Ngày xưa có một chuyện tình – Tình yêu là gì ?

Ngày xưa có một chuyện tình là câu chuyện về mối tình tay ba giữa Miền, Vinh và Phúc. Không giống như những tác phẩm trước đây thường tập trung vào cuộc sống thời thơ ấu của các nhân vật. Lần này, bác Ánh đã mạnh dạn thay đổi khi để cho mạch truyện kéo dài xuyên suốt từ khi các nhân vật còn bé đến tận lúc trưởng thành vì vậy bên cạnh những khoảnh khắc trẻ con hồn nhiên, người đọc sẽ được khám phá một cách trọn vẹn hơn cuộc đời và tâm trạng của nhân vật khi đã lập gia đình.

Ngày xưa có một chuyện tình - Tình yêu là gì ?

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Tuy mạch truyện kéo dài xuyên suốt nhưng người đọc không bị loạn bởi bố cục truyện khá rõ ràng. Hơn nữa một điểm cộng cho truyện chính là cách sử dụng ngôi kể đa dạng của bác Ánh. Truyện được kể theo cả ba ngôi kể của ba nhân vật chính là Miền, Vinh và Phúc tạo nên một ngóc nhìn đa chiều về câu chuyện đồng thời tránh gây cảm giác nhàm chán cho người đọc. Bên cạnh đó còn có sự xuất hiện của bé Su trong những mẩu hội thoại ngắn với nhân vật Phúc đan xen giữa những trang truyện và đặc biệt là trong phần kết của tác phẩm cũng là một điểm khá đáng yêu tạo nên tính hấp dẫn và bất ngờ cho câu chuyện.

Về phần nhân vật, bác Ánh vẫn tiếp tục xây dựng nên những mẫu nhân vật điển hình: những cô cậu học sinh ở một làng quê vừa mang nét rụt rè vừa có chút gì đó tinh nghịch, vừa ngây thơ trong sáng nhưng đồng thời cũng mang trong mình những tâm sự trĩu nặng rất người lớn. Nhưng không phải vì thế mà các nhân vật trở nên nhàm chán và dễ đoán. Người đọc vẫn có thể khám phá được những điều mới mẻ ở cả 3 nhân vật.

  • Miền: không mang một nét đẹp say đắm lòng người như Hà Lan nhưng Miền có một nét duyên ngầm mà tiếp xúc càng lâu người ta mới lại càng say đắm. Miền sinh ra trong một gia đình có một người bố hay say xỉn và người anh trai hay gây gổ đánh nhau nên bạn bè trong lớp không ai muốn chơi với Miền. Miền đã từng phải sống những năm tháng cô đơn chính vì vậy nét tính cách dễ thấy nhất ở nhân vật này là một nét rụt rẻ, nhút nhát và là một cô bé sống thiên về nội tâm.
  • Phúc: là một cậu bé hào hiệp, anh hùng, sẵn sàng xả thân bảo vệ bạn, là một chàng trai bạo dạn và thẳng thắn trong tình cảm. Khi đọc phần đầu truyện kể về cuộc sống lúc còn bé của các nhân vật, toàn bộ sự ưu ái của mình là dành cho Phúc vì Phúc đúng kiểu con trai phóng khoáng, phong trần, dám yêu dám nói và dám thể hiện tình cảm với người mình yêu. Nhưng càng về sau, khi các nhân vật trường thành, mình lại không còn tìm thấy ở Phúc nét hấp dẫn ngày nào nữa vì ở Phúc mình cảm giác có phần ích kỉ và thiếu sự tinh tế.
  • Vinh: trái ngược với Phúc, Vinh là một chàng trai rụt rè, nhút nhát. Từ bé bị gọi là Vinh còm vì thấp bé hơn bạn bè cùng trang lứa. Nhưng bù lại Vinh có một trái tim ấm áp và giàu tình yêu thương. Giống như chàng Ngạn si tình trong Mắt Biếc, Vinh là kiểu nhân vật nhẫn nhịn, chịu thiệt thòi, hy sinh âm thầm để người mình yêu được hạnh phúc.

Ngày xưa có một chuyện tình - Tình yêu là gì ?

Mình đã từng trách Vinh quá ngốc nghếch, rằng sự hy sinh của Vinh dành cho MIền là vô nghĩa, rằng nếu Vinh bạo dạn như Phúc có khi mọi chuyện đã khác hoặc không thì ít nhất Vinh cũng trút bỏ được một phần gánh nặng trong lòng. Nhưng giờ nghĩ lại, mình thấy mình mới là ngốc khi suy nghĩ như vậy. Nếu mọi chuyện đều dễ dàng như thế thì yêu đã không còn là yêu và tình yêu của Vinh dành cho Miền sẽ mất đi sự thiêng liêng cao cả ấy.

Mình vừa thương vừa giận Vinh vì nhiều lúc mình thấy Vinh thiệt thòi quá. Mình cứ sợ rằng Vinh rồi sẽ lại giống Ngạn, hy sinh cả cuộc đời mình để yêu một người con gái rồi cuối cùng lại nhận về mình phần nghiệt ngã, ê chề. Nhưng càng về phần sau truyện, mình lại càng yêu quý nhân vật này đến lạ.

Mình cảm thấy như mình đã sống trong tâm trạng của Miền trong suốt toàn bộ câu chuyện. Nếu mình là một cô gái mười tám đôi mươi chắc chắn mình sẽ bị cuốn hút trước vẻ đẹp trai phong trần và sự táo bạo của Phúc. Và mình có lẽ cũng đã từng có những phút giây yêu đến bồng bột, yêu đến lầm lỡ như Miền. Nhưng khi trở thành một người phụ nữ từng trải, khi người ta cần tìm cho mình một bến đỗ bình yên, một bờ vai đủ rộng để chữa lành những tổn thương thì Vinh mới là sự lựa chọn hoàn hảo nhất.

Đối với mình, Phúc thích hợp để yêu còn Vinh thích hợp để cưới. Giống như Miền đã từng nói cô sẵn sàng chết vì Phúc nhưng lại sẵn sàng sống vì Vinh. Phúc giống như một phần thanh xuân dang dở mà đôi khi Miền muốn viết tiếp còn Vinh thì lại là hiện thân cho một tương lai vững chắc mà Miền muốn dựa vào. Cuối cùng, MIền đã kịp thoát ra khỏi cơn si mê trong thoáng chốc mà trở về với thực tại. Miền tự vấn lại trái tim mình để trả lời xem người cô thực sự yêu là ai.

Đến lúc này. Miền mới chợt bừng tỉnh, nhận ra sự u mê của mình trong mối quan hệ với Phúc và cảm giác sợ mất Vinh bây giờ mới xuất hiện, khiến Miền nhìn thấu lòng mình, tự giải thoát bản thân khỏi vòng quay nghiệt ngã của số phận.

Một điểm trừ nho nhỏ là phần gần cuối truyện, tác giả đã miêu tả tâm lý các nhân vật theo cá nhân mình thấy thì rườm rà thái vì thế mà đi đến được khúc kết mình cảm giác khá là mệt nhưng bù lại thì cái kết nhờ vậy mà trở nên viên mãn và thuyết phục hơn.

Ngày xưa có một chuyện tình - Tình yêu là gì ?

Tóm lại thì Ngày xưa có một chuyện tình là một tác phẩm theo mình đánh giá là hay và đáng đọc. Mình thích cả ba nhân vật Miền, Vinh và Phúc. Đúng như lời của bé Su ở cuối truyện: họ là những con người kiêu hãnh và tự trọng, tin vào chính mình và tin tưởng lẫn nhau, dám đối mặt với những sai lầm của mình.

Và vì thế đây là một câu chuyện tình theo tôi là chứa đựng đầy đủ những cung bậc cảm xúc. Một câu chuyện mà khi gấp lại tôi đã cảm thấy thật trọn vẹn và thỏa mãn. Một câu chuyện đẹp cho ta những bài học quý giá không chỉ về tình yêu mà còn cả về tình bạn, tình người và tình cảm gia đình.

Bên cạnh ba nhân vật chính, mình cũng khá thích tuyến nhân vật phụ của truyện. Gia đình của Miền, cha của Phúc, cha của Vinh đều đem đến cho tôi một cảm giác bình yên đến lạ. Sự thay đổi của các nhân vật theo thời gian, sự thật đằng sau những câu chuyện dần được hé mở cho ta thấy rằng bên cạnh tình yêu lứa đôi, tình cảm gia đình cũng là một thứ tình hết sức thiêng liêng và đẹp đẽ: một người cha ôm trong mình nỗi ân hận bao năm nay mượn rượu để giãi bày, một người anh xấc xược ngổ ngáo nhưng lại hết mực yêu thương em gái mình hay một người mẹ âm thầm thương con giống như bao người mẹ Việt Nam khác,… Tất cả tạo nên cho câu chuyện một không khí gia đình ở một làng quê vô cùng truyền thống, đậm chất Việt Nam.

Nói tóm lại, Ngày xưa có một chuyện tình có lẽ không phải là một bước đột phá gì quá lớn trong phong cách sáng tác của Nguyễn Nhật Ánh.Vẫn là những cốt truyện quen thuộc, diễn ra tại những làng quê quen thuộc nhưng phải công nhận một điều rằng bác Ánh có một khả năng  biến những điều vốn quen trở nên đặc biệt mới mẻ. Đối với những ai đã quá quen với truyện của bác Ánh đang mong chờ một điều gì đó hoàn toàn mới mẻ trong những sáng tác của bác thì có lẽ Ngày xưa có một chuyện tình chưa thể đáp ứng mong muốn đó. Tuy nhiên nếu bạn đang tìm kiếm một cuốn truyện nhẹ nhàng nhưng tinh tế đủ sức để làm sống dậy trong trái tim mỗi người cả một vùng ký ức thì có lẽ đây là lựa chọn thích hợp đấy.

Ngày xưa có một chuyện tình– một bức tranh tình cảm về một thế hệ đã yêu nhau. Tôi tin chắc rằng sau khi đọc xong cuốn sách, chúng ta sẽ tìm thấy thấp thoáng đâu đó bóng dáng của ông bà ta, mẹ cha ta. Chúng ta sẽ thêm hiểu hơn cái cách mà con người ta đã yêu nhau, đã tin tưởng nhau để vun đắp cho một mái ấm gia đình từ thế hệ này sang thế hệ khác và bạn sẽ cảm thấy trân trọng hơn hai chữ “ Yêu thương”.

Bài Review được đóng góp bởi Cộng tác viên Nhi Phạm 

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: