“Nếu em không phải một giấc mơ” – Marc Levy: “Nếu cuộc đời giống như một giấc ngủ dài, tình cảm sẽ là bến bờ của nó.”

Mình tìm được cuốn tiểu thuyết này trên một giá sách cũ kĩ phủ một lớp bụi, trong một tiệm sách sắp đóng cửa và vào một ngày Hà Nội mưa ẩm ướt. Có lẽ vì thế nên ngay khi mở những trang sách đầu tiên, mình đã cảm thấy câu chuyện đậm mùi lãng mạn hơn chăng?

Sẽ thế nào khi sau một ngày làm việc mệt mỏi, bạn trở về nhà, phát hiện một người phụ nữ đang ngồi thu lu trong tủ quần áo của bạn? Và cô ta mừng rỡ như điên khi bạn nói chuyện, cầu xin bạn hãy tin rằng cô ta là linh hồn phiêu dạt sau một vụ tại nạn, thân xác đang nằm ở nửa bên kia thành phố còn bạn là người duy nhất nhìn thấy, chạm được vào linh hồn cô ta theo nghĩa đen hoàn toàn? Lauren gặp được Arthur như người đi lạc thấy được chỉ dẫn. Giữa bảy tỷ người trên đời, chỉ có ánh mắt anh là khẳng định sự tồn tại của cô. Cũng chính anh là người đưa tay cứu vớt linh hồn Lauren cô đơn lạc lõng.

neu em khong phai la mot giac mo

Từ những ngờ vực, rồi chấp nhận sự sắp đặt của số phận, đến tin tưởng, đồng hành và cuối cùng là yêu thương không bến bờ. Marc Levy đã thổi một mùi hương rất lãng mạn vào câu chuyện. Tình yêu của họ là sự đồng cảm của hai tâm hồn cô đơn. Để rồi người đàn ông gần như luôn thờ ơ với xã hội phải vắt óc tìm mọi cách để lưu lại một tia hi vọng cho sự sống của người mình yêu. Là những ngày đêm một kiến trúc sư mải miết tìm tòi kiến thức y học. Là cả thế giới của anh gói gọn chỉ bằng một Lauren, chẳng bận tâm người ngoài đánh giá anh như một kẻ tâm thần vì luôn trò chuyện một mình giữa đường phố. Là việc đánh cắp thân xác cô từ bệnh viện bất chấp đó là vi phạm pháp luật. Là người đàn ông trưởng thành, nhờ có Lauren mà sẵn sàng quay mặt đối diện với quá khứ. Là sống hết mình, sống trọn vẹn 86.400 giây mỗi ngày, để ngày mai tỉnh dậy sẽ không có gì nuối tiếc dù Chúa trời có ban cho ta 86.400 giây tiếp theo hay không. Là em, là anh, là hiện tại, là đôi ta.

Em ơi, mỗi giây anh được ở bên em đáng giá hơn bất cứ một giây nào khác trong đời đấy.

Không chỉ tình yêu, Marc Levy còn vẽ lên tình mẫu tử thiêng liêng và cao quý. Bà Kline, người mẹ đơn giản như tất cả người mẹ trên đời. Người đánh thức và mặc đồ cho con gái nhỏ vào mỗi buổi sáng, rồi tối đến lại đắp chăn và kể chuyện cổ tích ru con vào giấc ngủ. Mẹ chịu đựng những rắc rối và cảm xúc ẩm ương khi con gái đến tuổi thiếu niên. Cũng là mẹ san sẻ mọi cảm xúc đầu đời, cùng con học thâu đêm, cùng con ôn thi đến sáng. Rồi đến tận khi về già, bà vẫn phải lo lắng cho cô con gái đang hôn mê trong bệnh viện, bà sợ mỗi buổi sáng thức dậy sẽ nhận được cuộc điện thoại thông báo rằng cô gái nhỏ của bà đã ra đi. “Mỗi ngày trong cuộc đời tôi, vừa mở mắt ra là tôi nghĩ đến nó, và, ý nghĩ của tôi trước khi chìm vào trong giấc ngủ cũng là nó…” Chúng ta luôn vậy, khi còn trẻ thường lang bạt tứ phương, nhưng bạn nên nhớ, trong vô vàn ánh sáng thắp lên mỗi đêm tại thành phố quê hương, luôn có một ngôi nhà nhỏ của mẹ cha sáng rực đón bạn quay về.

Và nếu như cuộc sống này có nhiều hơn nữa những người bạn chân thành như Paul đối với Arthur thì tốt biết bao. Một người bạn sẵn sàng ở bên, cùng bạn trải qua những điều điên dồ, dù có tuôn ra những lời giận dữ và trách móc nhưng chỉ là bạn cần, tôi luôn có mặt, cùng bạn.

“Nếu em không phải một giấc mơ” có kỳ ảo, có lãng mạn, có những phút giây bình lặng, có những câu chuyện hay, có lời văn hài hước, và hơn cả vậy, còn có cả một tình yêu bao la, cuồng nhiệt như thế giới.
Câu chuyện là viễn tưởng, nhưng tình yêu thì không, tình yêu luôn tồn tại, tại đây, tại kia, tại khắp nơi trên thế giới, chỉ cần chúng ta tin vào nó.

Bài viết được đóng góp bởi tác giả Thục Quyên!

You May Also Like

Thông tin tác giả: Cộng tác viên

Bài viết này được đóng góp bởi một cộng tác viên. Vui lòng xem thông tin chi tiết về tác giả trong bài viết. Tìm hiểu thêm về cách trở thành cộng tác viên tại đây .

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *