao người bình thường khác. Họ được tạo hóa đem đến thế giới này, nhưng lại tước đi quyền được sống một đời yên bình, vui vẻ.

Khát vọng được sống yên bình

Mãi đừng xa tôi là chuyện tình tay ba trái ngang giữa Kathy, Tomy và Ruth. Họ cùng nhau lớn lên trong ngôi trường ấy, từng sống hạnh phúc cùng nhau. Rồi họ lại lần lượt phát hiện ra bí mật đau lòng về ngôi trường, khát khao thoát khỏi nanh vuốt của số phận ấy. Nhưng cái số phận mà họ khao khát chống lại ấy, thật quá lớn lao so với những gì mà họ có được.

Anh cứ nghĩ mãi về một dòng sông ở nơi nào đó, nước chảy rất xiết. Rồi có hai người đang ở dưới nước, cố ôm chặt nhau, ôm riết nhau hết sức bình sinh, nhưng rốt cuộc cũng không giữ nổi. Dòng nước quá mạnh. Họ đành rời nhau ra, trôi mỗi người một ngả. Anh nghĩ về chúng mình như vậy đó. Thật đáng tiếc, Kath ạ…

Tựa đề của tác phẩm là Mãi đừng xa tôi  (tiếng Anh là Never Let Me Go) là một câu trong bài hát Songs After Dark của ca sĩ Judy Bridgewater. Đây một bài hát kể về nỗi nhớ day dứt của người mẹ đối với con của mình, xin con đừng xa mẹ. Tác giả đặt tên cho cuốn sách của mình theo lời trong bài hát này là bởi nhân vật Kathy từng ôm chiếc gối và nhảy múa trên nền nhạc ấy. Đó là hình ảnh gây ám ảnh đối với những người phụ trách ngôi trường. Bởi lẽ những học sinh ở đó đã được định sẵn là người nhân bản, không có khả năng sinh con, không có khả năng sống như một người mẹ bình thường. Họ đã bị tước bỏ quyền sống như một con người từ khi mới chào đời.

Tôi thấy một thế giới mới đang đến nhanh chóng. Khoa học hơn, hiệu quả hơn, thì đúng. Nhiều cách chữa hơn cho những căn bệnh trước kia. Hay lắm. Nhưng là một thế giới nghiệt ngã, độc ác.

Dẫu biết được số phận của bản thân bi kịch, Kathy, Tomy, Ruth vẫn không từ bỏ, cố hết sức cho mọi người thấy dẫu họ có là người nhân bản đi chăng nữa thì họ vẫn như những con người bình thường khác. Tại sao lại hi sinh họ, xem họ như một thành quả trong y học trong khi họ xứng đáng có quyền được sống bình đẳng và tự do? Khát vọng sống trong họ vẫn luôn âm ỉ mạnh mẽ, họ vẫn một lòng muốn một cuộc sống bình yên.

Mãi đừng xa tôi thông qua câu chuyện tình tay ba trái ngang để khắc họa lên một câu chuyện thấm đẫm bi thương và ám ảnh. Tác phẩm mang đậm tính tư tiểu thuyết Nhật Bản dẫu viết bằng tiếng Anh và về những con người trên đất nước Anh. Chính điều đó khiến cho người đọc cảm nhận được những khoảng lặng trong tâm hồn của các nhân vật trong tiểu thuyết.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: