Mắt biếc – Dành cho những nỗi niềm vấn vương

Tôi không thích những câu chuyện buồn và cũng ít khi đọc những cuốn sách mà khi đọc xong, đâu đó cứ vương vấn một nỗi niềm khó tả. Thế nhưng trong một ngày cuối hạ, khi những cơn mưa đổ về giữa lòng Hà Nội, tôi lại bất chợt cầm trên tay và suy ngẫm về cuốn sách Mắt biếc với nỗi buồn bất tận ấy.

Mắt biếc là một trong những tác phẩm đặc biệt của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Đây là cây bút đã quá quen thuộc với độc giả Việt Nam. Có lẽ đa số chúng ta đều đã từng đôi lần đắm mình trong dòng chảy kí ức với cuốn sách Bảy bước tới mùa hè. Đã từng hoài niệm, tiếc nuối cùng lời thỉnh cầu Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ,…  Trong mỗi câu chuyện, nhà văn đều mang đến cho người đọc những trải nghiệm, những cảm xúc chân thành và cả đôi chút suy tư.

Thế nhưng, có lẽ Mắt biếc là cuốn sách lưu giữ lại nhiều nỗi niềm nhất.  Câu chuyện mở đầu bằng một tình bạn thật đẹp của Ngạn và Hà Lan – cô bé có đôi mắt biếc đẹp huyền trần. Tôi thích cái cách nhà văn viết về cô gái thôn quê duyên dáng ấy.

“Hà Lan thường đưa tay vén tóc một cách đặc biệt… Nhưng sức mạnh chủ yếu của Hà Lan nằm ở đôi mắt. Đôi mắt có hàng mi dài, lúc nào cũng mở to, hồn nhiên và ngơ ngác… Lớn lên đôi mắt của Hà Lan lại gợi tôi nghĩ đến bầu trời và dòng sông, đến những ước mơ dịu dàng của tình yêu và khi đó tôi không còn đủ can đảm để nhìn lâu vào đôi mắt nó như ngày xưa thơ dại”.

Ngạn và Hà Lan cùng nhau lớn lên với những kỉ niệm khó quên giữa ngôi làng bình dị với cái tên ngộ nghĩnh Đo Đo. Đến đây người đọc lại dễ dàng nhận ra nét đặc trưng vốn có trong phong cách của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Bởi khi miêu tả về cuộc sống của những đứa trẻ trong truyện, tác giả bao giờ cũng lồng ghép những trò chơi dân gian ấu thơ như ô ăn quan, chơi đánh chuyền, bắn bi,… Tuổi thơ nơi xóm làng bình yên, giản dị mà đẹp đến nao lòng. Tình bạn của họ cứ thế lớn dần lên và tình yêu thầm kín của Ngạn dành cho Hà Lan cũng dần ươm mầm và nảy nở.

Thế nhưng ngã rẽ cuộc đời đã đưa hai người họ bước trên hai con đường trái ngược nhau khi cả hai cùng lên thành phố học. Ngạn luôn hướng về quê hương nơi mà kỷ niệm tuổi thơ luôn tồn tại. Còn Hà Lan bị cám dỗ bởi lối sống xa hoa, thị thành. Cô bé mộc mạc, thơ ngây ngày nào đã ngã vào vòng tay của Dũng – một chàng trai thành phố. Để rồi đến cuối cùng cô lại bị Dũng ruồng bỏ, có thai và sinh một bé gái tên là Trà Long.

Đọc đến đây có lẽ những gì hiện lên trong tâm trí người đọc là sự nuối tiếc và có đôi chút oán giận. Những tưởng rằng, được nuôi lớn bởi những kỉ niệm tuổi thơ, mối tình của Ngạn và Hà Lan sẽ là một câu chuyện ngọt ngào với cái kết viên mãn. Thế nhưng, cuộc sống là vậy. Càng lớn, người ta càng mong muốn nhiều thứ hơn. Với Hà Lan, những bồng bột của tuổi trẻ khiến cô bỏ lại sau lưng những gì đã từng gắn bó để mơ về một cuộc sống xa hoa nơi thị thành.

Sau những đổi thay, biến cố của cuộc sống, Ngạn vẫn một lòng hướng về cô bạn thanh mai trúc mã. Hà Lan biết Ngạn vẫn thầm thương mình bấy lâu nhưng cô không chấp nhận vì cô biết, cô và anh không cùng một lối sống. Còn anh vẫn thương Hà Lan và dành trọn tình yêu của mình cho con gái cô ấy. Cũng chẳng biết tình cảm của Ngạn dành cho cô bé ấy là gì? Và Trà Long xem Ngạn là gì? Là đứa cháu bé bỏng, là người yêu hay chỉ là người thế thân cho mối tình đầu mà anh mãi chẳng thể quên được? Bởi cô bé ấy có gương mặt và đôi mắt biếc giống hệt Hà Lan khi còn trẻ.

Cuối cùng, giữa những giằng xé về tình cảm, suy nghĩ, Ngạn đã chọn cách ra đi. Bỏ lại Trà Long, bỏ lại làng quê, bỏ lại cả Hà Lan và đôi mắt biếc một thời. Ngạn ra đi có lẽ là cái kết hợp lý nhất cho câu chuyện. Đó là kết thúc mở để tốt cho cả Ngạn, cả Trà Long và cho cả mối tình đầy tiếc nuối mang tên Mắt biếc.

Khép lại câu chuyện Mắt biếc là sự giải thoát cho tất cả các nhân vật nhưng nỗi buồn cám cảnh về mối tình đơn phương của chàng trai ngốc nghếch ấy vẫn là nỗi canh cánh trong lòng người đọc. Một nỗi buồn man mác, chút hoài niệm và cả những bài học quý giá về tình bạn, tình yêu và tấm lòng với quê hương là những gì mà nhà văn gửi tặng. Tất cả đều được gói gọn trong hai chữ: Chân thành.

Đã qua lâu rồi những buổi tối gối đầu lên sách để thả giấc mơ bay theo những câu chuyện. Thế nhưng tôi vẫn thể quên được những cảm xúc tuyệt vời khi cầm trên tay những cuốn sách mang tên Nguyễn Nhật Ánh. Đó là những câu chuyện về tuổi thơ, nhưng những giá trị mà tác giả mang lại luôn vượt qua ranh giới về tuổi tác để cống hiến cho các thế hệ bạn đọc. Thật tự hào khi nền văn học Việt Nam có những cây bút tuyệt vời như thế!

Leave a Reply