Ngày Đẹp Trời Để Cô Đơn – Ngày Để Sắp Xếp Lại Mọi Thứ

Mỗi người trong cuộc đời đều có những niềm vui, nỗi buồn khác nhau mà người khác đều không thể hiểu và cảm nhận được. Cuộc sống là những trải nghiệm bất ngờ, những  niềm vui thú vị, nỗi buồn thật mơ hồ; để ta đủ hiểu nó đầy đủ màu sắc, hay đôi khi bạn cảm thấy chán, cảm thấy đôi khi cuộc sống hơi nhạt. Sẽ như thế nào khi vào một ngày, một thời điểm bạn cảm thấy không vui cũng chẳng buồn mà lại là lạc long, không biết phải làm gì? Đó chính là khi vào một ngày đẹp trời nào đó, bạn cảm thấy cô đơn? Và quyển sách Ngày Đẹp Trời Để Cô Đơn của nhà văn người Nhật Bản Aoyama Nanae chắc là sẽ hợp với bạn chứ nhỉ? Với những độc giả đã biết đến văn học sâu sắc của đất nước mặt trời mọc thì đây chắc là tác phẩm không thể bỏ qua. Và lần tình cờ biết đến qua một người bạn, mình đã không thể bỏ qua quyển sách này  ^-^.

Ngày Đẹp Trời Để Cô Đơn cuốn hút người đọc bởi bìa sách hình chú mèo đen, cô gái đang ngồi và khung cửa sổ trên nền trắng nhã nhặn. Từ ngữ giản dị,văn phong mộc mạc nhưng không kém phần đặc sắc, đưa ta qua năm chương đầy tâm trạng về cuộc sống của cô gái trẻ Chiro.

Một cô gái 20 tuổi cô đơn và đầy hững hờ với cuộc sống, như không có mục đích sống, sống lạnh lùng vô tâm, tính cách tâm lí phức tạp. Nhưng lại được thay đổi bởi Ginko – một bà lão già được cho là nhạt nhẽo.  Một nhân vật mà ta như nhìn thấy bản thân mình trong đó.

Một nhân vật mà đặc biệt mỗi người trẻ đang ở cái tuổi mười mấy đôi mươi sẽ cảm thấy thật đồng điệu trong cách nghĩ cũng như cách sống. Khi từ tỉnh lẻ chuyển đến Tokyo sống và tìm việc để làm, sống với người họ hàng đã già là một bà lão cô độc có tên là Ginko. Với tâm hồn còn rất trẻ của mình, Chiro tỏ ra vô tâm, giận dỗi với tất cả mọi người xung quanh mình. Với người mẹ luôn chăm sóc lo lắng cho mình, với cậu người yêu chỉ mê chơi game, với cả bà lão Ginko mà theo cô là vô vị và gàn dở.

Cuộc sống trong căn nhà nhỏ gần sân ga nơi cô chật vật với cuộc sống mưu sinh theo đuổi tình yêu và sự nghiệp, thì có vẻ dường như một cô gái trẻ mới chỉ 20 tuổi đầu lại có nhiều ưu tư, phiền não hơn cả một bà lão già đã gần đất xa trời. Hai nhân vật: một già một trẻ, tính cách đối lập nhau lại được tác giả sắp xếp ở cạnh nhau làm nổi bật đối phương. Hai người tưởng như xa lạ nhưng thực chất lại rất thân thiết, thương yêu và quan tâm lẫn nhau .Hay đến cả con mèo cũng khiến cho ta phải để ý, nó chẳng có vẻ gì là cô đơn trong khi ta thấy nó lại có vẻ cô đơn. Con người cũng thường như vậy, cứ lững thững đối mặt với cái cô đơn nhàn hạ theo kiểu: “ờ, cũng bình thường thôi mà…” hay khi kiểu như đang tự tâm suy nghĩ rằng:

_Nhân lúc còn trẻ mà yêu đương vài lần cũng tốt biết bao

_Những chuyện kiểu này thật…trống rỗng quá nhỉ

Cái gì ta cũng nhân lúc còn trẻ để làm thật nhiều, thật nhiều nhưng ít nhiều đều có cảm giác thật nhàm chán vô vị. Cái cảm giác mà Chiro trải qua: cuộc sống tách biệt, luôn có suy nghĩ quanh quẩn trong đầu, không thiết tha danh vọng, ước mơ, tơ tưởng sống qua ngày đoạn tháng. Cô ấy sống không lấy tương lai làm điểm đến mà chỉ để bản thân trôi nổi vô phương. Ngay cả với tình yêu của chính bản thân mình, luôn khép mình, yêu một người thật không biết cách, cứ luôn vô tâm không để ý, để đến khi người ấy rời đi mới thở dài ngoảnh mặt kiếm tìm với những lời thật lòng chưa kịp nói. Thật đúng như những quan điểm và cuộc sống của người trẻ bây giờ.

Với nhân vật của truyện, thật đúng khi nói rằng cách nhìn đời của người già và người trẻ đúng là khác nhau. Những câu văn, lời đối thoại rất giản dị, mạch chậm, nhẹ nhàng, câu chuyện của Chiro, của bà Ginko, của những người khác luôn đem đến cho ta những khía cạnh về những câu chuyện thường ngày trong cuộc sống. Khi đọc quyển sách, suy ngẫm về các nhân vật ta cảm nhận được thật giống câu chuyện đời thực, cảm giác như thấy mình trong đó – một sự đồng cảm và muốn tìm kiếm một điều gì đó để cứu giúp tâm trạng này khỏi lạc lối giữa bộn bề cuộc sống.

Thật sự khi đọc Ngày Đẹp Trời Để Cô Đơn lại nghĩ rằng cô đơn có gì là không tốt, họ vẫn yêu, vẫn tổn thương hay mất đi một số cái nhưng dường như cuộc sống vẫn nhẹ nhàng trôi. Cô đơn nhưng cũng không kém phần yêu thương là cảm giác ta nhận lại được, bù cho một ngày đẹp trời nhưng cô độc.

Ngày Đẹp Trời Để Cô Đơn theo mình chắc là câu chuyện mà mỗi người trẻ đều trải qua, câu chuyện bình dị, thường ngày nhưng rất gần gũi và sâu sắc. Tuy rằng kết thúc nó không quá kịch tính nhưng lại không hề nhạt, hình ảnh kết có gì đó mở ra như là: những bước cảm nhận tiếp theo sẽ do chính bạn đọc tự tạo nên. Và ngày đẹp trời để cô đơn chắc hẳn là ngày chỉ có một mình bạn, chỉ để suy ngẫm về cuộc sống và tất cả những người xung quanh ta, những gì mình đang có: sự nghiệp, cách sống, tình yêu,…

Chắc hẳn mỗi chúng ta đều nên dành một ngày để cô đơn, để sắp xếp lại mọi thứ trong một ngày đẹp trời…

Bài review được đóng góp bởi cộng tác viên Nguyễn A Bộ

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: