Ngày người thương một người thương khác - Ngày ta phải tự yêu lấy mình

Ngày người thương một người thương khác – Ngày ta phải tự yêu lấy mình

Bạn biết không, chúng ta, có thể rằng ai cũng đã từng là của nhau, ai cũng từng ôm mộng tưởng về một kẻ nào đó. Thế nhưng, chúng ta khác nhau, ai có kẻ ấy và ai không. Ta gặp nhau là duyên nhưng cần nợ để ở bên nhau, ta chẳng nợ gì nhau cả thì ắt hẳn, người ta đến rồi sẽ có ngày phải đi để tìm kẻ khác. Thế nên, vào ngày người thương một người thương khác, đừng buồn, ta yêu lấy mình đi nhé, được không?

Ngày người thương một người thương khác - Ngày ta phải tự yêu lấy mình

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Cuộc tình nào cũng thế mà thôi, ta đi từ người lạ, đi đến thân quen, và rồi là thương yêu, rồi sẽ lại chia xa và ta lại quay về làm người lạ. Ngày mà người rời đi, có lẽ là ngày mà lòng ta nổi giống tố. Ngày ấy, là ngày bao hồi ức, bao kỉ niệm tươi đẹp ùa về mãnh liệt nhất. Khi lòng đau, là tim gợi lại bao kỉ niệm, là khi ý chí dường như tê liệt chẳng còn muốn làm gì chẳng thiết nghĩ gì. Thế nhưng, ngày người rời đi để thương người kế tiếp là ngày ta nhận ra rằng: bản thân mình cũng xứng đáng được tự mình yêu thương.

Tôi đến với Trí từ cuốn sách “Tự thương mình sau những tháng năm thương người” và rồi, giờ là cuốn “ Ngày người thương một người thương khác”. Văn của Trí rất lạ, dù là cuốn tản văn buồn, dù có rất nhiều những câu chuyện tình yêu đổ vỡ lồng ghép vào nhau trong từng vết nứt đau thương nhưng xuyên suốt ta vẫn thấy một lý trí mạnh mẽ buông bỏ, thay đổi và chấp nhận.

Trí nói rất nhiều về những góc khuất trong chuyện tình cảm, cũng nói rất nhiều về những cuộc tình đã đi đến hồi kết. 3 nhân vật trong một cuộc tình, thay vì bài xích lẫn nhau, họ chọn cách cảm thông cho những kẻ cùng chung số phận nhỏ bé: “Ừ, chị đến trước để khoác lên mình danh nghĩa vợ anh ấy. Em đến sau để cuộc đời đay nghiến bằng hai chữ “nhân tình”. Chung quy, chị và em vẫn bé nhỏ và đáng thương bởi phận đàn bà đầy niềm đau”.

Bước vào tình yêu là khi ta bước vào một cuộc chơi buộc phải chấp nhận. Chấp nhận người ấy cần có thời gian, chấp nhận bản thân sẽ có lần rơi nước mắt, và cũng chấp nhận nếu người ấy quay đi chỉ còn mình bạn đơn côi trong cuộc tình này. Họ rời đi đôi khi chẳng cần có lý do gì cả đâu, chỉ đơn giản rằng, tình hết, duyên cạn, vậy thôi. Chính vì vậy khi người ta quay đi, người ta đến với người thương kế tiếp thì bạn cũng đừng quá khổ đau. Trí sẽ dạy bạn thích nghi với cuộc sống dần thay đổi khi không còn người ta, cuốn sách này sẽ giúp bạn yêu hơn bản thân hơn, kéo lại tâm tình buồn tủi đang trôi dạt theo năm tháng thanh xuân.

Cuốn sách này cũng sẽ có khi buồn lắm đấy, sẽ có những trang giấy khiến bạn rơi lệ cũng chỉ bởi nhìn thấy câu chuyện của mình, nhưng đọc hết rồi bạn sẽ mỉm cười và sống những ngày yêu mình hơn.

“Em và anh buông tay nhau trên đoạn đường không chông gai, không sóng gió, không cãi vã, không có bất cứ một mâu thuẫn nào cả. Chỉ đơn giản là duyên số đã hết, chúng ta phải buông để nhường cái quyền tiếp nối mối duyên này cho một người nào đó sắp đến”

“Đến một lúc nào đó, em không còn khóc hay buồn thương anh. Chỉ thấy tuổi trẻ của mình vì một người mà thêu dệt nên quá nhiều mộng tưởng” sẽ là câu chuyện về những rung động đầu đời của tình yêu tuổi 17, của một ai đó dành cho K. Hai kẻ dấu tên cùng một câu chuyện tình, thế nhưng lại là hoàn cảnh của rất nhiều người khác. Tuổi 17, ta từng yêu một người đến thế, thanh xuân ta từng bỏ lỡ người như vậy. Nếu bạn đang loay hoay giữa dòng đời tất bật và câu chuyện tình yêu mệt mỏi của mình, muốn tìm về thanh xuân tươi đẹp ngày ấy, về những ngây ngô ngày đầu, thì câu chuyện này sẽ là một tấm vé xứng đáng đó.

Và cuối cùng, sau khi đi qua hiện tại, đi qua quá khứ, đi qua tất cả ta còn lại gì?

Gia đình!

Người ta vẫn hay bảo rằng, gia đình là chốn yên bình nhất, sẽ là nơi bao dung ta vô điều kiện, kể cả khi ta là kẻ bị bỏ lại trong cuộc tình chơi vơi. Những lời tâm sự, những câu chuyện của một người cha nào đó kể cho đứa con nghe về tình yêu, về thế nào gọi là hạnh phúc, về những khổ đau khi buông tay ở những trang cuối cuốn sách là món ăn để lại dư vị khó quên nhất.

Con yêu người ta nhiều lắm vậy mà bỏ lại con, người ta theo kẻ khác, không sao về đây cha thương, ngoài kia sóng gió bão bùng thế nào về với cha, bão tố sẽ dừng sau cánh cửa. Con của cha cứ sống hồn nhiên nhưng đừng vô tâm con nhé: “Đời này của con, hãy làm những gì con muốn, hãy yêu thương và trân quý chính mình. Không ai sống cuộc đời con mà phán xét.”

Cha sẽ cho con những lời khuyên chân thành nhất, cha sẽ dắt tay con đi qua đổ vỡ của chuyện tình tuổi đôi mươi như cách cha ân cần dìu con đứng dậy khi còn nhỏ tập đi. Ngồi xuống với nhau nói chuyện, cha sẽ kể cho con nghe rất nhiều về tình yêu, cha và con sẽ như bạn bè, sẽ không còn khoảng cách thế hệ, cha sẽ hiểu và thương yêu con hơn bất kì ai trên đời, cha sẽ dạy con sống như một đóa hoa tươi đẹp nhất: “Vì cuộc đời bao la rộng lớn, mà bố chẳng thể nào đi mãi cùng con đến hết đường. Chính vì thế, bố chỉ muốn con sống như những đóa oải hương trên cao nguyên rộng lớn, tỏa hương thơm ngào ngạt giữa cuộc đời”

Đến giờ, tôi nghĩ chúng ta không còn lý do gì để đau khổ khi cuộc tình chấm hết cả. Bạn tin không, mọi cuộc gặp gỡ trên thế gian này chính là vòng tròn như tôi đã nói. Chẳng còn gì để chúng ta phải tự dằn vặt, hành hạ bản thân mình đau khổ cả.

Bước qua tình yêu đổ vỡ, ta có quá nhiều thứ để an ủi, ta vẫn còn một thanh xuân 17 rất đẹp trong quá khứ để nghĩ về, ta vẫn còn một vòng tay cha rộng lớn để sà vào như ngày còn nhỏ, vẫn có một gia đình đang chờ mong ta. Và ta vẫn còn Trí, vẫn còn cuốn “Ngày người thương một người thương khác” để không phải rơi nước mắt vì bất cứ ai nữa.

Leave a Reply