Mẹ, Thơm Một Cái – Cửu Bả Đao Và Cuốn Sách Đến Đúng Thời Điểm

Mấy hôm trước, bác tôi bị tai nạn xe…

Cả gia đình tôi rất lo lắng, nhưng cũng chỉ biết theo dõi tình trạng của bác qua những dòng tin nhắn hay những cuộc điện thoại vội của chị họ tôi.

Chị bảo bác bị gãy chân và còn nói thêm mấy cái thuật ngữ y học gì đó tôi không hiểu…

Tôi chỉ đơn giản là biết, bác tôi vừa trải qua ca phẫu thuật mấy tiếng đồng hồ, dư âm đọng lại là nỗi đau đớn bất tận…

Lúc này, tôi chợt thấy người chị họ bản lĩnh của tôi, có đôi nét gì đó, thật giống… Cửu Bả Đao.

Các bạn không lầm đâu, đúng là Cửu Bả Đao đấy.

Vì sao ư?

Năm 2004, mẹ của Cửu Bả Đao mắc bệnh ung thư máu, chi phí điều trị cực kì tốn kém. Cửu Bả Đao thỏa thuận với nhà xuất bản: “Bắt đầu từ bây giờ, tôi viết xong cuốn nào sẽ xuất bản luôn trong tháng tiếp theo, sau đó chuyển ngay cho tôi tờ ngân phiếu có thể hoán đổi thành tiền mặt trong ngày”. Từ đó, anh vừa đồng hành chăm sóc mẹ, vừa viết 5000 – 8000 chữ mỗi ngày, cho ra 14 cuốn sách sau 14 tháng. Cuốn thứ 14 chính là “Mẹ, thơm một cái”.

Đối với tôi, Mẹ, thơm một cái không hẳn là một cuốn sách thật sự, hoặc có thể nói theo cách khác là một cuốn sách không hề chỉnh chu. Nó không có sự trau chuốt về từ ngữ, sự mạch lạc về nội dung, tất cả đều chỉ là những dòng ghi chép từ những cảm xúc thật nhất, nhưng lại mang một cái gì đó cảm giác rất cuốn hút . Phải chăng đó là lý do mà tôi có thể ấn tượng đến nỗi lôi ra đọc lại sau 1 năm ?!?

Trước hết, tôi sẽ không nói về mạch nội dung cuốn sách Mẹ, thơm một cái. Tôi sẽ không đề cập đến sự gắn bó thân thiết giữa Đao với mẹ, giữa Đao với gia đình. Tôi càng không muốn đề cập đến chuyện mẹ Đao đã chống chọi với căn bệnh ung thư một cách can đảm thế nào. Tôi sẽ chỉ nói về cái cách làm sao tôi lại lọt hố văn của Cửu Bả Đao đã đào ra.

Bạn sẽ bắt gặp một Cửu Bả Đao có phần ngông cuồng và dí dỏm không tưởng trong Mẹ, thơm một cái. Phải chăng đó chính là tính cách thật của ông, luôn vui vẻ, hài hước và đôi lúc tôi còn nghĩ, liệu rằng nếu như không nhờ óc tưởng tượng vô lượng ấy, ông có thể trở thành một chiến binh bất khuất trước mọi khó khăn như vậy?

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Có thể, lời đề trên bìa sách đã cuốn hút tôi!

Một người bình thường làm sao có thể viết 14 cuốn sách trong vòng 14 tháng?

Một người bình thường làm sao có thể viết ra một cuốn sách trong vòng 1 tháng?

Cửu Bả Đao, rốt cuộc đây có phải là một con người bình thường hay không?

Những suy nghĩ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi và và đến lúc tôi chợt nhận ra thì: Ôi, tôi lại sập bẫy Cửu Bả Đao mất rồi!

Trong suốt thời gian chăm sóc mẹ bị bệnh ung thư, từ lúc phát hiện bệnh cho đến lúc khỏi, chúng ta không còn thấy một Cửu Bả Đao tình cảm mơ mộng, chỉ còn đó thằng hai ngày quấn quýt không rời bên mẹ, chỉ biết rằng phải làm tất cả để mẹ có thể vượt qua sự đau đớn dày vò cả thể xác lẫn tinh thần. Cửu Bả Đao bất lực trách bố, trách bà, trách chính mình, trách mọi người vì chỉ đến khi phát hiện ra mẹ bị bệnh mới để ý đến mẹ, tận lực quan tâm mẹ, hay tâm trạng bức bối khó chịu khi gặp phải những người bệnh cùng phòng thiếu ý tứ, người bác sĩ không tận tâm, nhưng càng tự trách, Cửu Bả Đao càng thấy thương mẹ, thương cho cuộc đời mẹ.

Làm một người mẹ tốt đã rất khó khăn, muốn kiêm cả một vợ tốt và con dâu tốt lại càng khó.

Vậy thì đừng có khó khăn thế nữa.

Nếu thời gian có quay ngược lại, tôi thà mong mẹ gây gổ với sự thiếu quan tâm của ba nhiều hơn,…

Mẹ dù đau đớn nhưng chắc có lẽ khoảng thời gian bệnh tật ấy cũng thật hạnh phúc, bởi tình yêu của mẹ đã được đền đáp, những cố gắng nuôi dạy con của mẹ, đã có “trái ngọt”, ,là tình yêu của ba anh em Đao dành cho mẹ, là sự tôn trọng, quan tâm đến nhau, là sự cố gắng của bà nội bao năm nay không xuống bếp, là những giọt nước mắt ướt đẫm màn đêm của bố và cả tình yêu đối với chú chó già 13 tuổi.

Mẹ, thơm một cái không làm tôi khóc òa lên ngay khi đọc, mà nó mang một nỗi buồn thoang thoảng nào đó, nhẹ nhàng nhưng xót xa, như cái gì đó gặm nhấm nỗi lòng tôi. 

Một cuốn sách, đọc đúng thời điểm sẽ có ý nghĩa hơn rất nhiều. Với tôi, Mẹ, thơm một cái là cuốn sách như thế. Cuốn sách không chỉ mang đến cảm xúc buồn man mác, mà còn có hy vọng, còn có tình mẫu tử, tình anh em, tình cảm gia đình.

Anh nằm dư một tuần trong bụng mẹ, bởi không chịu rời khỏi mẹ.

Tôi nằm thiếu một tuần trong bụng mẹ, bởi muốn sớm nhìn thấy mẹ.

Thằng út nằm trong bụng mẹ không thiếu ngày nào bèn nhảy ra, bởi đã hẹn với mẹ.

Ba anh em, từ trong bụng mẹ, đã yêu thương mẹ theo cách của riêng mình.

Tôi thấy dáng hình thân quen trong sách, tôi thấy mẹ, tôi thấy tôi trong đó, thấy tôi đã vẫn chưa làm gì được cho mẹ, vẫn để mẹ gánh gồng nhiều nỗi lo toan…

Tôi hi vọng, những người tôi thương yêu vẫn mãi ở đó, mãi yêu tôi như vậy, mãi dang rộng vòng tay chờ đợi tôi…

… bởi nếu như có chuyện gì xảy ra, tôi vẫn chưa đủ can đảm để đối diện được.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: